9
Mẹ tôi không chút nể mặt, “Sữa nhập ngoại tốt như vậy thế mà mày đổ hết, đúng là đồ phá của. Haizzz, tao đúng là mắc nợ mày mà, để tao pha cho mày cốc khác…”
Lục Thiến đưa tay lau nước mắt không tồn tại, “Tiểu Tinh, cậu thật hạnh phúc, có được người mẹ thật tốt. Không giống như tớ, chỉ là đứa trẻ mồ côi, dù có nằm mơ cũng muốn được gặp mẹ một lần.”
Mẹ tôi nghe thấy cô ta nói vậy cũng không nhịn được mà lau khóe mắt, “Đứa trẻ ngoan, con yên tâm, từ nay đây chính là nhà của con.”
Hai người một người dám nghĩ, một người dám nói, không ngờ da mặt của bọn họ dày cả thước như vậy đấy.
Lại thêm ông anh quý báu của tôi lắc lắc mái tóc bờm xờm, ra vẻ kiêu ngạo, “Huyết thống đến cùng cũng chẳng quan trọng đến thế, mẹ và Thiến Thiến vừa nhìn đã biết là hai mẹ con!”
Buồn nôn!
Tôi nôn khan, lập tức chạy vào phòng bếp, đến chỗ bồn rửa bát nôn mửa.
Thôi được, tôi đã nôn tất cả những thứ trong dạ dày ra rồi.
Tôi còn chưa hết ghê tởm xong, Lục Thiến cũng “Ọe” hai tiếng, nôn theo tôi.
Cô ta nôn xong, khẽ vuốt bụng, vẻ mặt kiêu ngạo, “Từ Long, em có…”
Nói đến đó cô ta dừng lại, vẻ mặt thẹn thùng chờ mong.
Từ Long nở một nụ cười thô bỉ, nhếch miệng nói ra những lời cô ta còn bỏ ngỏ.
Mẹ tôi lập tức đẩy tôi ra, chen vào giữa, mồm mép tía lia không ngừng, “Ai nha, con ngoan, còn đứng đó làm gì?! Đừng để bản thân mệt mỏi, mau đến phòng khách ngồi, để mẹ bổ hoa quả bồi bổ cho con!”
Tôi nghe mà buồn cười, chóp mũi lại chua xót.
Còn chưa chính thức vào cửa đâu, mẹ chồng nàng dâu đã bắt đầu tình thương mến thương rồi.
Cho tới bây giờ, tôi chưa từng thấy mẹ tôi nhiệt tình như vậy.
Tôi là con gái của bà, nhưng trong mắt bà, chung quy tôi chỉ như người dưng nước lã, bà có thể lạnh lùng muốn hại tôi ch.ết.
Mẹ tôi đỡ Lục Thiến đi ra phòng khách. Cô ta lơ đãng quay lại nhìn tôi, trong ánh mắt là vẻ tà ác không thèm che dấu.
Lạnh băng như rắn độc.
Vì sao cô ta lại hận tôi như vậy? Trong mắt cô ta là thù hận điên cuồng, như chỉ muốn b/ăm vằm tôi ra thành từng mảnh.
Nhưng cô ta vốn là người bạn tốt nhất của tôi cơ mà!
10
Tôi nhìn Lục Thiến ngồi trên sofa yên tâm thoải mái hưởng thụ mẹ tôi săn sóc.
Từ Long không biết đang suy nghĩ gì, ánh mắt tăm tối nhìn chằm chằm xuống đất.
Một người là anh trai tôi, một là bạn thân, tại sao bọn họ lại ở cạnh nhau, kiếp trước tôi không hề hay biết.
Tôi lạnh mặt nhìn bọn họ.
Lúc này tôi mới phát hiện Lục Thiến cũng nuôi mái tóc đen dài giống tôi, hai mắt cong cong, khuôn mặt đầy đặn, góc nghiêng khuôn mặt khiến người ta động lòng.
Nếu chỉ xét vào khuôn mặt, chúng tôi giống nhau tới bảy phần. Nếu cô ta mặc quần áo của tôi vào, người khác hoàn toàn có thể nhận sai.
Lòng tôi không khỏi trầm xuống.
Tôi nhớ ra rồi, đại khái là nửa năm trước, Lục Thiến liền trở nên kì lạ, học cách ăn mặc của tôi, còn bắt chước ngôn ngữ cử chỉ của tôi, thậm chí ngay cả giọng điệu khi nói chuyện cũng học theo.
Có khi ngay cả bạn học cùng lớp đôi lúc cũng nhận nhầm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-lai-tra-ca-von-lan-lai/chuong-3.html.]
