Vừa đúng 8 giờ, Đường Hân bắt đầu livestream.
Ngay khi vừa phát sóng, lượng người xem trực tuyến đã tăng vọt, tiến thẳng đến 50 vạn.
Tôi trốn sau ống kính, tránh lộ diện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-hy-chao-em/chuong-7.html.]
Đường Hân tiếp tục vạch trần sự thật trong phòng livestream.
“Song Dư đáng thương lắm, lương mỗi tháng tự mình cũng chẳng để dành được bao nhiêu, phần lớn đều phải đưa về nhà, đợt trước anh cô ấy nói muốn mua xe, trực tiếp moi của Song Dư 20 vạn, 20 vạn đó Song Dư tích cóp mất 2 năm đấy. Haiz.”
“Mọi người không biết đâu, Song mẹ nhận của người ta 30 vạn tiền sính lễ, định gả con gái đi luôn. Nhà đó tiếng tăm rất xấu, con trai họ ăn chơi trác táng đủ cả, loại đàn ông như vậy, chỉ vì 30 vạn tiền sính lễ mà nỡ lòng nào gả con gái đi ồ.”
“Đúng đúng đúng, chính là nhà họ Vương đó.”
Khán giả nghe mà say sưa, không ngừng xuýt xoa.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
[Trên đời này sao lại có loại cha mẹ như vậy chứ!]
[Haiz nhà tôi cũng vậy, trọng nam khinh nữ, mấy chị gái tôi đều bị gả đi hết rồi, chỉ có mình tôi trốn thoát, mong em Song Dư cũng có thể thoát ra.]
[Nhà họ Vương đó tôi biết, em gái tôi bị hắn ta tán tỉnh, em tôi không để ý, hắn ta đánh em tôi phải nhập viện, đồ khốn nạn!]
[Song Thiên Tứ sao vẫn chưa đến đối chất, anh ta mà không đến tôi thật sự sẽ đi đòi lại tiền.]
Một lúc lâu sau, cuối cùng Song Thiên Tứ cũng xin tham gia liên lạc.
Vừa kết nối, anh ta liền phun ra một tràng: “Họ Đường kia, tôi với cô có thù oán gì mà cô lại bôi nhọ tôi như vậy! Tôi nói cho cô biết, tôi đã báo cảnh sát rồi, vu khống là phải chịu trách nhiệm đấy! Nếu em gái tôi có mệnh hệ gì, tôi tuyệt đối không tha cho cô!”
Đường Hân cười khẩy: “Anh nói tôi vu khống, vậy chúng ta cùng nhau làm rõ từng chuyện một.”
“Vết sẹo trên người anh, anh nói là do có tên côn đồ định quấy rối em gái anh, anh ra tay ngăn cản nên bị c.h.é.m phải?”
“Sự thật đúng là như vậy!”
“Vậy chúng ta hãy nghe người trong cuộc nói thế nào.”
Lại một yêu cầu liên lạc được gửi đến, vừa mở ra, Song Thiên Tứ lập tức c.h.ế.t đứng.
“Báo… Báo ca…” Song Thiên Tứ nuốt nước bọt.
Báo ca trước mắt đang ngậm điếu thuốc, nghịch bật lửa, chậm rãi nói: “Tôi quấy rối em gái anh?”
“Không… không phải Báo ca, anh nghe em nói…”
“Tôi nhớ hình như lúc đó là do anh nợ tôi 10 vạn, tôi đến nhà đòi, kết quả anh dùng d.a.o uy h.i.ế.p tôi không thành lại tự làm mình bị thương, là tôi nhớ nhầm à?” Báo ca liếc mắt nhìn.
“Anh nói tôi đòi nợ bằng bạo lực, tôi nhận. Nhưng anh nói tôi quấy rối phụ nữ lương thiện, vậy tôi không vui đâu.”
Song Thiên Tứ sợ đến mức chân tay bủn rủn, suýt chút nữa quỳ xuống đất.
“Báo ca nhớ không nhầm, là tôi nhớ nhầm, vết sẹo này là do tôi tự làm, là do tôi tự làm.”
-