Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sơn Hà Chẩm

Chương 59

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trên đường vào hoàng cung, Sở Du bắt đầu suy nghĩ lần này hoàng đế ép mình tiến cung là có ý định gì.

Mục tiêu cuối cùng của hoàng đế đương nhiên là Vệ Uẩn. Ép Vệ Uẩn xuất chiến hẳn là  tính toán hiện giờ của hoàng đế. Hiện giờ Yến Châu thuộc quản lý trực tiếp của hoàng đế vẫn luôn án binh bất động, để khi xảy ra chuyện sẽ kịp thời bảo về hoàng đế. Trên tiền tuyến là ba nhà Tống Thế Lan, Diêu Dũng, Sở Lâm Dương, nhưng cả ba nhà đều không chịu ra lực, cả đám người đánh thái cực với nhau, chắp tay nhường lại giang sơn. Hiện giờ đương nhiên hoàng đế sẽ nghĩ biện pháp ép mọi người ra tay.

Ông bắt cóc Liễu Tuyết Dương là đã có thể bức Vệ Uẩn, nếu nàng tiến cung sẽ cũng lúc uy hiếp được Sở Lâm Dương và Sở Kiến Xương.

Sở Du hiểu được đại khái tâm tư hoàng đế, trong lòng bắt đầu tính toán.

Nàng theo thái giám tiến vào Ngự Thư Phòng, mới vừa bước vào, liền thấy Liễu Tuyết Dương thấp thỏm ngồi đối diện hoàng đế, đang chơi cờ cùng Thuần Đức Đế.

Liễu Tuyết Dương đứng ngồi không yên, rõ ràng đã nhận thấy tình huống không thích hợp, tuy nhiên bà không dám thể hiện ra mặt, chỉ có các nước cờ là rối tinh rối mù. Bên cạnh đó Thuần Đức Đế lại thập phần kiên nhẫn, nói với Liễu Tuyết Dương: “Phu nhân không cần lo lắng, trẫm sẽ không làm khó phu nhân, phu nhân có thể ở trong cung trò chuyện với Hoàng Hậu, trước kia ngài và Hoàng Hậu tình như tỷ muội, cũng không phải chưa từng ngủ lại trong cung, hôm nay vì sao lại câu nệ như thế?”

Liễu Tuyết Dương lộ vẻ xấu hổ, đúng lúc Sở Du theo thái giám tiến vào, cung kính đặt đôi tay ở giữa trán, dập đầu nói: “Dân nữ Vệ Sở thị khấu kiến bệ hạ, bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”

Thanh âm Sở Du vững vàng, leng keng hữu lực. Thuần Đức Đế hạ cờ, đợi một lát, thấy Liễu Tuyết Dương vẫn luôn nhìn Sở Du, lúc này ông ngẩng đầu nói: “Vì sao không đánh?”

“Bệ hạ……” Liễu Tuyết Dương căng da đầu nói: “Ngài xem người con dâu ……”

“Dân nữ Vệ Sở thị, khấu kiến bệ hạ!”

Sở Du cao giọng, nhắc nhở Thuần Đức Đế.

Thuần Đức Đế kẹp quân cờ, lạnh lùng nói: “Trẫm cho ngươi nói chuyện sao?!”

Sở Du quỳ rạp trên mặt đất, bình tĩnh nói: “Dân nữ biết bệ hạ vội vàng triệu kiến như thế, tất có chuyện quan trọng, cho nên có chút nóng vội, mong bệ hạ thứ lỗi.”

“Nóng vội?” Thuần Đức Đế thả quân cờ vào trong hộp, cả giận nói: “Trẫm sợ rằng trong lòng ngươi căn bản không có người hoàng đế là trẫm, cố tình nhục nhã trẫm!”

“Bệ hạ nói đùa.”

Sở Du bình tĩnh nói: “Bệ hạ là quân, dân nữ là dân, sao dám nói tới nhục nhã?”

“Được rồi, đừng giở giọng quan ra với trẫm.”

Hoàng đế phất tay, thái giám bước lên, làm tư thế “mời” Liễu Tuyết Dương. Liễu Tuyết Dương có chút khó xử, Thuần Đức Đế ngẩng đầu nhìn qua, cuối cùng Liễu Tuyết Dương vẫn mím môi, bà không có can đảm làm trái ý hoàng đế, đành phải xoay người rời đi.

