Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sơn Hà Chẩm

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sở Du ở một mình trong phòng tân hôn một đêm, ngày hôm sau thức dậy đã chỉ huy người làm quét dọn nhà cửa gọn gàng ngăn nắp, sau đó gọi tất cả mọi người trong phòng Vệ Quân tới làm quen một chút.

Gia giáo Vệ gia nghiêm ngặt nề nếp, dạy dỗ con cháu nhiều điều, một trong số đó là trước khi thành thân không được dính vào nữ sắc, bởi vậy trong phòng Vệ Quân ngoại trừ mấy nha hoàn mới được phái tới hầu hạ Sở Du thì còn lại đều là gã sai vặt.

Mỗi một vị công tử Vệ gia đều có cố định 3 người hầu, một người có võ nghệ để đi giao thiệp bên ngoài, một người quản lý việc nhà cửa và một người hầu hạ bên cạnh. Gã sai vặt hầu hạ bên người đã theo Vệ Quân ra chiến trường bắc cảnh, chỉ còn lại quản gia Vệ Hạ và thị vệ Vệ Thu còn ở lại phòng.

Sáng sớm, hai người quy củ đưa Sở Du đi làm quen với tất cả mọi người trong phòng Vệ Quân. Sau việc này, Sở Du đã nắm được tương đối về Vệ gia. Nàng nhìn sổ sách của Vệ Quân, suy nghĩ một chút rồi nói với Vệ Thu: “Bây giờ có thể liên hệ với người ở bắc cảnh không? Ta muốn biết tin tức trên chiến trường càng sớm càng tốt.”

“Thiếu phu nhân yên tâm,” Vệ Thu lập tức nói: “Vệ gia có nuôi bồ câu đưa thư riêng, chúng ta sẽ nhận được tin báo từ tiền tuyến sớm nhất.”

Có cả tuyến đường bồ câu đưa thư riêng, Vệ gia quả nhiên là mấy đời tướng môn.

Sở Du gật đầu, suy nghĩ một chút mới nói: “Vậy ta có thể viết một phong thư cho thế tử không?”

“Người cứ tự nhiên.”

Vệ Thu cười nói: “Thiếu phu nhân muốn viết gì?”

Sở Du cũng không nghĩ quá nhiều, lấy giấy bút ra, tùy ý viết mấy chuyện vụn vặt trong sinh hoạt hàng ngày, sau đó hỏi thăm tình hình chiến sự.

Tất cả tình cảm đều phải được vun đắp và bồi dưỡng, tuy Sở Du chỉ đang trong tâm thế thưởng thức Vệ Quân, nhưng nàng vẫn có ý định tích cực vun đắp cho đoạn tình cảm này.

Dẫu sao cũng là phúc phận, đã chiếm vị trí thê tử này thì nên cố gắng trải nghiệm cùng đối phương.

Sở Du vẫn luôn cảm thấy ưu điểm lớn nhất của mình có lẽ chính là tính cách vô cùng kiên cường.

Năm đó học võ cũng như thế này, bị đánh ngã, cho dù gãy xương cũng chỉ có thể dựa vào thanh kiếm trong tay để chống đỡ, rồi đứng dậy từng chút một.

Tuy đã trải qua mười hai năm tuyệt vọng làm người của Cố Sở Sinh, nhưng nàng cũng không bởi vậy mà mất hết hy vọng với tất cả mọi người trên thế gian này.

Từ đầu đến cuối nàng luôn tin tưởng, trên đời này, luôn có người đáng để đối xử thật lòng.

Sau khi viết thư xong rồi gửi đi, đợi đến buổi chiều, Sở Du lần lượt tới thăm hỏi người trong phòng của các công tử.

Vệ gia có bảy người con, ngoại trừ đích tử Vệ Quân và Vệ Uẩn chưa cưới vợ thì năm người khác đều đã cưới vợ sinh con. Bởi vì là con vợ lẽ, thê tử phần lớn cũng là thứ nữ các nhà quyền quý.

