Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tái Sinh, Hắc Đạo Cuồng Nữ

Chương 57

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đi ra khỏi bệnh viện thần kinh, Ngọc Tình bắt xe đi tới tổng bộ của bang Chim ưng.

Tòa nhà cao và lớn vẫn nằm yên lặng trên con phố phồn hoa, đây là lần thứ hai Ngọc Tình tới nơi này. Lần thứ nhất là tới để tham gia hội nghị Kiều bang, lúc đó cô vẫn là một cô bé vô danh, đây là lần thứ hai cô tới đây, bây giờ cô đã là đường chủ của Lôi Hổ Đường, mà lần này cô đến là để nói chuyện cho ra nhẽ.

Đi vào chiếc thang máy chuyên dụng, lên tới hẳn tầng trên cùng của tòa nhà. Trên tầng này có phòng làm việc của các đường chủ, lúc này, Phong Hòa đang ở trong phòng làm việc, anh ta đang ngồi trên ghế, trên khuôn mặt sưng vù như một con lợn vẫn có thể nhìn thấy sự tức giận.

“Tôi nói rồi Phong Hòa, cậu và con bé đó đấu với nhau làm gì! Cái con nha đầu đó chúng ta không dây vào được đâu, trốn nó đi thì được!” Vũ Sênh nhìn Phong Hòa như vậy, không thể không nói, cũng may cái tên đáng chết Sử lão đại kia không phải là thuộc hạ của anh ta. Nghĩ tới đây thôi Vũ Sênh thấy có chút may mắn, nhìn khuôn mặt to như mặt lợn của Phong Hòa, anh ta vui thầm trong bụng, cái mặt to tướng thế này nhìn đúng là thích mắt.

Phong Hòa nhìn bộ dạng với niềm vui khó giấu của Vũ Sênh, đột nhiên tức giận, đá chân: “Cút ra ngoài! Đừng có mà vui mừng trên nỗi đau của người khác như thế!”

“Phong Hòa ơi là Phong Hòa.” Vũ Sênh né đi cú đá của anh ta, nhìn hai mắt sưng húp của Phong Hòa che hết cả mắt đi, liền bật cười: “Cậu nói xem cậu về nhà với bộ dạng này vợ cậu còn nhận ra cậu không?” trước đây Vũ Sênh thường xuyên bị Phong Hòa cười nhạo, bây giờ là lúc để Vũ Sênh chế nhạo ngược lại đây.

“Cút!” đột nhiên Phong Hòa gầm lên, Điện Cách ngồi bên cạnh nheo mày: “Hai người đừng có đùa nữa, lúc nào rồi mà còn thế này?”

Điện Cách vừa dứt lời, căn phòng đột nhiên im lặng. Phong Hòa và Vũ Sênh không nói gì, một lát sau Vũ Sênh liếc ánh mắt về phía Lôi Thạch – người ngồi từ đầu tới cuối không nói gì, lấy chân đá một cái: “Này, hôm nay biến thành người câm rồi à?”

“He he.” Lôi Thạch xoắn hai tay lại với nhau không nói gì.

Phong Hòa nhìn bộ dạng này của Lôi Thạch, đột nhiên nói khinh bỉ: “Cậu ta bị con nha đầu đó dọa cho vỡ gan vỡ mật rồi, chắc kinh sợ lắm!”

“Cậu không sợ!” Lôi Thạch nghe thấy vậy đột nhiên cười: “Cậu không sợ mà bị đánh thành ra thế này! Đúng là mất mặt!”

“Này, Lôi Thạch! cậu nói xem con nha đầu đó lợi hại vậy à?” người đa mưu túc trí như Vũ Sênh mở miệng: “Nếu thực sự lợi hại như vậy thì cái con nha đầu đó đúng là biến thái!”

“Đúng, đúng vậy đấy!” Vũ Sênh vừa dứt lời, liền nghe thấy một giọng nói non nớt từ cửa truyền vào.

