Ngoài cửa, Trần tiểu muội vẫn chưa đi, muội ấy đang nói chuyện với người hàng xóm đi ngang qua, ánh mắt cũng lướt vào trong. Chẳng qua sự kiên nhẫn của thiếu gia Lưu có hạn, không lâu sau đã kéo muội ấy lên xe ngựa vội vã rời đi. Chẳng biết giờ đây muội ấy có hối hận không.
Vì trong nhà người ra người vào quá nhiều, thêm vào đó đã có chút bạc trong tay, Trần đại lang quyết định dọn đến trấn. Như vậy, chàng ấy cũng có thể yên tâm tiếp tục đọc sách. Đã đỗ cử nhân, sau này còn phải vào kinh ứng thí, đến lúc đó còn đối mặt với những thử thách lớn hơn, ở nhà quá dễ bị phân tâm. Giờ đây cha mẹ chồng đều nghe theo chàng, chàng muốn dọn đi, hai người tự nhiên không có ý kiến.
Cũng nhờ huynh trưởng tất bật lo liệu, trước hết huynh ấy xem xét vài căn nhà nhỏ ở trấn, giá cả phải chăng lại yên tĩnh, chỉ đợi chúng ta đến chọn một nơi ưng ý là được. Vì việc của chúng ta, huynh trưởng đã xin nghỉ ở tiệm vải, chủ tiệm đồng ý, còn nói nếu không đủ tiền cứ việc lấy từ chỗ ông ta.
Giải quyết xong chỗ ở, Trần đại lang bắt đầu vùi đầu vào sách vở. Mối quan hệ giữa hai chúng ta cũng bắt đầu tiến triển vượt bậc, không còn khách sáo như trước, luôn cảm giác như thiếu đi điều gì đó. Giờ đây, chàng luôn miệng gọi một tiếng "nương tử", hiếm khi ra ngoài có món ngon vật lạ gì, cũng mang về cho ta.
"Đây là nàng, đây là ta, búp bê đất nặn mãi không chia lìa." Ta bị chàng nói mà đỏ bừng mặt.
Sau khi đến trấn, ta và huynh trưởng đi lại thường xuyên hơn.
Huynh trưởng giờ đây không còn là người có tính cách khờ khạo, rụt rè như trước nữa.
Cũng chính vì vậy, ai cũng biết huynh trưởng là đại cữu ca của Trần Giải Nguyên.
Thế nên, khi huynh trưởng thở hồng hộc chạy đến báo với ta rằng Trần Đại Lang bị một nữ tử đeo bám, ta vẫn đang ở nhà thêu thùa.
Giờ đây cuộc sống trong nhà khá thoải mái, trước đây người trong tộc cho rằng Trần Đại Lang sống không được bao lâu nên thái độ đối với cha mẹ chồng cũng không tốt lắm. Nhưng giờ đây chàng đã đỗ Giải Nguyên, thậm chí có thể làm quan, người trong tộc không hề nhắc đến chuyện cũ, vội vã mang lương thực đến tận nhà, ngay cả hoa quả rau củ cũng mang tới.
Vì vậy bây giờ ta không có việc gì phải làm, cha mẹ chồng chăm sóc gà và heo, ta rảnh rỗi thì thêu thùa may vá.
Nghe huynh trưởng nói vậy, tim ta đập như trống bỏi, vội vàng vứt khung thêu xuống, chạy theo huynh trưởng ra ngoài.
Trong đám đông, Trần Đại Lang bị một nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp quấn lấy.
Nữ tử đó vừa khóc vừa la, miệng lẩm bẩm bắt chàng phải chịu trách nhiệm.
Trần Đại Lang nể tình nàng ta là nữ tử, không tiện động tay động chân, chỉ đứng đó lạnh lùng nói: "Ta đã có thê tử ở nhà, mong cô nương hãy tự trọng!"
Nữ tử đó ăn mặc như thiên kim tiểu thư, nhưng lại ngang nhiên níu kéo nam tử giữa phố, không giống như con nhà gia giáo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tan-nuong-xung-hi-lgen/chuong-12.html.]
Nàng ta lẩm bẩm: "Vừa nãy giữa ban ngày ban mặt ngươi đã ôm ta, mọi người đều thấy cả rồi, ngươi phải chịu trách nhiệm với ta!"
Trần Đại Lang tức đến bật cười, chàng hỏi: "Vậy cô nương muốn ta chịu trách nhiệm thế nào?"
"Thân phận ta cao quý, thê tử ngươi xuất thân hèn kém, đương nhiên phải hòa ly nàng ấy!"
Nghe những lời này, ta không tự chủ được mà nắm chặt vạt áo.
Ta muốn hét lên, muốn xông tới cào nát mặt nàng ta, nhưng huynh trưởng bảo ta hãy bình tĩnh.
"Đừng để mất thể diện, biết đâu nàng ta đang muốn thấy muội mất bình tĩnh!"
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Trần Đại Lang lạnh lùng hừ một tiếng, ánh mắt lạnh lẽo như ngâm trong nước đá giữa mùa đông giá rét.
"Ý cô nương là, để người thê tử đã lấy ta lúc ta bệnh sắp chết, đã chăm sóc ta khỏe mạnh, sau đó lại dùng cây trâm cài tóc duy nhất làm của hồi môn mua gà cho ta bồi bổ cơ thể, chưa từng chê bai nhà ta nghèo khó, tự nguyện hòa ly sao?"
Lời này vừa thốt ra, đám đông vốn đang ồn ào bỗng chốc trở nên im lặng.
"Vừa nãy cô nương ngã trước mắt ta, lại dựa vào người ta, bất đắc dĩ ta mới đỡ cô nương một tay. Ta không thể hòa ly, nhưng nếu cô nương cảm thấy bị ta làm nhục, cô nương có thể chặt một cánh tay của ta để chứng minh sự trong sạch của mình, được không?"
Nữ tử đó ấp úng, rõ ràng không dám đáp lại chàng. Ta đau lòng khi thấy chàng bị ép đến mức này, lúc đó liền không kìm được nữa.
"Đại Lang đừng có nói bậy!"
Ta kéo lấy cánh tay chàng, ánh mắt đầy xót xa nhìn chàng.
"Tay chàng là để cầm bút viết chữ, để dùi mài kinh sử, chi bằng c.h.ặ.t t.a.y thiếp đây này!"
Ta đưa cánh tay mình ra, thành khẩn nói với nàng ta.
Nữ tử đó như bị nướng trên lửa, đi không được, ở cũng không xong, chỉ có thể trừng mắt khóc.
--------------------------------------------------