Đối với nữ quyến của các phòng trong Vệ gia, Sở Du không có quá nhiều ký ức, cũng chỉ nhớ rõ Nhị phòng Tưởng thị tự vẫn vì tình, còn đa số những người khác đều tự xin rời đi, bỏ lại con mình ở Vệ gia, để một mình Vệ Uẩn nuôi lớn.

Trong lúc chào hỏi, Sở Du cố ý nhìn mấy đứa bé đó, bọn trẻ tuổi ngang nhau, đứa lớn nhất là con của Nhị công tử Vệ Thúc, giờ chỉ hơn 6 tuổi, đứa nhỏ nhất là con của Lục công tử, cũng chỉ khoảng 2 tuổi, còn đang chập chững tập đi.

Những đứa bé này thường ngày chơi đùa cùng nhau ở trong sân, tình cảm cũng khá tốt. Sở Du biết qua thói quen của bọn trẻ và tính cách của thiếu phu nhân các phòng, trong lòng cũng có cái nhìn khái quát về Vệ gia.

Mấy vị Thiếu phu nhân này của Vệ gia đều không quản chuyện nhà, hoặc là chỉ một lòng nhớ nhung trượng phu giống như Tưởng thị, hoặc là chỉ để tâm đến quần áo trang sức và đánh bài, mà gia nghiệp Vệ phủ to lớn, trái lại cũng không để ai bị thiệt thòi nên mọi người đều rất hòa thuận.

Giờ người duy nhất quản lý sự vụ trong nhà là Nhị phu nhân Lương thị, cũng chính là người tương lai sẽ ôm phần lớn tài sản của Vệ gia rồi chạy trốn mất tăm mất tích.

—— Bị một thiếp thất vơ vét hết tài sản, chuyện này không chỉ làm Vệ gia bị quý tộc Hoa Kinh chê cười nhiều năm, mà quan trọng hơn là, cũng khiến con đường làm quan của Vệ Uẩn vì không có đủ vàng bạc để xoay xở mà vô cùng gian khó.

Trong lòng Sở Du vừa lo chuyện chiến trường, lại bận tâm việc nhà cửa, ban đêm ngủ không sâu giấc.

Sang ngày hôm sau là đến thời gian về lại mặt, Sở Du bất đắc dĩ dậy sớm, sau khi tới thỉnh an buổi sáng và báo đến ngày về lại mặt với Liễu Tuyết Dương. Được cho phép, nàng mới sai người chuẩn bị xe ngựa và đi ra ngoài.

Đi chưa được bao xa, một thị nữ đã ngăn Sở Du lại, do dự nói: “Thiếu phu nhân hình như chưa báo với Nhị phu nhân ạ?”

Nghe xong lời này, Sở Du liếc mắt nhìn thị nữ một cái. Đây là nha hoàn Vệ gia đưa tới hầu hạ nàng, hiện giờ việc bếp núc của Vệ gia do một tay Lương thị khống chế, thị nữ này có lẽ là người của Lương thị, nàng ta nói lời này có nghĩa là đang đánh đòn cảnh cáo nàng.

Sở Du cười khẽ: “Ngươi tên là gì?”

Hôm qua làm quen quá nhiều người, nhất thời cũng không nhớ ra nổi. Thị nữ lui xuống một bước, cung kính nói: “Nô tỳ tên Xuân Nhi.”

“Xuân Nhi à.”

Sở Du gật đầu một cái, sau đó nói: “Vậy ngươi đi bẩm báo với Nhị phu nhân đi.”

Xuân Nhi thấy Sở Du chịu nghe lời, trên mặt lộ ra nụ cười, hành lễ một cái rồi lập tức lui xuống. Chờ nàng ta đi rồi, Sở Du quay đầu nói với người bên cạnh: “Đi thôi.”

Người hầu ngẩn người, do dự nói: “Xuân Nhi tỷ……”

“Chẳng lẽ còn có đạo lý ta phải chờ một nha hoàn sao? Thân là nha hoàn bên người, chủ tử muốn ra ngoài lại còn phải loanh quanh khắp nơi, ta là chủ tử hay nàng ta là chủ tử?!”

