Bố mẹ tôi cùng đám người kia quay trở về nhà. Mẹ bắt đầu gào khóc thảm thiết, lặp đi lặp lại chuyện 30 vạn tiền sính lễ.
Tạ Oanh Oanh kéo Song Thiên Tứ vào phòng ngủ, nói: “Căn nhà đó chúng ta nhất định phải mua, tôi mặc kệ em gái anh thế nào, tự anh lo liệu, không mua thì tôi ly hôn với anh.”
Bố và Song Thiên Tứ hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, chìm trong làn khói mù mịt.
Mẹ khóc đến kiệt sức, cuối cùng cũng bình tĩnh lại đôi chút.
Cả nhà ủ rũ ngồi đó.
“Hay là chúng ta báo cảnh sát đi.” Tạ Oanh Oanh đề nghị, “Nếu cảnh sát cứu được thì cứu, không cứu được thì…”
“Báo cảnh sát vô ích, tôi xem trên Douyin rồi, có người bị lừa bán sang Miến Bắc, báo cảnh sát cũng chẳng được gì.” Bố rít một hơi thuốc thật sâu.
Lại một khoảng im lặng bao trùm.
Song Thiên Tứ đột nhiên vỗ đùi: “Ái chà! Con nhớ ra rồi! Hồi trước cũng có một đứa trẻ bị bắt cóc sang Miến Bắc, mẹ nó lên mạng cầu cứu, cư dân mạng quyên góp, thương hội đi cứu người, cuối cùng đứa bé bình an vô sự trở về, chúng ta cũng có thể làm như vậy, bây giờ có biết bao nhiêu người dùng Douyin!”
Mắt mẹ sáng lên: “Cách này hay đấy! Bây giờ chuyện này đang rất hot, tôi cũng thường xuyên xem được!” Rồi bà ta nhìn bố.
Bố suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Cứ làm vậy đi, cứu được hay không thì đó là số mệnh của con bé Song Dư.”