13
Tôi lấy cớ đi rót nước cho cô ta. Khi tôi đi ra, mẹ tôi và Từ Long đã không còn ở phòng khách.
Phòng bếp truyền đến âm thanh nói chuyện loáng thoáng.
Tôi lặng lẽ nhích lại gần.
“Con xem, thuốc chuột đã bỏ vào rồi, nhưng nó không uống thì làm sao bây giờ?”
“Hừ, dốc thẳng vào miệng nó là được!”
“Con ranh ch.ết tiệt, nuôi lớn đến từng này rồi, chẳng lẽ nó không thể c.h.ế.t mau một chút, cho chúng ta bớt sức lực sao?”
Quả nhiên bọn họ vẫn không chịu buông tha cho tôi, tính toán muốn hạ độc khiến tôi mất mạng.
Mẹ tôi lại vui vẻ nói tiếp, “Con trai ngoan, cũng là con thông minh, để con ranh Lục Thiến kia mang thai con của con, về sau chỉ có thể cung phụng hầu hạ hai mẹ con ta.”
Từ Long khinh thường hừ một tiếng, vẻ mặt có chút kiêu ngạo.
Mẹ tôi vui vẻ rạo rực, “Chờ bụng nó lớn một chút, con nghĩ cách khuyên nhủ nó nghỉ học sinh con. Sinh xong mẹ sẽ chăm con giúp con, nó vẫn phải tiếp tục đi học để kiếm tiền nuôi chúng ta!”
Tôi nghe mà không hiểu.
Bọn họ muốn đem Lục Thiến làm trâu làm ngựa cho họ, nhưng Lục Thiến sẽ nghe lời chắc?
Chợt nghe mẹ tôi nhỏ giọng khen anh tôi: “Trời ơi, con đúng là thông minh, suy nghĩ chu đáo đâu ra đấy! Nếu cho con nha đầu ch.ết tiệt kia học đại học, dù có học cao đến đâu, chẳng phải sẽ tiện nghi cho nhà chồng nó sao?! Để vợ con giả mạo nó đi học, nhược điểm này của nó bị chúng ta nắm trong tay, cả đời này nó chỉ đành ngoan ngoãn làm vợ con, sinh cháu trai mập mạp cho mẹ!”
Tôi ngây ra như phỗng, cả người không còn chút sức lực.
Hoá ra… Hoá ra là như vậy…
Những hành động kì quái của Lục Thiến.
Từ Long không hề lo lắng với kết quả thi đại học tệ hại của hắn.
Lục Thiến cũng chẳng màng học tập.
Từ Long thi trượt, mẹ tôi tin hắn ta vô điều kiện, còn an ủi hắn rằng sẽ nghĩ cách để hắn ôn thi lại.
Nhưng đầu óc Từ Long không phải để đọc sách, làm sao đồng ý ôn thi lại chứ?!
Hắn đã sớm nhằm vào tôi!
Chờ tôi thi đại học xong, bọn họ trực tiếp ra tay sat.hai tôi, sau đó để Lục Thiến thay thế thân phận tôi, giả mạo tôi đi học đại học.
Mẹ tôi vẫn luôn canh cánh trong lòng về thứ đồ sao chổi là tôi, nghe xong kế hoạch của hắn xong, không chút do dự bỏ thuốc chuột vào sữa, hạ độc tôi.
Tôi run rẩy đứng đó, tràn ngập oán hận và giận giữ…
Tôi thi được hơn bảy trăm điểm, vốn nghĩ tự do đã trong tầm tay với.
Không ngờ, hơn bảy trăm điểm này lại là nhát d.a.o trí mạng.
Tôi tự cho là phải cố gắng mới thay đổi được vận mệnh, nhưng trong mắt bọn họ, hẳn là cười nhạo tôi không thôi.
Tôi hận bọn họ.
Hận không thể băm vằm bọn họ thành từng mảnh.
Tôi đứng sững sờ, không biết bao lâu sau, thẳng đến khi có một lực lượng kì lạ kéo tôi về với sự thật.
