Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tái Sinh, Hắc Đạo Cuồng Nữ

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngọc Thành ngạo nghễ bước vào nhà, đôi mắt ti hí của ông ta đảo khắp bốn góc nhà như thể đang muốn tìm một núi vàng từ nhà Ngọc Tình ra không bằng. Ngọc Tình cũng đi theo phía sau ông ta vào nhà, rót một cốc nước để trên mặt bàn.

Đôi mắt tròn xoe của cô nhìn chằm chằm vào Ngọc Thành. Ngọc Thành lượn khắp ngôi nhà một lượt sau đó mới ngồi xuống, đưa tay ra cầm lấy cốc nước để trên bàn, vừa với nhấp một ngụm vào miệng liền lập tức nhổ ra ngoài.

Đặt chiếc cốc đánh phịch cái lên bàn, đôi mắt nhỏ tí không vừa lòng nhìn Ngọc Tình, âm thanh lạnh lùng: “Mày cho tao uống cái nước gì đấy hả? Đến một cọng trà cũng không có?”

Ngọc Tình thấy vậy đôi mắt cô ánh lên sự lạnh lùng, miệng nói ra lời không nặng không nhẹ: “Ông muốn uống trà thì nên đi tới nhà cô Hai!” nói xong bản thân cô cũng ngồi xuống ghế, tự rót cho mình một cốc nước rồi uống ừng ực từng ngụm.

Ngọc Thành bị đứa cháu gái như hất cốc nước vào mặt, miệng nói được lắm được lắm rồi lại uống một ngụm nước.

Ngọc Tình đương nhiên nghe rõ Ngọc Thành nói cái gì, môi cô khẽ nhếch cười, lạnh lùng mà vô tình.Nhìn vào ánh mắt của Ngọc Thành là sự bất mãn và tức giận. Nghèo kiết xác à? Ha ha, nếu nhà cô mà là hạng nghèo kiết xác thì ông ta là gì? Là một người cha chỉ suốt ngày biết đục khoét con trai mình à?

Màn thầu vẫn chưa được hấp chín thì Lý Nguyệt đã về rồi. Vừa bước chân vào nhà liền nhìn thấy Ngọc Thành ngồi chỗm chuệ trên ghế, Lý Nguyệt khẽ nheo mày: “Ba, hôm nay sao ba lại có thời gian rảnh tới đây thế này?”

Ngọc Thành sớm đã nhìn thấy Lý Nguyệt về rồi, nghe thấy Lý Nguyệt hỏi vậy, đôi mắt li nhi của ông ta liếc nhìn cô con dâu từ đầu tới chân, ánh mắt như dao găm nhìn: “Sao? Không hoan nghênh tôi đến à?”

Lý Nguyệt là người bình tĩnh, từ khi được gả vào Ngọc gia, người bố chồng này luôn coi thường cô, không đánh thì cũng mắng.

Cô tuy là ghét ông ta nhưng cũng không có ý đó, vậy là cô mở miệng nói: “Con không có ý đó, chỉ là....”

“Chỉ là cái gì? Lý Nguyệt, cô nói chuyện với bố chồng thế đấy à? Ngọc gia cưới người con dâu như cô về đúng là thất vọng quá thể!” Lý Nguyệt còn chưa nói hết câu thì ông ta đã tiếp lời với câu nói khó nghe.

Lý Nguyệt nghe mà tức tái mặt đi, đang định phản bác lại thì nhìn thấy Ngọc Tình từ từ đứng dậy, đôi đồng tử mắt đen sì của cô bé nhìn thẳng về phía Ngọc Thành, trong ánh mắt dường như chứa đựng vô số những cục đá lạnh, Ngọc Thành bị ánh mắt đó dọa cho sợ hãi, nhưng một giây sau lại cảm thấy vô cùng mất giá. Ông ta ngẩng cao đầu nhìn chằm chằm Lý Nguyệt.

“Cô dạy bảo con cái thế nào đấy hả? Cô xem xem cái con bé đáng chết này nó nhìn ông nó kiểu gì đây?”

“Ha ha.” Ngọc Tình nhìn Ngọc Thành rồi bật cười, Ngọc Thành nghe thấy tiếng cười của đứa cháu chỉ cảm thấy tức dựng tóc gáy lên.

“Ông nội, ông tới đây là để làm loạn vô lý à?” trên người Ngọc Tình toát ra vẻ lạnh lùng cùng cực, nhìn chằm chằm vào ông ta, dường như chỉ cần ông ta nói là đúng thì cô sẽ không khách khí với ông ta.

Ngọc Thành hắng giọng một tiếng, nhìn Lý Nguyệt như thể chưa có gì xảy ra từ nãy tới giờ, mở miệng với giọng điệu nhẹ nhàng hơn một chút nhưng lại có phần như ra lệnh: “Mẹ mày bệnh cũ tái phát, nhà chúng mày chi ra đây ít tiền.”

Lý Nguyệt nghe thấy vậy, nheo chặt hai hàng lông mày lại, bản thân gia đình cô thế nào chỉ có gia đình cô biết rõ nhất. Số tiền mà cô mà Ngọc An Quân kiếm được chỉ đủ để trang trải cuộc sống hàng ngày thôi, bây giờ Ngọc Thành tới vòi tiền thì lấy đâu ra. Lý Nguyệt cũng không phải là người keo kiệt gì cả, suy nghĩ một lát rồi cô mở miệng nói: “Nhà con làm gì có tiền, ba bảo con trai ba kiếm cho.”