Sở Du lạnh mặt: “Đi!”

Nghe được lời này, người hầu lập tức hiểu rõ, Xuân Nhi sắp xong đời rồi.

Hắn nào dám dính vào chuyện này? Xuân Nhi là nha hoàn nhất đẳng, hắn chỉ là người đánh xe ngựa, không muốn đụng chạm tí gì tới chuyện trong nhà, vì thế vội vàng giả vờ như không biết gì cả, cứ thế đánh ngựa rời đi.

Đến khi Xuân Nhi báo với Lương thị xong, được cho phép ra ngoài, sau khi vui mừng chạy ra mới phát hiện Sở Du đã đi từ lâu rồi. Nàng ta mở to mắt, hỏi thị vệ giữ cửa: “Thiếu phu nhân đâu?”

“Thiếu phu nhân đã đi rồi, sao ngươi còn ở đây?”

Thị vệ giữ cửa nhíu mày, nghe thấy lời này, sắc mặt Xuân Nhi lập tức trắng nhợt, sợ là mình chọc phải Sở Du rồi.

Mà Sở Du ngồi trong xe ngựa, trong lòng cân nhắc, lần này nàng gả vội vàng, nha hoàn hồi môn mang tới đây đều do Tạ Vận sắp xếp. Hai nha hoàn Trường Nguyệt, Vãn Nguyệt mà nàng thường dùng xinh đẹp uyển chuyển, Tạ Vận lo lắng hai người có suy nghĩ không an phận với Vệ Quân nên đổi thành hai người có diện mạo bình thường. Sở Du cũng không quen thuộc hai người này, mang đi cũng giống như không mang, bởi vậy lần này lại mặt nàng không chỉ có ý định xem tình hình trong nhà một chút, mà còn định mang cả Trường Nguyệt và Vãn Nguyệt về.

Phủ tướng quân và Vệ gia cách nhau nửa thành, Sở Du ngồi xe nửa canh giờ, lúc này mới tới Sở gia, nhưng giờ vẫn là buổi sáng, theo thói quen của Sở gia thì cũng vừa ăn xong bữa sáng.

Vì không ngờ nàng tới sớm như vậy nên Sở Kiến Xương và Sở Lâm Dương, Sở Lâm Tây đều ở bên ngoài chưa kịp về, trong nhà chỉ có nữ quyến. Mà Sở Du cũng không vội, có một ngày về thăm phụ mẫu, kiểu gì nàng cũng gặp được phụ thân và huynh trưởng.

Nàng được nha hoàn dẫn vào phòng chính, Tạ Vận đã dẫn theo Sở Cẩm và hai vị tẩu tử đang đợi nàng.

Đại tẩu Tạ Thuần là đích nữ Tạ gia, Tạ Vận nhìn nàng ấy lớn lên, xem như có họ hàng với Sở Lâm Dương, là nữ tử rất dịu dàng lịch sự. Thấy Sở Du tới, nàng ấy cũng không thể hiện quá nhiều, ngồi ở vị trí đầu tiên bên cạnh Tạ Vận, theo Tạ Vận đứng dậy, mỉm cười với Sở Du, cũng không bắt được sai sót gì.

Nhị tẩu Diêu Đào là thứ nữ Diêu gia, nhưng rất được Diêu lão phu nhân yêu thích. Diêu gia xuất thân thương hộ, vì lập công trong chiến trận chứ vốn không được thế gia quá coi trọng. Nhưng hiện giờ thánh thượng lấy Diêu gia làm thanh đao để áp chế các thế gia, thậm chí sau khi để nữ tử Diêu gia làm Hoàng Hậu, địa vị Diêu gia liền vượt trội hơn xưa.

Lúc mới gả tới đây, Diêu Đào cũng chỉ hoạt bát lanh lợi, nhưng sau khi Diêu gia được đà thăng tiến thì bắt đầu trở nên kiêu ngạo, từ hành động đến việc làm ở Sở gia càng thêm bừa bãi.