14
Tôi vừa đi tới cửa phòng, Lục Thiến đã mở cửa đi ra.
Cô ta nhìn tôi, đôi mắt một lần nữa trở nên lạnh lùng độc ác, “Tiểu Tinh, tớ thật sự muốn ở bên cạnh anh trai cậu. Tớ mừng cho thành tích của cậu, cũng rất muốn nhận được lời chúc phúc của cậu.”
Tôi nhìn cô ta chằm chằm, đáy mắt lạnh băng dần hiện nên vẻ tươi cười, “Vậy là tốt rồi. Hi vọng sau này cậu sẽ không hối hận.”
Mẹ tôi lại bưng một cốc sữa khác đi tới, lần này nhét thẳng vào tay tôi.
Tôi biết nếu tôi không uống, điều gì sẽ chờ đợi tôi phía sau.
Có lẽ tôi có thể thừa dịp bọn họ không chú ý, chạy ra ngoài kêu cứu.
Nhưng tôi không nhất định sẽ chạy thoát. Hơn nữa, tôi không muốn!
Dưới cái nhìn chăm chú của bọn họ, tôi đưa cốc sữa lên miệng.
Vừa định uống, tôi đột nhiên nôn một trận, nôn đến quay cuồng, so với trận nôn lúc nãy của Lục Thiến còn vật vã hơn nhiều.
Cốc sữa lại đổ trên mặt đất, vỡ tan.
Dưới ánh mắt khiếp sợ của bọn họ, tôi giống Lục Thiến, khẽ vuốt bụng, ngượng ngùng nói tôi cũng mang thai rồi.
Từ Long giận tím mặt, “Mày nói cái gì?! Đứa nào ngại sống quá thọ bắt nạt mày, nói cho tao, tao bẻ gãy ch.ân chó của nó!”
Mẹ tôi mắng xối xả. “Từ Tiểu Tinh, mày có biết xấu hổ hay không? Có con gái nhà ai giống mày chứ, còn nhỏ như vậy đã biết dấm dúi với thằng khác, còn để có thai. Đúng là không biết liêm sỉ! Mày để tao với mặt mũi ông bà cha mẹ mày biết giấu vào đâu!”
Đúng là tiêu chuẩn kép! Từ Long khiến Lục Thiến to bụng thì chẳng sao, rơi vào tôi thì chính là không biết xấu hổ.
Vẻ mặt Lục Thiến hết xanh lại trắng, cô ta có chút tức giận lườm mẹ tôi một cái.
Tôi làm bộ như không phát hiện, vẻ mặt quật cường lại ấm ức, “Con làm sao chứ?! Con là Kỷ Thần Hi lưỡng tình tương duyệt, nhất định sẽ hạnh phúc cả đời!”
Lục Thiến che miệng, “Kỷ Thần Hi?! Làm sao có thể chứ?! Sao cậu ấy lại coi trọng cậu chứ?!!”
Trong trường chúng tôi, Kỷ Thần Hi là đóa hoa cao lãnh, không những đẹp trai, nhà lại có điều kiện, lại còn học giỏi, được vô số nữ sinh trong trường mê mẩn đến điên cuồng.
Lục Thiến thở hổn hển, trong mắt hiện lên vẻ điên cuồng, giơ tay tát tôi một cái.
Tôi cố ý không né tránh, ôm khuôn mặt bỏng rát, khóc nức nở, “Lục Thiến, tớ biết cậu cũng thích anh ấy, nhưng chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng. Anh ấy lựa chọn ở bên tớ. Tớ xin lỗi cậu, là lỗi của tớ, ngàn vạn lần đừng trách anh ấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-lai-tra-ca-von-lan-lai/chuong-4.html.]
Tôi chỉ là nói bậy nói bạ hắt nước bẩn lên người cô ta mà thôi.
Không ngờ Lục Thiến lại kích động đến vậy, nhìn anh trai tôi chằm chằm, mắng tôi nói xấu cô ta, nhào tới muốn tiếp tục đánh tôi.
Anh trai tôi đột nhiên túm lấy cô ta. “Đủ rồi!”