“Có thể đánh Phong Hòa thành ra thế này, cái con nha đầu đó không chỉ biến thái mà còn là kẻ biến thái có khuynh hướng bạo lực!” Vũ Sênh tiếp tục nói, nói xong phát hiện bốn bề đều yên tĩnh lạ thường, anh ta ngẩng đầu lên nhìn cái chiến hữu: “Này, tôi nói các cậu đấy, haiz, sao thế hả?”

Giây phút Vũ Sênh quay đầu nhìn thấy Ngọc Tình, liền vội vàng đánh trống lảng chuyển chủ đề, nhưng dường như không hiệu quả, Ngọc Tình cười như không cười hai tay khoanh trước ngực đứng ngoài cửa, đôi mắt to tròn khẽ chớp chớp: “Tôi – cái kẻ biến thái có khuynh hướng bạo lực này tới xem các người có phải đang sống tốt quá không!”

Ba người không nói gì, Ngọc Tình đi vào, đôi mắt lướt một vòng nhìn căn phòng làm việc xa hoa, cuối cùng ánh mắt cô dừng lại ở khuôn mặt như mặt lợn của Phong Hòa, miệng nhếch mép cười: “Ấy! tôi nói với Phong đại đường chủ này, bây giờ tôi mới phát hiện ra hóa ra tôi là một nhà nghệ thuật đấy, anh xem tạo hình hiện tại của anh này....đúng là hoàn mỹ!”

“Cô...!” Phong Hòa vừa nghe lập tức đứng lên, đôi mắt hạt vừng nhìn chằm chằm vào Ngọc Tình. Nếu ánh mắt đó có thể giết người thì Ngọc Tình không biết đã chết bao nhiêu lần rồi!

“Phong đại đường chủ, anh đừng có lườm tôi như thế, mắt anh nhỏ như thế, có cố lườm cũng không to hơn được đâu, nhất là trong mấy ngày này lại càng không thể!” Ngọc Tình bĩu môi, dường như hoàn toàn không nhìn thấy ánh mắt phẫn nộ của Phong Hòa vậy, cô tiến lên phía trước vài bước, đi tới cạnh Phong Hòa, đưa chân ra đá vào chân Phong Hòa: “Nhường chỗ tí nào!”

Phong Hòa chỉ cảm thấy bắp chân tê đi, cơ thể anh ta đột nhiên lùi sang phía bên phải một chút.

“Ngoan lắm!” Ngọc Tình cười tươi gật đầu, ánh mắt nhìn vào chiếc ghế mà Phong Hòa vừa ngồi, sau đó đặt mông xuống, ngẩng đầu nhìn bốn người trong phòng.

“Nói đúng ra, mấy người ở đây tổ chức họp thì cũng nên gọi tôi một tiếng, phải biết là đường chủ của Lôi Hổ Đường bây giờ là tôi chứ!” Ngọc Tình liếc mắt nhìn khắp một lượt Phong Hòa, Vũ Sênh, Lôi Thạch, Điện Cách, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở Điện Cách.

Khuôn mặt Điện Cách không hề có chút biểu cảm nào, căn bản nhìn không ra hỉ lộ ái ố. Ngọc Tình cười khểnh, rồi ánh mắt lại hướng về phía Vũ Sênh: “Tôi vừa nghe thấy anh nói, tôi là đồ biến thái?”

“Hì hì, làm gì có!” Vũ Sênh cười cười nhưng trong lòng đang nghĩ: Cô không phải là đồ biến thái chắc, những đứa trẻ bảy tuổi khác làm gì có đứa nào như cô.

“Làm gì có?” Ngọc Tình hỏi lại, rồi cũng không chất vấn thêm, ánh mắt liếc sang phía Lôi Thạch, thuộc hạ của cô có khác, nở nụ cười nồng hậu nhìn cô.

“Anh có biết bây giờ tôi là cấp trên trực tiếp của anh không?” Ngọc Tình khẽ cười: “Anh có biết, thân là thuộc hạ thì nghĩa vụ là gì không?”

“Tôi....” Lôi Thạch mở miệng đang định nói gì đó, nhưng Ngọc Tình lắc lắc đầu, nói tiếp: “Nhiệm vụ của anh chính là phục vụ tôi, tôi nói anh đi về hướng đông thì anh không được đi về hướng tây, tôi nói đánh gà thì anh không được đánh chó! Nhưng bây giờ các người ở đây mở cuộc họp nhỏ mà cũng không thèm thông báo cho tôi, trong mắt anh còn có tôi không hả?”