Tôi hỏi cô ta muốn làm gì.
Cô ta nói cô ta không có người thân, thật sự muốn trở thành chị em với tôi.
Khi đó, tôi chỉ một lòng nghĩ về kì thi đại học, cho nên không nghĩ thêm.
Bây giờ xem ra, cô ta đã sớm dan díu với Từ Long, mưu đồ bí mật đối phó tôi.
Nhàn cư vi bất thiện
11
Tới giờ tôi vẫn chưa biết vì sao bọn họ phải liên thủ hãm hại tôi.
Kiếp trước, ngoài sự đau đớn trước khi ch.ết, điều này như một tảng đá nặng đè trước n.g.ự.c tôi.
Tôi không muốn mình lại bị bọn họ dắt mũi nữa.
Tôi phải chủ động tấn công.
“Lục Thiến!” Tôi hét lên một tiếng, cầm cốc thuỷ tinh bên cạnh lên, ném thật mạnh về phía cô ta.
Thuỷ tinh vỡ ra, một mảnh nhỏ b.ắ.n lên chân cô ta.
Cô ta thét chói tai nhảy dựng lên, vẻ mặt kinh hoàng.
Hai mắt Từ Long tối sầm lại.
Trước khi hắn ta kịp phát hoả, tôi phải hành động trước.
“Lục Thiến, cậu luôn miệng nói cậu là bạn tốt nhất của tôi, thế mà lại lén lút sau lưng tôi ở bên anh tôi, lại còn mang thai con anh ấy! Rốt cuộc cậu có ý gì? Cậu sợ tôi sẽ gây khó dễ chia cắt hai người, hay cảm thấy tôi không xứng được biết? Trong mắt cậu, tôi là cái gì chứ? Là một đứa ngốc chỉ cần cậu nói dối tuỳ tiện vài câu là nghe theo răm rắp, hay coi tôi là đối tượng để cậu cười cợt trêu đùa? Cậu nói cậu muốn trở thành chị em với tôi, đều là nói dối đúng không? Vừa lừa dối tôi, vừa muốn lấy thân phận chị dâu tương lai chèn ép tôi?! Kẻ phản bội, sẽ phải nuốt một ngàn cây kim, chịu trời chu đất d.iệt, thiên lôi giáng xuống, ch.ết không tử tế!” Tôi mắng xối xả, vừa mắng vừa khóc, nước mắt nước mũi tèm lem.
Lục Thiến và Tư Long đều bị tôi dọa đến ngạc nhiên, ngồi sững tại chỗ, mắt to trừng mắt nhỏ.
Tôi không cho bọn họ cơ hội nói gì, tiến lên kéo tuột Lục Thiến vào phòng mình, “Nếu cậu còn coi tôi là bạn thân, liền đi vào phòng nói rõ ràng cho tôi!”
Tôi nhìn thấy Từ Long muốn ngăn cản, Lục Thiến đã ném cho hắn một ánh mắt.
12
“Tiểu Tinh, chuyện không phải như cậu nghĩ đâu…” Cửa vừa mới đóng, Lục Thiến đã gấp gáp giải thích.
Tôi bịt miệng cô ta.
Bất kể là vì nguyên nhân gì, tôi cũng không thèm lãng phí thời gian nghe cô ta giải thích.
Huống hồ, cô ta chắc chắn sẽ không nói sự thật cho tôi.
Phàm là kẻ phản bội, nhất định phải trả giá thật đắt.
“Sao cậu lại ở bên anh trai tớ? Không phải cậu có nhược điểm gì chứ? Anh ta có uy h.i.ế.p cậu không?” Tôi thay đổi ngữ khí, làm ra vẻ rất quan tâm cô ta.
Cô ta phát hiện những gì bản thân định dùng để thuyết phục tôi lại không dùng được, vẻ mặt kinh ngạc.
“Anh trai tớ không học vấn không nghề nghiệp, hết ăn lại nằm, còn có khuynh hướng bạo lực nữa. Cậu đừng để vẻ bề ngoài của anh ấy đánh lừa.” Tôi tiếp tục nói.
Lục Thiến sững sờ, tựa hồ không biết trả lời thế nào mới tốt.
Cô ta cúi đầu, trong mắt xẹt qua một tia áy náy, “Tớ…”
Tôi biết phản ứng của tôi khiến cô ta d.a.o động.
Tôi làm ra vẻ ân cần, vỗ vỗ vai cô ta, “Cậu nghĩ cho kĩ đi, nếu có chuyện gì, tớ nhất định đứng về phía cậu.”
-