Lục Thiến hoang mang, nức nở giải thích, “Từ Long, anh đừng nghe em gái anh nói bậy! Em không hề thích hắn, anh đừng mắc mưu!”
Từ Long biết nhà Kỷ Thần Hi rất giàu có, nhà bọn họ chính là thủ phủ của Bắc Thành.
Nếu tôi có thể bám vào nhà họ Kỷ, anh ta có thể chiếm được không ít lợi.
Tôi nhìn thấy trong mắt anh ta sự d.a.o động và toan tính.
Mẹ tôi cũng như đoán được điều gì, bà không chửi bới nữa, mà do dự nhìn anh trai tôi như đang xin chỉ thị.
Lục Thiến chỉ tay vào mặt tôi, “Bớt nói bừa đi! Nhà họ Kỷ sao lại vừa mắt một đứa con gái nhà nghèo kiết xác như cậu chứ?! Cậu có nói dối cũng phải có giới hạn thôi, đừng có lừa mọi người!”
Tôi khóc, nói, “Tớ lừa mọi người cái gì chứ?! Tớ và Kỷ Thần Hi đã sớm ở bên nhau, chỉ là sợ ảnh hưởng đến học tập cho nên vẫn giấu kín mà thôi. Bọn tớ đã hẹn nhau sẽ cùng đăng kí vào Thanh Hoa, sau khi tốt nghiệp thì về quản lí công ty của nhà họ Kỷ. Nếu mọi người không tin, ngày mai đi theo tôi, chẳng phải sẽ biết là thật hay giả sao?”
Không phải coi tôi là người ngoài sao? Tôi đây tìm một người ngoài mà cả đời mấy người không thể với tới làm chỗ dựa, có được không?
15
Từ Long và Lục Thiến đưa mắt nhìn nhau, trong mắt là vẻ hoài nghi, hỏi, “Hai người thật sự ở bên nhau?”
Tôi tức giận đáp, “Ngày mai đi xem chẳng phải sẽ biết thật hay giả sao?”
Mẹ tôi sấn tới, hỏi, “Nhà họ Kỷ có phải chính là thủ phủ Bắc Thành trên TV hay nói đến không? Bọn họ quen mày à?”
Danh tiếng nhà họ Kỷ khắp Bắc Thành, ngay cả mẹ tôi bán đồ ăn ngoài chợ cũng từng nghe tới.
Từ Long lại nói: “Vì sao phải chờ đến ngày mai? Gọi điện thoại bây giờ luôn đi!”
Tôi cười lạnh, “Anh à, anh sẽ không cảm thấy mình còn có mặt mũi hơn cả nhà họ Kỷ đấy chứ? Anh không nhìn lại xem bây giờ là mấy giờ rồi? Lại nói, tôi không có điện thoại, cũng không có số điện thoại của cậu ấy.”
Trường học không cho phép học sinh mang điện thoại đến lớp. Cho dù có được phép, mẹ tôi cũng sẽ không mua cho tôi.
Cả trường học, tôi là người duy nhất không có điện thoại.
Mẹ tôi vẫn nghi ngờ, “Mày không lừa bọn tao đấy chứ?”
Từ Long không nói gì.
Lục Thiến đột nhiên lên cơn, la hét ầm ĩ, “Mấy người đúng là ngu xuẩn! Nhìn cái dáng vẻ khô quắt kia của cô ta, ai lại để ý cô ta chứ? Cô ta lừa các người đó! Lừa các người đó!!!”
Nhìn thấy cô ta nổi đ/iên, Từ Long và mẹ tôi đưa mắt nhìn nhau, vẻ mặt nghi ngờ.
Tôi nhanh nhạy bắt được một tia kì lạ.
Nhìn ánh mắt bọn họ nhìn tôi, cùng với ánh mắt nhìn Lục Thiến, hẳn là đang cân nhắc thật kĩ giữa hai bên.
Quả nhiên, trong mắt hai người họ vĩnh viễn chỉ có lợi ích đặt lên trên hết.
