05
“Hầu gia, Thái phu nhân nói n.g.ự.c bà đau thắt từng cơn, muốn mời người qua xem thế nào.”
Khi ta và Tiết Chiêu đang nướng thịt nai, nha hoàn viện Úy Trì Yên Nhiên hấp tấp chạy đến bẩm báo.
Quả nhiên, bà ta ngồi không nổi nữa rồi.
Biên cương chiến sự căng thẳng, chuyến đi này e phải nửa năm mới hồi kinh, bà ta sao chịu để “đứa con bảo bối” rời mình lâu như vậy?
Tiết Chiêu trước tiên im lặng nhìn ta một cái, ta lập tức hiểu rõ.
Đến lượt ta diễn đúng không?
“Phu quân, đã là mẹ chồng thân thể khó chịu, làm con dâu phải đến quạt nơm hầu hạ dưới gối, xin để thiếp đi xem người.”
“Không cần, mời y sĩ là được.” Tiết Chiêu lập tức từ chối.
Nhưng lần này ta không thể phối hợp theo hắn được, ta còn phải xây dựng hình tượng: nhu hòa, hiểu chuyện, hiếu thuận cha mẹ chồng, đó là nhân tâm ta muốn dựng trong lòng Tiết Chiêu.
“Vậy sao được? Chàng đi chuyến này không biết bao giờ mới trở lại, mẹ chồng là mẹ của chàng, làm mẹ sẽ nhớ con.” Ta nhẹ giọng nói.
Trong mắt hắn thoáng hiện một tia chột dạ, vô thức nuốt nước bọt, tựa như câu sau của ta đã chạm ta nghịch lân của hắn.
“Phu nhân thật hiểu chuyện… nhưng ta muốn ở cạnh nàng thêm một lúc…”
Thấy ánh mắt hắn thoáng dịu xuống, ta lập tức tránh sang một bên; đôi mắt này chính là thứ đời trước lừa ta t.h.ả.m nhất, không nhìn nổi.
“Nhưng… mẹ chồng chẳng phải rất khó chịu sao.”
Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé
“Mời thêm mấy y sĩ là được, bà ấy chịu được.”
Nghe hắn nói vậy, ta chỉ cảm thấy hắn giả dối đến tận xương. Đời trước hắn cũng lấy lý do như vậy đối với ta.
Ta nào tin được cái miệng lươn lẹo ấy.
Quả nhiên, Úy Trì Yên Nhiên sao chịu bỏ qua.
Không đến một canh giờ, nha hoàn viện bà ta lại chạy đến báo tin, nói Thái phu nhân “không ổn rồi”, muốn gặp Tiết Chiêu “lần cuối”.
Đã diễn đến nước này, Tiết Chiêu cũng không thể không đi.
Một khi đã đi, không một hai canh giờ đừng mong quay lại.
Tiết Chiêu rời phủ, cả Hầu phủ rộng lớn chỉ còn ta và bà ta.
Lúc đầu bà ta còn giả bộ mẹ chồng rộng lượng, qua vài ngày thì chẳng thèm diễn nữa.
Bà ta không chỉ khấu trừ chi phí sinh hoạt của ta, mỗi lần dự yến hội đều cố tình làm khó khiến ta mất mặt.
Các phu nhân quyền quý cùng đi thì lại ca ngợi bà ta vừa nhân hậu vừa biết quản gia, tuổi còn trẻ đã cầm cương hậu viện đâu ra đó.
Gặp ai bà ta cũng nói xấu ta: nào là ta hồ mị yêu tà, nào là không quản việc chi tiêu, chỉ biết hoang phí.
Nhờ bà ta “tẩy não”, chưa tới nửa năm, danh dự của ta trong kinh thành đã thối nát; mỗi lần xuất hiện ở tiệc lớn, đều bị người ta châm chọc.
Ta càng nhịn, bà ta càng làm tới, tưởng ta thực sự dễ chèn ép như lời đồn, bộ mặt thật của bà ta thật ghê tởm.
Bà ta nói ta hồ mị, nhưng ta đối với Tiết Chiêu lại là chân tâm.
Tiết Chiêu xuất chinh, mỗi sáng ta đều lên lầu cao ngoài thành đợi hắn trở về, ngày nào cũng như ngày nào, không thiếu một buổi.
Bà ta nói ta hoang phí, điều này không sai.
Nhưng đó là của hồi môn của ta, ta dùng để trợ giúp gia quyến các tướng sĩ theo Tiết Chiêu ra trận. Trong mắt họ, ta tốt hơn cái bà chỉ biết đ.â.m bị thóc thọc bị gạo ấy gấp trăm lần.
Mùa đông kinh thành lạnh hơn ta tưởng. Hôm nay là đại hôn của trưởng t.ử Trấn Quốc Công, mời hết quyền quý toàn kinh thành. Úy Trì Yên Nhiên miễn cưỡng dẫn ta theo.
Phủ Trấn Quốc Công náo nhiệt vô cùng, còn ta theo sau bà ta chẳng khác nào cái bóng trong suốt, nhìn như một nữ tỳ tươm tất hơn chút mà thôi.
06
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ta-trong-sinh-roi/3.html.]