Nàng ta đứng cùng Tạ Thuần ở sau lưng Tạ Vận, đợi Sở Du đi vào. Sở Du tiến lên hành lễ, Tạ Vận vội vàng đỡ Sở Du, đỏ mắt nói: “Lâu như vậy cũng chưa trở về, có phải người Vệ gia bó buộc con không? Hay là người Vệ gia khó sống chung?”

“Bà bà nói gì thế ạ?” Diêu Đào cười khẽ: “Đại cô vừa gả tới thì phu quân đã ra chiến trường, lẻ loi một mình ở Vệ gia, đương nhiên là có rất nhiều việc phải tự mình lo liệu, sao có thể nói là Vệ gia không dễ ở chung chứ? Có dễ chung sống hay không, sợ là đại cô còn chưa biết đâu.”

Ngay đêm tân hôn trượng phu đã ra chiến trường, trong lòng bất kỳ nữ tử nào cũng không chấp nhận nổi chuyện này, nhưng Diêu Đào lại cứ phải lôi ra nói.

Sở Du biết Diêu Đào đang giễu cợt mình, nàng và Diêu Đào từ trước đến nay luôn bất hòa, Diêu Đào là thứ nữ, không ưa dáng vẻ đích nữ của nàng, mà Sở Du cũng coi thường Diêu Đào. Diêu Đào hướng ngoại, Sở Du ngay thẳng, hai người đã kết thù kết oán từ trước, nói chuyện cũng không thèm che giấu chút nào.

Dù sao đã sống lâu thêm mười hai năm, Sở Du đã biết tỏ vẻ và giả tạo nhiều hơn hồi còn thiếu nữ, nhưng mà đối mặt với loại người như Diêu Đào, nàng lại không muốn giả vờ, chỉ là khi chuẩn bị thốt ra mấy lời đâm thẳng vào lòng người, nàng chợt nhớ lại, quá khứ cũng chính vì không biết che giấu tính tình mà khiến Tạ Vận luôn cảm thấy nàng sẽ không bị bắt nạt, nên mọi chuyện đều che chở Sở Cẩm.

Vì thế Sở Du cười cười, trong mắt mang theo vẻ u buồn, cúi đầu, khàn giọng nói: “Nhị tẩu đừng nói những thứ này.”

Từ trước đến nay tính tình Sở Du luôn hung hăng nóng nảy, đột nhiên biến thành như vậy, Tạ Vận đau lòng không thôi, cảm thấy nữ nhi chắc đã quá buồn khổ rồi.

Diêu Đào sợ tới mức sững người, không khỏi suy tư trong chốc lát, Sở Du lộ ra biểu cảm này, chẳng lẽ mình đã nói năng quá mức sao?

Tạ Vận tức giận đến mức hai mắt đỏ lên, quát Diêu Đào: “Về phòng cô đi! Có ai nói chuyện với em chồng như vậy sao?!”

Bị Tạ Vận quát, Diêu Đào ngẩn người, suy nghĩ vừa xong đã lập tức bị ném ra sau đầu, nàng ta hừ lạnh một tiếng: “Con nói thật thì sao chứ? Là cảm thấy leo lên Vệ gia cao quá nên không chịu nổi sao? Leo lên được thì thế nào, cũng chỉ là thủ tiết sống qua ngày……”

“Diêu Đào!”

Tạ Vận quát lên: “Cô cút về cho ta!”

“Mẫu thân đừng tức giận,” Sở Cẩm thở dài, nhìn về phía Diêu Đào: “Nhị tẩu cũng đừng khó chịu với mẫu thân, là tỷ tỷ hơi nhạy cảm, làm mẫu thân sốt ruột, tẩu cũng đừng trách móc, đi về nghỉ ngơi trước đi.”

Sở Cẩm nói như vậy là đã đổ hết sai lầm lên trên người Sở Du, trên mặt lại tỏ ra tự nhiên phóng khoáng. Trước giờ Diêu Đào và Sở Cẩm luôn có quan hệ tốt, nghe Sở Cẩm nói như vậy, trong lòng nàng ta thoải mái hơn nhiều, hừ lạnh một tiếng rồi lập tức xoay người đi.