Tôi cũng cứng rắn, “Không phải cậu đang ghen tị tôi có bạn trai giàu có sao? Có thật hay không, ngày mai là biết.”
Lục Thiển vẫn tiếp tục nổi điên, gào lên như lợn bị ch.ọc t.iết, “Các người bị lừa rồi, thế mà vẫn không nhìn ra sao? Còn do dự cái gì, đừng quên tối nay chúng ta định làm gì…”
“Chát! Chát!” Từ Long vung tay tát liền hai cái, thành công khiến Lục Thiến im miệng.
Cô ta hai tay bưng mặt, không thể tin trừng mắt nhìn Từ Long, đáy mắt hiện lên vẻ sợ hãi.
Không còn vẻ cà lơ phất phơ như trước nữa, ánh mắt Từ Long lạnh lẽo như muốn gi.ếc người.
Nhàn cư vi bất thiện
16
“Từ Tiểu Tinh, mày thật đê tiện! Ngay cả chuyện mang thai cũng dám lấy ra để bám vào Thần Hi!” Hai mắt Lục Thiến long sòng sọc, giống như muốn ăn th.ịt người, hung tợn lườm tôi, giơ tay muốn cào mặt tôi.
Tôi lùi về phía sau, có chút giật mình.
Lục Thiến dường như có một loại tình cảm điên cuồng đối với Kỷ Thần Hi.
Chỉ cần nhắc tới Kỷ Thần Hi là cô ta không thể khống chế bản thân.
Nếu vậy, vì sao cô ta lại ở cùng một chỗ với Từ Long?
Lục Thiến còn khóc lóc ầm ĩ, bắt đầu bô lô ba la như một con mụ đi.ên, “Lừa đảo, mấy người đúng là đồ chó má bịp bợm, lừa tôi mang thai… Rõ ràng người cậu ấy thích là tôi. Cậu ấy viết thư cho tôi, còn nói bất kể ra sao nhất định sẽ ở bên tôi… Tôi không muốn cả đời là con rối bị kẻ khác giật dây, tôi phải đấu tranh, giành lấy cuộc sống của tôi… Tôi vốn có thể thành công, đều tại mấy người…”
—-
Từ Long không kiên nhẫn, lại hung hăng tát cô ta.
Mẹ tôi vội vàng giữ c.h.ặ.t t.a.y hắn, “Đừng đánh, còn có đứa nhỏ! Hơn nữa ai biết Từ Tiểu Tinh nói thật hay không?!”
Mẹ tôi vẫn đề phòng tôi.
Trong mắt bà, giá trị của tôi vẫn không bằng Lục Thiến, một người dưng nước lã.
Từ Long trầm tư trong chốc lát, lạnh lùng mở miệng, “Lục Thiến, mày đừng quên, mày vì Kỷ Thần Hi mà đã phản bội tao. Nếu dám nhắc đến hắn một lần nữa, tao gi/ếc mày!”
Hắn hung ác b.óp chặt cổ Lục Thiến.
Lục Thiến thở hồn hển, sắc mặt dần tím tái, hai tay liều mạng giãy dụa đánh vào hắn, “Buông ra, tôi còn đang mang thai… con của anh...”
Anh tôi như hoàn toàn mất trí, túm tóc Lục Thiến, đẩy cô ta ngã xuống đất, còn dùng sức kéo lê, “Con của ai?! Nói xem, nó có phải đúng là con tao không? Khi nó đến tìm Từ Tiểu Tinh, chính tao và mày đuổi nó đi. Không phải mày lén đi tìm nó chứ? Chúng mày đã làm gì?”
Mẹ tôi cùng góp sức mắng mỏ, nhưng vẫn không dám ra tay với cô ta.
Lục Thiến kêu la thảm thiết, hai tay ôm đầu, không ngừng cầu xin, “Đừng, đừng làm hại con tôi… Đứa bé vô tội…”
Mẹ tôi luống cuống, sợ rằng đứa bé trong bụng cô ta là cháu trai quý báu của bà, vội vàng tiến lên kéo tay Từ Long.
-