Chờ Liễu Tuyết Dương đi rồi, thái giám bên cạnh dâng cho hoàng đế một ly trà, Thuần Đức Đế thổi lá trà nói: “Trẫm gọi ngươi tới, là có ý gì, có lẽ ngươi đã suy nghĩ cẩn thận?”

“Dân nữ hiểu” Sở Du bình tĩnh nói: “Nhưng cũng không rõ.”

“Ngươi còn vấn đề gì không rõ?”

Thuần Đức Đế nhíu mày, Sở Du quỳ gối không ngẩng đầu, nhưng thanh âm lại thập phần rõ ràng: “Bệ hạ triệu dân nữ vào cung, chắc hẳn là muốn mượn cơ hội này hoàn toàn khống chế Sở gia và Vệ gia. Nhưng hiện tại trên chiến trường rõ ràng có Diêu Dũng và Tống gia chắn ở phía trước, vì sao bệ hạ không ép buộc bọn họ, ngược lại quay sang giam lỏng dân nữ? Hiện giờ Vệ gia chỉ còn lại một mình tiểu hầu gia, bệ hạ nhất định phải đuổi tận giết tuyệt mới được hay sao?”

“Hoang đường!” Thuần Đức Đế rống giận: “Làm tướng lên trận giết địch, sao tới miệng ngươi lại biến thành đuổi tận giết tuyệt?! Vệ gia các ngươi, luôn miệng nói trung quân báo quốc, trẫm niệm tình Vệ gia trung nghĩa, tha cho Vệ Uẩn một mạng, hiện giờ hắn hồi báo ta như thế nào?!”

“Chiến trường xuất hiện nhiều đào binh như thế” Rõ ràng Thuần Đức Đế đã nghẹn tới cực hạn rồi: “Ngươi cho rằng trẫm không biết chuyện gì xảy ra sao?! Các ngươi coi trẫm là tên ngốc sao?! Sớm biết Vệ gia ngươi có tâm tư mưu nghịch như vậy, trẫm sao có thể dung túng cho các ngươi?!”

Thuần Đức Đế đứng dậy, giận dữ hét lớn: “Còn chất vấn vì sao trẫm không bức Diêu tướng quân?! Các ngươi chỉ ước gì Diêu tướng quân ra tiền tuyến chém giết tới mức ngươi chết ta sống, đến lúc đó không có người bảo vệ hoàng thất, các ngươi liền có thể thay thế đúng không?!”

“Bệ hạ” Sở Du ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn ông: “Nhiều năm như vậy, ấn tượng của  Vệ gia ở trong lòng bệ hạ là như thế sao?”

Nghe được lời này, Thuần Đức Đế bình tĩnh hơn một chút, ông nhìn Sở Du, chậm rãi nói: “Vệ Trung đương nhiên là không giống vậy. Lòng trung thành của Vệ gia các ngươi, ta cũng không hoài nghi, nhưng Vệ Uẩn thì khác!”

Thuần Đức Đế nghiến răng nghiến lợi: “Hắn đâu? Đừng cho là ta không biết hắn giở trò gì!”

Sở Du không nói chuyện, nàng chỉ cười khẽ.

Thuần Đức Đế nhíu mày: “Ngươi cười cái gì?”

“Dân nữ đang cười bệ hạ hồ đồ! Nếu ngài tin Vệ gia, vậy vì sao không tin tiểu hầu gia. Ngài hận tiểu hầu gia không ra chiến trường, nhưng ngài nên nhớ rõ, Vệ gia chết như thế nào chết ở trên chiến trường?! Hiện giờ Diêu Dũng là chủ soái, ngài lại lệnh cho tiểu hầu gia đi lên, chính là ép hắn đi chịu chết !”

“Nói hươu nói vượn!” Thuần Đức Đế gầm lên: “Diêu tướng quân trung tâm vì nước, cho dù các ngươi và hắn có khoảng cách, nhưng thân là tướng lãnh một quốc gia, làm sao có thể ích kỷ như vậy?”

“Ích kỷ?” Sở Du trào phúng ra tiếng: “Bệ hạ để tay lên ngực tự hỏi, trận chiến ở Bạch Đế Cốc, là ai làm việc ích kỷ?”

“Các ngươi thì biết cái gì!”

Thuần Đức Đế có chút không kiên nhẫn nói: “Trẫm tự có suy tính của mình, vì sao các ngươi không thể thấu hiểu cho suy nghĩ của trẫm? Ta biết các ngươi oán hận vì trận chiến Bạch Đế Cốc, trong trận chiến đó đúng là Thái Tử đã tham công liều lĩnh, việc này trẫm sẽ tự gây phiền toái cho hắn ở mặt khác. Các ngươi nhất định phải ép hoàng gia thừa nhận, sai lầm của Thái Tử hại chết bảy vạn binh lính sao?!”

