Một người đứng trong đình, lạnh lùng nghiêm nghị.Một người nằm trên ghế, cúi đầu không nói.Chỉ tội cho Trần Tùng Mặc bị kẹp ở giữa, tiến cũng không được mà lui cũng không xong, thầm than xui xẻo.Nếu biết trước thế này, hắn thà rằng đi theo Lâm Bỉnh Trung nghe ngóng quý nữ trong triều tuổi tác thích hợp cho xong.“Còn đứng đực ra đó làm gì mà chưa đánh!” Thấy Thấm Phương không chịu cúi đầu, Bùi Thận lửa giận ngập trời, chỉ sợ thường ngày nuông chiều quá mức làm nàng sinh hư, dám nhăn nhó với y.Hôm nay thế nào cũng phải đánh nàng trận này, để nàng tỉnh táo lại.Nghe được mệnh lệnh, mấy thân vệ còn lại kéo Thúy Vi cùng Niệm Xuân nằm lên ghế, Trần Tùng Mặc cũng cầm gậy đứng sang bên cạnh Thẩm Lan.Nếu bàn về đánh người, Cẩm Y Vệ, Đông Xưởng đều là người trong nghề.Trần Tùng Mặc tập võ, lại giao hảo với bách hộ của Cẩm Y Vệ nên cũng học qua vài chiêu.Đánh trăm gậy mà chỉ xước miếng da, đánh một gậy mà có thể mất mạng.Muốn đánh như thế nào, đều phải xem ý muốn của bên trên.Ý của bên trên ấy à.Trần Tùng Mặc vụng trộm liếc nhìn Bùi Thận, thấy y ngồi ngay ngắn trong đình, sắc mặt u ám, thật sự không nhìn ra được ý gì.Trần Tùng Mặc hạ quyết tâm, vung thật cao cây gậy gỗ lên, mạnh mẽ đập xuống.Gậy thứ nhất.Thẩm Lan bật rên một tiếng, một gậy rơi xuống, sắc mặt nàng trắng bệch, trán thấm mồ hôi.Chỉ là tính nàng quật cường, nếu kêu đau có vẻ như đang chịu thua, thế là lại cắn chặt môi, không chịu kêu thành tiếng.Trần Tùng Mặc thấy Bùi Thận không nói gì, lại giơ gậy lên.Gậy thứ hai lại đập thật mạnh xuống.Đánh vào người Thẩm Lan, vậy mà không đau lắm.Thẩm Lan hơi giật mình, trong lòng nghi hoặc không chừng.Gậy thứ ba, Trần Tùng Mặc lấy thế càng cao, hung hăng vung cây gậy gỗ nện xuống.Tới gậy này thì không còn nửa phần đau đớn nào.Tựa như đến lúc đánh xuống thì lực đánh đều tan biến đâu mất.Thẩm Lan ngầm hiểu, cảm thấy ngày thường phát canh giải nhiệt mùa hè cho thân vệ, một năm bốn mùa tặng quà, cuối năm mời đại phu bắt mạch không phải hoàn toàn vô nghĩa.Nàng biết ý ngẩng đầu nhìn Trần Tùng Mặc, lại giả bộ cố gắng nhịn đau, thậm chí tới gậy thứ tư, thứ năm còn kêu đau một tiếng.“Gia, đánh xong rồi.” Nói xong, Trần Tùng Mặc thở hổn hển lau mồ hôi, phảng như sắp mệt đứt hơi.Bùi Thận hừ lạnh một tiếng, biết rõ gậy đầu tiên chẳng qua chỉ dùng lực ba phần mà thôi.Nhưng y không phản đối, cũng chưa từng bảo Trần Tùng Mặc phải thật mạnh tay.Lúc này Trần Tùng Mặc mới có gan càng đánh càng nhẹ, tới mấy gậy sau cùng mặt mũi hung hăng, thật ra chẳng có tí lực nào.Chỉ là dù biết Trần Tùng Mặc giở trò, cuối cùng Bùi Thận cũng không vạch trần, vẻ mặt trầm tư đứng yên nhìn Thẩm Lan.Nàng chỉ mặc bộ quần áo mỏng mùa xuân, đêm sâu sương đậm lạnh thấm vào người, lại thêm bị kinh sợ, bị đánh, lúc này sắc mặt khó tránh mà trở nên yếu ớt tái nhợt.Thấy nàng gian nan đứng dậy, tựa như cành liễu mềm yếu lung lay, mỏng manh hư nhược đứng đó, khuôn mặt trắng bệch, cánh môi bị cắn đỏ thắm như máu, gió lạnh thổi qua liền nhẹ run rẩy, nhìn thật đáng thương.Bùi Thận bỗng nhiên nảy lòng thương tiếc, nghĩ bụng giận nàng làm gì, tính tình bướng bỉnh thì dạy dỗ từ từ, cần gì phải tới mức này, thế là mở miệng nói: “Thấm Phương, cô đã biết sai chưa?”Đánh xong năm trượng, Thúy Vi cùng Niệm Xuân đã là k** r*n khóc rống, da tróc thịt bong, chỉ có Thẩm Lan được nương tay chưa trầy miếng da.Tính ra có lẽ đau chừng một hai ngày đã có thể đi lại bình thường.Thẩm Lan cũng chẳng muốn cứng đầu cứng cổ với Bùi Thận nữa, coi như nhận lấy ý tốt của Trần Tùng Mặc, cúi đầu nói: “Thưa Gia, nô tỳ biết sai rồi, mong Gia khoan thứ.”Bùi Thận thấy nàng mềm giọng xin tha, cơn tức tan biến đâu hết, lại nghĩ đến Bùi Diên, mới nói: “Mấy ngày nay không cần ra khỏi Tồn Hậu Đường, lo ở trong viện mà dưỡng thương đi.”Thẩm Lan gật đầu bảo dạ, cũng tốt, có thể tránh được Bùi Diên..
- Trang chủ
- TA KHÔNG LÀM THIẾP
- Chương 22
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Chương 1: Diễn biến mới
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61: – Trong màn tối đen, chỉ còn tiếng tim đập vững chãi của Bùi Thận là chân thực. Hai mắt Thẩm Lan cay cay, không nói lời nào mà áp mặt vào vòm ng/ực ấm nóng của y, lắng nghe tiếng con tim y đập thật mạnh mẽ và mãnh liệt.
Chương 62
Chương 63: – Thẩm Lan v**t v* mấy đồng tiền trên cổ tay, giữa làn khói tỏa từ mấy cành bách ngẩn ngơ trông sang gương mặt tươi cười của Bùi Thận. Thật lâu sau, nàng rũ mi mắt, lặng yên không nói.
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Cài đặt đọc truyện
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối
Ủng hộ tác giả
Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:
10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu
Hoặc nhập số tiền tùy chọn:
Báo lỗi chương
Đang báo lỗi:
TA KHÔNG LÀM THIẾP
Chương 22
Vui lòng chọn loại lỗi:
0/2000
Chia sẻ truyện
Hoặc sao chép đường dẫn: