Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ta Không Thử, Ta Làm Thật

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

⭐ CHƯƠNG 10 – VƯƠNG GIA KHÔNG CHẠM, NHƯNG LẠI KHIẾN NÀNG KHÔNG THỂ RỜI

Tin đồn trong kinh thành hôm nay đặc biệt ồn ào:

“Vương gia hôm nay không đến phủ Lăng!”

Điều đó hiếm đến mức người ta tưởng trời sắp đổi mùa.

Người hầu các phủ c.ắ.n hạt dưa bàn tán, quan lại nghe được cũng ngẩng đầu nhìn trời xem có báo mộng gì.

Chỉ có duy nhất một người… không thắc mắc.

Lăng Uyển.

Nàng đang xếp lại bàn trà trong tĩnh lặng.

Không rối, không chờ mong, cũng không thất vọng.

Nha hoàn thăm dò:

— “Tiểu thư… hôm nay Vương gia không đến… người không thấy lạ sao?”

— “Không.”

— “Nhưng chín ngày liên tiếp ngài ấy đến rồi mà…”

— “Ừ.”

— “Thế hôm nay ngài ấy không đến…”

— “Để ta biết.”

— “Biết… gì ạ?”

— “Biết hắn là người.”

Nha hoàn: “…”

Buổi chiều.

Bầu trời bắt đầu chuyển sắc tím nhạt.

Lăng Uyển đang đọc sách bên cửa sổ.

Căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng giấy sột soạt.

Rồi nàng khẽ nhướng mắt.

Không phải vì tiếng động.

Không phải vì ai gọi.

Mà vì… một cảm giác quen thuộc.

Nàng nói nhỏ:

— “Đến rồi.”

Nha hoàn giật bắn:

— “Tiểu thư… tiểu thư nghe thấy gì ạ!?”

— “Không.”

Nàng gấp sách lại, đứng dậy:

— “Ta cảm thấy.”

Đúng một khắc sau.

Cửa mở.

Không gõ.

Không báo.

Không cần ai dẫn đường.

Sở Hàn Uyên bước vào, áo bào đen nhuốm chút bụi vì đi đường dài, khí tức áp xuống cả căn phòng.

Nha hoàn quỳ rạp:

— “Vương— Vương gia…”

Lăng Uyển nhìn hắn:

— “Hôm nay đến muộn.”

Hắn đáp gọn:

— “Ừ.”

— “Vì bận?”

— “Không.”

— “Vậy vì sao?”

Sở Hàn Uyên bước đến gần nàng — gần đến mức chỉ cần nàng nhích nửa bước là tay áo chạm nhau.

Hắn nhìn nàng từ trên xuống, ánh mắt bình thản một cách… nguy hiểm:

— “Ta muốn xem ngươi phản ứng thế nào khi ta không đến.”

Không gian như đông lại.

Nha hoàn muốn xỉu vì sợ.

Chỉ riêng Lăng Uyển vẫn giữ dáng vẻ yên tĩnh:

— “Ta không phản ứng.”

— “Không?”

— “Ừ.”

Nàng nâng mắt.

— “Ta biết Vương gia sẽ đến.”

Hắn dừng lại.

Một hơi thở.

Hai hơi thở.

Như thể lời nàng chạm đúng chỗ hắn cố che.

Một lúc sau, hắn nói:

— “Ngươi tự tin đến vậy.”

— “Không.”

— “…”

— “Ta nhìn thấy.”

Nàng lặp lại câu từng khiến hắn im lặng nhiều lần.

Hắn bước thêm một bước.

Bóng hắn phủ kín cả khoảng sáng gần nàng.

— “Ngươi nhìn thấy gì?”

— “Thứ Vương gia không nói.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ta-khong-thu-ta-lam-that/chuong-10-vuong-gia-khong-cham-nhung-lai-khien-nang-khong-the-roi.html.]

Hắn nhướng mày:

— “Ngươi nghĩ ta không nói là ngươi biết?”

— “Không.”

Lăng Uyển nghiêng đầu, đôi mắt cong nguyên một đường mềm như lụa:

— “Ta biết vì Vương gia… đến.”

Một câu đơn giản.

Nhưng làm bình trà trên tay nha hoàn suýt rơi.

Sở Hàn Uyên nhìn nàng rất lâu — lâu đến mức có cảm giác hắn đang xem xét từng hơi thở của nàng.

Cuối cùng hắn nói:

— “Ngươi nói vậy… để ta tiếp tục đến?”

— “Không.”

— “…”

— “Ta nói vì đó là sự thật.”

Hắn gần như bật cười — nhưng không cười.

Chỉ hạ giọng xuống mức gần như chạm vào da nàng:

— “Lăng Uyển.”

— “Vương gia?”

Hơi thở hắn rất gần:

— “Ngươi đang đi xa thật.”

— “Ừ.”

Không phủ nhận.

Không phòng bị.

Không rụt rè.

Một chữ “Ừ” đủ khiến ánh mắt Sở Hàn Uyên tối thêm một tầng.

— “Ngươi không sợ?”

— “Không.”

— “Vì sao?”

Nàng đáp chậm, mảnh như đường kim:

— “Vì Vương gia luôn đuổi kịp.”

HẮN DỪNG LẠI.

Như thể nàng bóc trần điều hắn giấu kỹ nhất.

Không khí trong phòng thay đổi —

không còn yên ả, mà chuyển thành thứ gì đó trầm và sâu đến mức khó thở.

Một lúc lâu sau, hắn mới nói:

— “Ngươi nên biết… ta không phải người tốt.”

— “Ta biết.”

— “Ta không dễ thân.”

— “Ta thấy.”

— “Ta nguy hiểm.”

Nàng nhìn thẳng hắn:

— “Ta hiểu.”

Hắn nheo mắt:

— “Vậy ngươi vẫn để ta lại gần?”

— “Ừ.”

— “Vì sao?”

Lăng Uyển hơi nghiêng mặt, gương mặt nàng sáng dưới ánh chiều:

— “Vì Vương gia chỉ nguy hiểm với người Vương gia không chọn.”

HẮN IM.

MỘT CÚ IM… BẮT BUỘC.

Môi hắn mím nhẹ, ánh mắt co lại một thoáng như nhẫn nhịn điều gì đó.

Nha hoàn đứng phía sau suýt bò ra ngoài vì áp lực trong phòng.

Một lúc sau, hắn lùi nửa bước — không phải tránh, mà là để thở.

— “Ngày mai…”

Nàng nâng mắt:

— “Vương gia đến?”

Hắn đáp rất thấp:

— “Không.”

Nàng hơi nghiêng đầu:

— “Ừ?”

Sở Hàn Uyên nhìn nàng một cách chậm rãi:

— “Ngày mai… ngươi đến.”

ĐÓ.

ĐOẠN TEASER CỰC MẠNH.

Nha hoàn há hốc miệng:

— “T-tiểu thư… Vương gia bảo… bảo người đến gặp ngài ấy! Không phải… ngài ấy đến nữa!!”

Lăng Uyển chạm vào ấm trà, động tác nhẹ và ổn định:

— “Ừ.”

— “Tiểu thư không thấy… lạ ạ?”

Nàng mỉm cười, đôi mắt sáng như biết trước nghìn điều:

— “Ta không thử…”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ta Không Thử, Ta Làm Thật
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...