Một nhịp, một nhịp, lại một nhịp.
Nàng hiếm hoi mới dịu ngoan thế này, lòng Bùi Thận như mềm tan thành một vũng nước đường ngọt lịm, ngọt đến độ sắp chảy được ra thành mật.
“Đừng sợ, có ta đây.”
Nghe y thốt ra câu này, hốc mắt Thẩm Lan cay xè, dùng gương mặt cọ cọ vào y.