“Ôi chao, vẫn là Thái phu nhân có bản lĩnh. Các người không biết đâu, con dâu nhà ta hận không thể trèo lên đầu ta mà ngồi!” Một phu nhân gần bốn mươi tuổi mở miệng, lời lẽ đầy chua cay.
“Ôi trời, lão tỷ à, con dâu nhà tỷ là đại môn khuê tú đó; còn Vương Diệu Nghi chỉ là nữ nhi một vị trường sử. Tự nhiên phải quỳ dưới chân cha mẹ chồng mà hầu hạ rồi. Theo muội thấy, không bằng để Thái phu nhân mở lớp, dạy chúng ta làm sao dạy dỗ con dâu đi?”
Mọi người nghe xong đều cười ầm lên, ta im lặng không nói.
“Đâu có, bọn trẻ con, hầu hạ trưởng bối cũng là phải đạo.” Úy Trì Yên Nhiên dịu dàng đáp.
Lời còn chưa dứt, bà ta đã liếc sang ta, trong mắt mang vài phần uy hiếp: “Diệu Nghi, con nói phải không?”
Đây lại là một bàn tiệc toàn nữ quyến, nghe bà ta nói thế, ai nấy đều dựng thẳng tai xem náo nhiệt.
Ta cúi đầu ngoan ngoãn đi ra sau lưng bà ta, chuẩn bị rót trà.
Nhưng, sao có thể để bà dễ dàng uống được chứ?
Đời trước, hôm nay chính là ngày Tiết Chiêu khải hoàn hồi kinh.
Hắn và tiểu công t.ử Trấn Quốc Công là bạn thâm giao, hồi triều là đến ngay phủ Trấn Quốc Công dự tiệc.
Hôm ấy vì chịu không nổi sự sai khiến quá đáng của Úy Trì Yên Nhiên, ta nổi giận bỏ đi ngay giữa tiệc, lại vừa hay bị Tiết Chiêu nhìn thấy.
Hắn vì che chở “lão tình nhân”, tát ta ngay tại chỗ.
Con mẹ nó!
Vở kịch mà cả bàn tiệc trông đợi, sao ta có thể không diễn?
Ta cúi người, cố ý dội thẳng nước trà nóng lên người bà ta.
“Ngươi muốn làm ta phỏng c.h.ế.t sao!” Bà ta bị bỏng đến mức kêu thét, theo bản năng đẩy ta một cái.
Đẩy tốt lắm bà mẹ già, không đẩy thì ta đổ xuống kiểu gì?
Nhân đó, ta giả vờ chân trượt, ngã mạnh xuống đất. Dù thế nào nhìn vào cũng chỉ thấy bà ta đẩy ta mà thôi.
“Mẹ thứ tội, Diệu Nghi không cố ý… cầu mẹ đừng đ.á.n.h con.” Ta vừa nói xong, mọi người đồng loạt nhìn Úy Trì Yên Nhiên.
Đánh?
Không phải bà ta luôn “lấy lý phục người” sao?
Vân Nhi thấy thời cơ đã tới, liền chạy đến quỳ ngay trước mặt bà ta: “Thái phu nhân, Hầu phu nhân không cố ý, xin người đừng đ.á.n.h ngài ấy!”
Vân Nhi khóc đến hoa lê đẫm mưa, ôm ta trông như bị dọa đến sợ hãi.
“Ngươi… ngươi nói hươu nói vượn gì đó? Ngươi điên rồi sao?” Úy Trì Yên Nhiên kinh hãi chỉ vào ta.
Ta bèn run lẩy bẩy, nhỏ giọng lập đi lập lại: “Con sai rồi… xin mẹ mở lòng… đừng đ.á.n.h con… con nghe lời…”
“Ôi, dù cha nàng chỉ là trường sử, nhưng Vương gia là thế gia lâu đời, lại là hôn sự do chính bệ hạ ban. Sao lại bị hành hạ thành ra thế này?”
“Đúng vậy, ta còn nghĩ Thái phu nhân có bản lĩnh gì khiến nàng tâm phục khẩu phục, hóa ra sau lưng lại thế này… Ta nghiệp tiểu cô nương.”
Ta cúi đầu, không thèm nhìn những gương mặt giả nhân giả nghĩa ấy.
“Không phải! Nhất định có hiểu lầm! Không phải như thế!” Úy Trì Yên Nhiên luống cuống, vội đưa tay muốn kéo ta lên.
Ta liền run một cái tránh đi.
Vân Nhi ngay lập tức chắn trước mặt ta, khóc nấc: “Thái phu nhân thương xót, người xem toàn thân tiểu thư chẳng có chỗ nào lành lặn, xin người mở lòng!”
“Ngươi… con tiện nhân này nói bậy gì đó? Ta đ.á.n.h nàng ta hồi nào? Chẳng lẽ các ngươi hợp nhau tính kế ta?!”
Úy Trì Yên Nhiên tức đến mặt tái xanh, bắt đầu c.h.ử.i ầm lên.
“Người còn nói không?” Vân Nhi lập tức vén tay áo rộng của ta lên.
Lộ ra dưới ánh đèn, một mảng vết roi xanh tím loang lổ, chỗ sưng chỗ bầm, nhìn mà kinh hãi.
Mọi người đồng loạt hít khí lạnh.
--------------------------------------------------