Trong phòng chỉ còn lại hai người là Sở Cẩm và Sở Du, trên mặt Sở Du không biểu hiện gì, dựa theo tính tình trước kia của nàng, giờ phút này nàng đã sớm đập bàn đứng dậy, hỏi Sở Cẩm xem nàng “nhạy cảm” như thế nào?

Nhưng mà không cần nghĩ cũng biết Sở Cẩm sẽ nói, bản thân nàng ta cũng vì xoa dịu Diêu Đào mà thôi, bảo nàng thoải mái chứ đừng hẹp hòi để trong lòng như thế.

Tóm lại mấy lời nịnh nọt là Sở Cẩm nói, còn mọi thua thiệt đều là Sở Du chịu.

Mà sở dĩ Sở Cẩm dám như vậy cũng chỉ vì nàng ta chắc chắn Tạ Vận sẽ đứng về phía nàng ta. Mà Sở Du làm tỷ tỷ, tuy nhìn có vẻ đanh đá không chịu bỏ qua cho người khác, nhưng từ trước đến nay đều coi trọng tình thân.

Năm đó Sở Du là như vậy, nhưng giờ đây Sở Du không muốn giống thế nữa.

Nàng im lặng uống một ngụm trà, không khí yên tĩnh. Vì nàng không làm ầm ĩ khiến cho Tạ Vận có thời gian phản ứng lại, vì thế bà trách Sở Cẩm: “Vừa nãy rõ ràng là vợ lão Nhị chỉ trích A Du trước, sao con lại nói ngược lại thành tỷ tỷ con không đúng?”

“Đây cũng chỉ là biện pháp tạm thời thôi, tỷ tỷ lại mặt, cũng không thể cứ ầm ĩ mãi được.”

Sở Cẩm đỡ Tạ Vận ngồi xuống, rót trà cho Tạ Vận, độ nóng vừa phải, làm trong lòng Tạ Vận thoải mái hơn nhiều.

Bà quay đầu, nhìn sang con gái lớn vẫn luôn im lặng: “Nó đi rồi cũng tốt, mẹ con chúng ta vui vẻ trò chuyện. Con nói thật với mẫu thân đi, ở Vệ gia có chịu khổ không?”

“Chưa hề ạ.” Sở Du cười một tiếng, trên mặt hiện ra vẻ dịu dàng, đó là sự vui mừng không làm giả được, nàng nhắc đến Vệ Quân: “A Quân rất tốt, con rất thích chàng.”

Tạ Vận yên lòng, gật đầu nói: “Con gả cho người tốt là tốt rồi, giờ con đã xuất giá, ta cũng nên lo lắng hôn sự của A Cẩm.”

Vừa nói, ánh mắt Tạ Vận dừng trên người Sở Cẩm: “Hôn sự của A Cẩm……”

Bà chưa nói xong, Sở Du đã hiểu ý Tạ Vận.

Tạ Vận không muốn gả Sở Cẩm cho Cố Sở Sinh, mà Sở Cẩm cũng không muốn, dù sao hiện giờ Cố gia đã sa sút tới cảnh này. Nhưng nàng sẽ không để Sở Cẩm được như ý nguyện.

Vì thế nàng gật đầu, nghiêm túc nói: “Đúng là nên bàn bạc ngày cưới với Cố gia.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 113
Chương 114
Chương 114
Chương 115
Chương 115
Chương 116
Chương 116
Chương 117
Chương 117
Chương 118
Chương 118
Chương 119
Chương 119
Chương 120
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 133
Chương 134
Chương 134
Chương 135
Chương 135
Chương 136: .
Chương 136
Chương 137: .
Chương 137
Chương 138: .
Chương 138
Chương 139: .
Chương 139
Chương 140: .
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145: .
Chương 145
Chương 146: .
Chương 146
Chương 147: . jianfei
Chương 147
Chương 148: .
Chương 148
Chương 149
Chương 149: .
Chương 150: .
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sơn Hà Chẩm
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...