Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ta Không Thử, Ta Làm Thật

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

⭐ CHƯƠNG 12 – KHI VƯƠNG GIA ĐI CHỢ, CẢ CHỢ… NÍN THỞ

Hôm sau, trời trong như nước.

Lăng Uyển vừa bước ra khỏi phủ, liền thấy một bóng đen đứng đó.

Không lính.

Không cờ.

Không chuyện triều chính.

Chỉ có Sở Hàn Uyên — khoác áo thường phục giản lược, tóc buộc thấp, nhưng ánh mắt vẫn sắc như lưỡi kiếm lướt qua ánh nắng.

Nàng dừng trước hắn:

— “Vương gia đến sớm.”

— “Ừ.”

Hắn nhìn nàng một chút lâu hơn mức cần thiết.

— “Khó ngủ.”

— “Vì sao?”

— “…Sợ ngươi đi mất.”

Nàng chớp mắt:

— “Ta có đi đâu?”

— “Trong mơ cũng tính.”

Nàng: “…”

Một câu nhẹ nhưng đ.á.n.h thẳng vào tâm tình.

Chợ hôm nay đông người, nhưng khi họ vừa xuất hiện, không khí lạ thường lan ra.

Tiểu thương nhận ra hắn —

nhìn dáng là biết quyền lớn, không thể động vào, không thể đắc tội.

Vương gia bước bên cạnh nàng, không chạm, không nói nhiều, nhưng một nửa chợ nhìn họ thở không nổi.

Lăng Uyển chỉ nhìn các quầy hàng như không biết phía sau mình là “cường áp” của cả triều đình.

Nàng dừng ở một quầy bán quạt.

Sở Hàn Uyên đứng sau nàng:

— “Muốn?”

— “Không.”

— “Sao nhìn?”

— “Đẹp.”

— “Đẹp là muốn.”

Nàng quay sang:

— “Vương gia nghĩ vậy?”

— “Ừ.”

Lăng Uyển cầm cây quạt lên, đưa trước mặt hắn:

— “Vậy Vương gia đẹp, ta có muốn không?”

HẮN ĐỨNG CHẬM LẠI.

Cả gánh hàng đối diện muốn quỳ xuống xin tha vì… điện áp không khí.

Sở Hàn Uyên nhìn nàng, giọng trầm:

— “Muốn không?”

— “Vương gia tự biết.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ta-khong-thu-ta-lam-that/chuong-12-khi-vuong-gia-di-cho-ca-cho-nin-tho.html.]

— “Ta muốn nghe.”

Nàng nghiêng quạt, che nửa mặt:

— “Ta muốn.”

Một khoảng im nặng như thả đá xuống hồ sâu.

Rồi hắn nói chậm:

— “Tốt.”

Khi họ rời quầy hàng, một cơn gió thoáng qua.

Quạt trong tay nàng suýt rơi.

Sở Hàn Uyên đưa tay đỡ lấy —

và chạm nhẹ vào tay nàng.

Một cái chạm thoáng.

Không cố ý.

Không giữ lại.

Nhưng đủ để hắn dừng bước một nhịp.

Nàng rút tay về, bình tĩnh:

— “Vương gia.”

— “Ừ?”

— “Không cần đỡ.”

Hắn đáp rất chậm:

— “Không đỡ… thì ta chạm ngươi chỗ khác.”

Lăng Uyển: “…”

Một bà bán hàng phía sau:

Trời ơi… Vương gia nói gì kỳ vậy… tôi nghe nhầm đúng không…??

Sở Hàn Uyên nhìn nàng bằng ánh mắt bình tĩnh nhưng mang một tầng sóng sâu:

— “Đi tiếp.”

Đến cuối chợ, hắn nói:

— “Ngày mai ngươi còn muốn đi đâu?”

— “Không.”

— “Ngươi muốn ta đến?”

— “Không.”

Hắn im.

— “…Ta hỏi lại.”

Nàng nhìn hắn:

— “Vương gia muốn trả lời hay muốn nghe?”

Hắn nhích gần nửa bước:

— “Ta muốn nghe.”

Lăng Uyển nói rất nhẹ:

— “Ta muốn.”

Gió thổi, mái tóc nàng lay nhẹ như sóng.

Sở Hàn Uyên nhìn nàng, ánh mắt chậm rãi cong lại:

— “…Mai ta đến.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ta Không Thử, Ta Làm Thật
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...