Ngọc Tình nói những lời như vậy không phải là muốn thể hiện bản thân mình, không cho rằng Lôi Thạch sẽ sợ cô, hôm nay cô tới mục đích chính là để làm cho bọn họ thấy ngột ngạt ấm ức! Bọn họ làm cô không vui, cứ nghĩ ăn đánh một trận là có thể trốn được sao?

“Ngọc Tình, cô đừng có mà quá đáng quá!” Lôi Thạch nghe thấy vậy, sự nồng hậu vừa nãy bỗng biến mất, tính cách nóng như lửa lập tức lại được thể hiện!

“Quá đáng?” Ngọc Tình cười, giọng nói lạnh lùng: “Tôi nói cho các anh biết, đừng tưởng cái vị trí ngày hôm nay của các người là có thể ngồi đó ung dung thư giãn được! Hãy trông chừng cẩn thận cái bọn thuộc hạ của các người, nếu còn vênh váo đi hại người nữa, tôi tuyệt đối có bản lĩnh làm cho bạn họ phanh thây thành trăm ngàn mảnh đấy! Tốt nhất là các người đừng có nghi ngờ lời nói của tôi!”

“Tôi nói nhé tiểu cô nương, mọi người cũng đều là vì miếng cơm manh áo cả, cô đừng có mà dọa mấy người chúng tôi!” Điện Cách vừa cười vừa nói.

“Dọa?” Ngọc Tình khinh khỉnh: “Anh tưởng tôi rảnh quá không có việc gì làm, chạy tới đây để đùa với mấy người à?”

“Nhà cô xảy ra chuyện, thì có liên quan gì tới chúng tôi!” Phong Hòa vừa nghe thấy đột nhiên bốc hỏa: “Nếu như không phải cô hống hách làm càn thì chú ba cô có như chó bị dồn tới chân tường thế không?”

Ngọc Tình nghe thấy vậy, sắc mặt cô đột nhiên trở nên lạnh lùng, nói lời như thể sắp đóng băng vào vậy, cô nhìn chằm chằm Phong Hòa lạnh lùng: “Anh điều tra tôi?”

“Tôi.....” Phong Hòa bị nhìn bởi ánh mắt lạnh lùng, hơi thở như bị ngăn lại. Ngọc Tình đứng lên, đi lại gần Phong Hòa, nhìn không chớp mắt: “Tôi nói cho anh biết, đừng có thách thức sự chịu đựng của tôi, bằng không tôi thực sự dám tiễn anh đi gặp tổ tông nhà anh đấy!”

Nói xong, con dao găm lại xuất hiện trong tay cô, khẽ đặt vào giữa hai chân của Phong Hòa, dùng chút lực ấn vào một bên chân.

Phong Hòa chỉ cảm thấy chạy dọc sống lưng là một cơn ớn lạnh, anh ta lập tức không nói gì nữa, đứng ở đó gần như bất động, chỉ sợ Ngọc Tình không vui sẽ ra tay.

Đôi môi Ngọc Tình khẽ nhếch cười với nụ cười khinh bỉ, thu con dao về, quay người đi ra phía ngoài cửa: “Hãy nhớ lấy lời tôi nói, bằng không sẽ không đơn giản là một trận đánh sưng mặt mũi thế đâu, tôi sẽ giải quyết dứt điểm đấy!”

Ngọc Tình tới đây ngày hôm nay chủ yếu là đánh tiếng với những người còn lại, để bọn họ hãy trông nom cẩn thận người của mình, cô không muốn sự việc như thế này lại một lần nữa xảy ra! Không kể là đối với người thân của cô hay bất kì người nào khác.

Ra khỏi tòa nhà, Ngọc Tình đi mua cơm cho ba mẹ, sau đó tới bệnh viện, vừa mới tới cửa phòng bệnh cô đã nghe thấy bên trong truyền ra tiếng kêu la, sắc mặt cô đột nhiên trở nên lạnh lùng u ám.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...