Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

SỐNG ĐẾN NGÀY CỜ ĐỎ TUNG BAY

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đêm tân hôn, chồng thà ngủ dưới đất cũng không chạm vào tôi; bị ép cưới, bị ruồng bỏ, bị đăng báo đoạn tuyệt, tôi im lặng rời đi.

Ai ngờ người từng bị xem là “vợ cũ ác độc” năm ấy lại âm thầm cầm bút giữa thời loạn, lấy chữ làm đao, lấy trí làm đường sống; từ Thượng Hải đến hải ngoại, từ học đường đến chiến trường ngôn luận, từng trang viết đều là m.á.u và lửa.

Khi lịch sử cuộn trào, tôi không còn là nữ phụ trong sách, mà đứng giữa thời đại, nhìn cờ đỏ năm sao tung bay và hiểu rằng mọi nhẫn nhịn năm xưa đều để đổi lấy ngày hôm nay.

1

Tôi nhận ra mình đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết dân quốc, là vào năm thứ mười sau khi xuyên qua. Khi còn nhỏ, tôi chỉ biết cha tôi là con trai của một vị tri phủ, quanh năm hơn ba trăm ngày đều ở trường học.

Mẹ tôi là một người phụ nữ rất truyền thống, giúp chồng dạy con, không ra khỏi cửa lớn, không bước qua cửa nhỏ.

Mãi đến sinh nhật mười tuổi của tôi, khi cha trò chuyện với người khác, ông vô tình nhắc đến một cái tên vừa xa lạ vừa quen thuộc: “Thằng nhỏ nhà họ Mạnh năm nay mười lăm tuổi rồi, cha nó nói đợi Chí Chương từ nước ngoài về thăm thân thì sẽ định hôn sự cho nó với con bé.”

Trước mắt tôi tối sầm lại, định hôn với ai cơ? Mạnh Chí Chương? Chẳng phải đó là nam chính trong cuốn Xuyên về Dân Quốc gả cho đại văn hào tôi từng đọc sao? Chẳng lẽ tôi chính là người vợ nguyên phối bị lướt qua vài dòng trong truyện, kẻ cản trở Mạnh Chí Chương và nữ chính xuyên không yêu nhau — “người vợ cả ác độc” trong mắt độc giả?

 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí

Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 

Tôi vòng vo nói chuyện này với mẹ. Bà đặt khung thêu xuống, gương mặt đầy ý cười: “Con bé này, cha con tìm cho con một mối hôn sự tốt lắm.”

Trong mắt bà, nhà họ Mạnh vừa giàu vừa có quyền, Mạnh Chí Chương lại là trưởng tử, sau này chắc chắn thừa kế phần lớn gia sản, tôi gả sang đó chẳng khác nào rơi vào ổ phúc.

Bà tiếp tục nói: “Vì sao con gái nhà người ta bốn năm tuổi đã phải bó chân, còn con thì không? Là vì nhà họ Mạnh có quan hệ với người Tây. Mạnh Chí Chương quen nhìn phụ nữ không bó chân rồi, nếu bắt nó cưới một người chân nhỏ, nó chắc chắn không vui.”

Mẹ xót xa xoa đầu tôi: “Nếu không phải cậu chủ nhà họ Mạnh nói không cưới phụ nữ bó chân, mẹ đã bó chân con từ lâu rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-den-ngay-co-do-tung-bay/1.html.]

Lời bà khiến tôi lạnh từ trong ra ngoài, lúc này tôi mới thật sự hiểu, đây là một thời đại ngu muội và phong kiến đến mức nào.

2

Ngày Mạnh Chí Chương về nước, cha dẫn tôi ra bến tàu đón anh. Đó là lần đầu tiên tôi gặp anh. Khi ấy anh mới mười lăm tuổi, gương mặt còn non trẻ nhưng đã có vài phần anh khí của đàn ông, đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên thứ ánh sáng tôi không nhìn thấu. Anh chủ động mở lời: “Chào cô, tôi là Mạnh Chí Chương.”

Anh đưa tay ra, tôi như bị ma xui quỷ khiến đặt tay mình lên tay anh. Nhiệt độ trong lòng bàn tay anh hơi nóng, nóng đến mức mặt tôi lập tức đỏ bừng. Ánh mắt anh nhìn tôi dịu dàng mà kiên định, tôi luống cuống quay đi chỗ khác, anh bật cười, đưa tay xoa đầu tôi: “Ăn nhiều vào, mau cao lên.”

Tôi từng nghĩ rằng sống cùng anh sẽ rất dễ chịu, nhưng không ngờ anh lại khiến cuộc đời tôi hoàn toàn đổi khác. Tối hôm về nước, anh nói với cha tôi: “Vợ tôi nhất định phải biết chữ, hiểu lễ nghĩa, biết cưỡi ngựa, biết nói ngoại ngữ, có thể mặc đồ Tây, không thể là loại phụ nữ cổ hủ. Nếu cô ấy đạt được yêu cầu của tôi, tôi mới cưới.”

Tôi đã mười tuổi, lỡ mất độ tuổi bó chân, cha mẹ tôi nếu muốn gả tôi cho người khác đã vô cùng khó khăn. Chỉ vì mấy câu nói của anh, tôi đã trải qua năm năm sống như trong nước sôi lửa bỏng.

Năm mười lăm tuổi, tôi gần như không khác gì những cô gái du học trở về: tóc cắt ngang vai, mặc sườn xám vừa vặn, lời ăn tiếng nói đoan trang. Tôi thong dong đi trên đường phố Bắc Kinh, đến cả gió xuân se lạnh cũng dường như không nỡ chạm vào mặt tôi. Khi ấy, tôi giống như một món quà được gói ghém cẩn thận, chờ ngày Mạnh Chí Chương trở về, mang tôi về nhà họ Mạnh.

Nhưng không ai ngờ rằng, từ nước Mỹ xa xôi, anh lại gửi về một bức điện báo: “Tôi đã gặp một người con gái ở Mỹ, chúng tôi tâm đầu ý hợp, hai bên đều có tình, không lâu nữa sẽ kết hôn. Nếu tiểu thư nhà họ Chu đồng ý, tôi sẽ chuẩn bị cho cô ấy một khoản hồi môn hậu hĩnh, giúp cô ấy tìm một người chồng như ý.”

Nhà họ Mạnh và nhà tôi lập tức rối tung.

3

Mạnh Chí Chương là bị cha mẹ lừa về nước. Anh vừa xuống tàu đã bị người nhà họ Mạnh trói đưa thẳng về phủ, trong phủ treo đèn kết hoa, khách khứa đông đủ, chúc mừng hôn sự của đôi tân nhân.

Chú rể đầy tức giận, song thân sắc mặt khó coi, tân nương khoác áo cưới đỏ che kín gương mặt, hợp lại thành một bức tranh kỳ quái. Hạ nhân đều lui ra ngoài cửa phòng, tôi và Mạnh Chí Chương ngồi trên giường cưới, anh không hề có ý định vén khăn trùm đầu cho tôi, chỉ tự mình uống rượu.

-

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...