Huynh trưởng không có tiền cưới vợ, ta trở thành lễ vật, đổi mình gả vào Trần gia.
Trần tiểu muội hóa thành đại tẩu của ta, còn ta gả cho huynh trưởng của muội ấy.
Đại lang Trần gia vốn là một tú tài, lẽ ra chẳng đến lượt ta đổi mình gả tới đây. Chẳng qua, hai năm trước vào độ xuân sang, chàng lâm bệnh một trận, từ đó thân thể mãi chẳng vẹn toàn, nom chừng sắp không qua khỏi, bèn nghĩ kế tìm người gả tới xung hỉ. Gia cảnh lại nghèo túng, chẳng ai chịu gả tới, thế là nghĩ ra kế đổi hôn, dùng con gái nhà mình đổi lấy con gái nhà người khác gả vào.
Ta thành thân cùng một khúc gỗ. Trần gia vì chữa bệnh cho đại lang mà khuynh gia bại sản, trong nhà đến một con gà cũng chẳng còn, đành kiếm một khúc gỗ thay thế.
Ta khoác hỉ phục đỏ rực bước vào phòng tân hôn. Trong phòng cũng đã được dọn dẹp đôi chút, nhưng Trần đại lang hơi thở thoi thóp, sắc mặt vàng như nghệ. Nếu chàng không lâm bệnh, có lẽ đã sớm đỗ cử nhân rồi. Nghe đồn học vấn của chàng rất uyên thâm, mười bảy tuổi đã đỗ tú tài, vốn là một nam tử phong thần tuấn lãng. Trần gia sợ cưới vợ sớm sẽ làm lỡ tiền đồ của chàng, nên mới trì hoãn việc hỏi cưới, nào ngờ…
Ôi!
Ta nhìn nam nhân trước mắt gầy trơ xương này, lòng chẳng tránh khỏi thương cảm. Nơi thôn dã làm hỉ sự, không quá câu nệ lễ nghi, tiếng kèn tiếng trống vừa dứt, người vây xem cũng tản đi, chỉ còn lại một bãi vỏ hạt dưa, vỏ đậu phộng cùng bao thứ khác. Vài dì thím trong nhà giúp dọn dẹp, thu vén.
Mẫu thân chồng vào ngày đại hỉ mà khóc sưng cả mắt. Xưa kia, ai mà chẳng ngưỡng mộ bà có một người con trai học hành giỏi giang? Kể từ khi Trần đại lang đỗ tú tài, để miễn thuế, những nhà thân cận đều kí đất dưới tên chàng, mỗi năm thu hoạch lương thực cũng chia cho họ một ít, ăn mặc đâu đến nỗi lo âu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tan-nuong-xung-hi-lgen/chuong-1.html.]
Giờ đây, thấy Trần đại lang sắp không qua khỏi, song thân cũng từ chỗ người người ngưỡng mộ mà hóa thành người người thở than.
Làng nhỏ rốt cuộc chẳng thể bay ra kim long.
Mẫu thân chồng được nhị thẩm đỡ vào, bà đặt một chén thuốc thang lên bàn. “Giờ ngươi đã gả vào, đại lang chính là phu quân của ngươi, hai phu thê các ngươi hãy đồng lòng đồng dạ mà sống… Chén thuốc này, sau này sẽ do ngươi cho hắn uống…”
Mẫu thân chồng nói rồi lại muốn khóc, sợ làm ồn đến con trai, loạng choạng vài bước chạy ra ngoài. Ngoài cửa vang lên tiếng khóc nấc, rầu rĩ khiến người nghe xót xa khôn xiết.
Ta nhìn chén thuốc thang kia, rồi lại nhìn người đang nằm trên giường, đành bưng chén thuốc lên. Trần đại lang trông gầy yếu, nhưng khi đỡ chàng lên lại nặng nề, ta phải dùng hết sức bình sinh mới nâng chàng dậy được. Vì chưa có kinh nghiệm, hơn nửa số thuốc rót vào đều rơi vãi xuống đất.
Mãi mới cho chàng uống xong thuốc, ta khẽ day day cánh tay ê ẩm. Trời nóng bức, trong căn phòng này kín như bưng, Trần đại lang vẫn đắp chăn, có lẽ vì đang bệnh nên người chàng chẳng đổ chút mồ hôi nào, chỉ có mùi thuốc hòa lẫn mùi hôi chua của người chưa tắm. Nghĩ cũng phải, chàng bệnh đến nông nỗi này, nào còn ai dám cho chàng tắm rửa. Ta thở dài một tiếng, quẹt mồ hôi trên mặt.
Chắc là hôm nay ăn uống hơi nhiều, đã dẫn dụ lũ chuột ngoài kia. Con chuột đó cũng tham lam, mon men lại gần ngửi ngửi chén thuốc thang dưới đất, còn l.i.ế.m một ngụm.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Ta đứng một bên nhìn, đợi nó l.i.ế.m xong sẽ một cước giẫm c.h.ế.t nó! Nào ngờ con chuột vừa l.i.ế.m xong, “chít chít” hai tiếng rồi bỗng dưng lật ngửa bụng, chân cào cào, cả con chuột cứ thế tắt thở. Điều này khiến tim ta đập thình thịch.
Ta không dám rêu rao mà nhặt lấy con chuột chết, mượn cớ đi vệ sinh mà chôn nó vào đống đất cạnh nhà xí.
--------------------------------------------------