Lý Nguyệt vừa dứt lời, Ngọc Thành đột nhiên đứng phắt dậy, hai mắt cố trợn trừng lên như thể bên trong có dao tẩm sẵn thuốc độc vậy: “Á à! Mày nói thế là thế nào hả? Tao....” vừa nói ông ta vừa xắn tay áo lên, nhìn bộ dạng như muốn động tay động chân.

Ngọc Tình thấy vậy, cô chạy lên phía trước, nhanh chóng đứng chắn trước người Lý Nguyệt, đưa tay ra túm lấy cổ tay của Ngọc Thành, ngữ khí lạnh lùng: “Ông nội đúng là lợi hại thật đấy, bao nhiêu năm nay rồi, càng ngày càng quá đà rồi đấy!”

Nói xong, cô hất tay Ngọc Thành ra, Ngọc Thành lùi về phía sau mấy bước, miễn cướng đứng vững lại,

“Mày...mày...cái đồ....” ông ta ấp a ấp úng muốn mở miệng mắng Ngọc Tình.

Ngọc Tình tiến lên phía trước, ngẩng đầu lên nhìn ông ta, ánh mắt như sắp phun ra lửa: “Cháu là cái đồ gì?”

“Đúng là cái đồ vô giáo dục?” Ngọc Thành tức điên lên giơ tay định đánh Ngọc Tình nhưng lại bị cô bé bắt lấy cổ tay giữ chặt lại.

Bàn tay nhỏ bé lại bóp chặt khống chế cổ tay của Ngọc Thành, Ngọc Tình nhìn Ngọc Thành chế giễu: “Người ta nói sóng trước đổ đâu sóng sau đổ đấy, cháu thấy từ trên người ông nội nhìn thế nào cũng không nhìn thấy ba chữ có giáo dục!”

Nói rồi cô dùng lực hơn bóp chặt tay ông ta, Ngọc Tình nghe thấy rõ ràng hơi thở lạnh lùng hắt ra của Ngọc Thành. Cô nhếch mép cười hài lòng: “Bà nội bị bệnh, cô chú chẳng phải là người có tiền à? Sao lần nào bà nội phát bệnh cũng tới nhà cháu đòi tiền? Ông nội có tiền uống trà mà không có tiền đưa bà nội đi khám à?”

Ngọc Tình làm người từ trước tới nay luôn là kẻ biết kính trên nhường dưới. Nhưng Ngọc Thành, ông ta lại luôn là người bắt nạt kẻ yếu mà sợ kẻ cứng rắn. Ông ta chưa bao giờ dám tới nhà cô chú đòi tiền mà luôn ức hiếp Ngọc An Quân – một người thật thà chất phác, ông ta tìm đủ mọi cách để moi tiền của nhà Ngọc Tình. Rõ ràng mắt nhìn thấy con trai cuộc sống khó khăn nhưng cũng không muốn giúp đỡ, mà giống như một kẻ địa chủ chuyên đi bóc lột. Lần nào đến nhà cũng động tay động chân đánh đập con dâu Lý Nguyệt, nói lời thì vô cùng khó nghe, không có một chút tự giác nào cho thấy mình là kẻ bề trên đáng được tôn trọng.

“Ông nội à! Cháu thấy ông nên về đi, không tới lúc bệnh của bà chưa khỏi mà ông cũng lại bệnh ra đấy!” Ngọc Tình nói, hai tay nắm thành nắm đấm, ngữ khí trong lời nói có ý uy hiếp.

Khuôn mặt đã già của Ngọc Thành vừa đỏ song cũng lại tái đi vì tức giận, cổ tay thì hơi tê đi rồi, ông ta thở dài, nhìn đứa cháu như thể chưa từng quen biết, cuối cùng nghiến răng không can tâm: “Mày bỏ tao ra thì tao đi.”

Ngọc Tình nể mặt thái độ vừa rồi của ông ta, lạnh lùng cười rồi bỏ tay Ngọc Thành ra, Ngọc Thành cười hắt ra một tiếng rồi rảo bước ra phía cửa đi về, đi ra tới ngoài cửa thì chạm mặt với Nạc An Quân đang về nhà.

Ông ta cười lạnh lùng nhìn Ngọc An Quân nói: “Mày cưới được con vợ tốt thật đấy, cả đứa con gái nữa! Hức!” nói xong thì đi thẳng.

Ngọc An Quân không hiểu lời mắng kì lạ đó, dắt chiếc xe đạp vào trong sân, đi vào nhà.

Trong nhà, Lý Nguyệt ngồi bên cạnh bàn uống nước không nói lời nào nhìn Ngọc Tình, thái độ của đứa bé này hôm nay làm cô thấy bất ngờ, có chút bất an: “Tiểu Tình....”

“Mẹ, mẹ yên tâm, có con ở đây, con sẽ không để mẹ và ba bị người ta ức hiếp nữa đâu.” Ngọc Tình khẽ cười, nụ cười của cô giống như hoa nở mùa xuân, cô bước tới cầm tay cha mẹ nhẹ nhàng nói.

Lý Nguyệt nghe thấy Ngọc Tình nói như vậy trong lòng đột nhiên thấy yên tâm hơn, hai mắt lập tức đỏ ngầu lên, cô hít một hơi thở thật sâu, sau đó nghẹn ngào trả lời: “Ừm!”

Ngọc An Quân tuy không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng khi nghe con gái nói thế cũng hiểu được phần nào, Ngọc An Quân thở dài một tiếng rồi đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu Ngọc Tình, trong lòng cũng thấy mừng thầm, con gái lớn thật rồi!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tái Sinh, Hắc Đạo Cuồng Nữ
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...