“Cho nên Vệ gia phải gánh tội danh này sao?!” Sở Du nâng cao thanh âm, quát lên: “Đã gánh chịu còn phải tâm không oán hận, chí công vô tư, cam tâm tình nguyện đi chịu chết sao?!”

“Trẫm lệnh cho hắn lên chiến trường đều có sắp xếp của trẫm, hắn là nhi tử của cố nhân, trong lòng các ngươi trẫm xấu xa tới mức đó sao?!”

Thuần Đức Đế tức giận thở dốc dồn dập, sau một lát liền bắt đầu ho khan, thái giám bên cạnh nhanh chóng chạy đi tìm thái y, một phen lăn lộn này, Thuần Đức Đế cũng hao tổn sức lực.

Ông suy yếu nói: “Thôi, ngươi đi xuống nghỉ ngơi đi, mẫu thân ngươi cũng đang ở trong cung, ngươi đi tìm bà ấy đi.”

Nghe được lời này, trong mắt Sở Du hiện lên một tia lạnh lẽo, nàng bình tĩnh nói: “Bệ hạ, hôm nay thần nữ tiến cung, không phải đảm đương trách nhiệm làm con tin cho bệ hạ.”

Thuần Đức Đế chậm rãi quay đầu, nhìn Sở Du quỳ trên mặt đất, bình tĩnh nói: “Thần nữ vào cung là có chuyện muốn thương lượng với bệ hạ. Thần nữ tập võ từ nhỏ, cũng từng theo phụ thân chinh chiến sa trường. Ngài giữ thần nữ ở trong cung, đơn giản là vì bức bách phụ huynh cùng tiểu thúc củng cố ranh giới cho ngài, nhưng hiện giờ phụ huynh đã tận lực, tiểu thúc lại đang ôm bệnh nhẹ, không bằng thần nữ xuất quân thay bệ hạ thủ thành, bệ hạ thấy thế nào?”

Thuần Đức Đế lẳng lặng nhìn nàng, Sở Du ngẩng đầu nhìn Thuần Đức Đế: “Bệ hạ muốn phụ huynh thần nữ làm gì, thần nữ đều có thể làm được.”

Sở Du nói rất rõ ràng, muốn ép Sở Lâm Dương Sở Kiến Xương và Vệ Uẩn là điều không thể, nhưng những chuyện đó nàng đều có thể thay họ đi làm.

Thuần Đức Đế không nói lời nào, Sở Du tiếp tục nói: “Bệ hạ, hiện giờ chỉ cần đạt được mục đích, dùng ai mà chẳng được? Phụ huynh và tiểu thúc của thần nữ là người làm đại sự, ngài cho rằng, mấy tánh mạng nữ tử có thể so sánh với nghiệp lớn của bọn họ sao?”

Thuần Đức Đế có chút dao động, Sở Du đánh giá thần sắc của ông, đang định nói gì nữa, liền nghe Thuần Đức Đế nói: “Chuyện trẫm muốn làm thật ra không khó.”

Ông nhìn Sở Du, ánh mắt mang theo chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn nói: “Trẫm phái ngươi đi bảo vệ Phượng Lăng ít nhất một tháng. Một tháng sau, nếu Thiên Thủ Quan bị phá, trẫm sẽ dời đô về Phượng Lăng.”

Sở Du nghe được lời này, nhíu mày. Hoàng đế chậm rãi nói: “Trẫm cho ngươi hai vạn binh mã, ngươi đi thủ thành, bảo vệ Phượng Lăng” Hoàng đế ý vị thâm trường: “Trẫm sẽ trở lại.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 113
Chương 114
Chương 114
Chương 115
Chương 115
Chương 116
Chương 116
Chương 117
Chương 117
Chương 118
Chương 118
Chương 119
Chương 119
Chương 120
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 133
Chương 134
Chương 134
Chương 135
Chương 135
Chương 136: .
Chương 136
Chương 137: .
Chương 137
Chương 138: .
Chương 138
Chương 139: .
Chương 139
Chương 140: .
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145: .
Chương 145
Chương 146: .
Chương 146
Chương 147: . jianfei
Chương 147
Chương 148: .
Chương 148
Chương 149
Chương 149: .
Chương 150: .
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sơn Hà Chẩm
Chương 59

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 59
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...