Mấy ngày nay, ta bắt đầu để tâm quan sát. Thuốc của Trần đại lang căn bản đều do mẫu thân chồng tự tay sắc, đúng giờ đúng giấc, ngày nào cũng không sai, thuốc này cũng do danh y trong trấn kê đơn. Lão đại phu đó tài tình vô cùng, thậm chí còn có danh tiếng, bằng không mẫu thân chồng cũng chẳng tin tưởng ông ta đến vậy.
Chỉ trừ ngày thành thân.
Theo lời mẫu thân chồng kể, ngày ấy bận rộn quá, bà không thể canh bên bếp lò, bèn giao việc sắc thuốc cho nhị thẩm. Nhị thẩm và mẫu thân chồng là chị em dâu, bấy lâu nay chung sống rất hòa thuận. Từ khi đại lang lâm bệnh, nhị thẩm cũng tất bật chạy ngược chạy xuôi giúp đỡ không ít. Đôi khi, bà còn đến giúp cho uống thuốc.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Nhị thẩm dáng người không cao, khuôn mặt tròn trịa, vẻ ngoài hiền lành, miệng ngọt, tay lại khéo, làm việc nhanh nhẹn. Khi mới gả vào Trần gia, tiếng tăm của bà còn hơn hẳn mẫu thân chồng ta. Mẫu thân chồng ta cũng chăm chỉ, nhưng người chất phác, cứ như quả bầu cắt miệng, chẳng mấy khi lên tiếng, chỉ vì sinh được một người con trai giỏi giang mà trở thành người đứng đầu trong làng. Sau khi chia gia sản, hai chị em dâu này thường cùng nhau đi giặt giũ, đưa cơm cho phu quân, tình cảm vẫn luôn tốt đẹp.
Mẫu thân chồng kể không ít chuyện được nhị thẩm giúp đỡ, rồi lại bắt đầu lau nước mắt. "Xưa kia, nào có cần người khác giúp đỡ ta đâu, con trai số khổ của ta ơi…"
Mẫu thân chồng bên này khóc, bên kia Trần đại lang bắt đầu ho. Mấy ngày nay, ta đã quen rồi. Trần đại lang vừa ho, ta liền vội vàng chạy tới đỡ chàng dậy. Khi chàng tỉnh táo, chàng có thể dùng chút sức, nên đỡ chàng cũng không mệt như lần đầu. Chàng nghiêng đầu, muốn khạc đờm. Ta cũng không ngại chàng dơ, cầm cái bô khạc đờm cho chàng nhổ vào. Nhổ xong, chàng có lẽ thấy dễ chịu hơn, liền nằm xuống.
Ta lén hỏi chàng có nóng không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tan-nuong-xung-hi-lgen/chuong-2.html.]
Chàng mở đôi mắt đục ngầu, gượng cười với ta: “Hơi nóng.”
Thế là, nhân lúc cha mẹ chồng xuống đồng làm việc, ta lén vén rèm cửa, cho ánh nắng chiếu vào, rồi lại mở cửa sổ. Trần đại lang nheo mắt, khuôn mặt vàng úa được phủ một lớp ánh vàng.
“Nàng tên là gì?”
Có lẽ hôm nay chàng còn khá tỉnh táo, nên mới hỏi tên ta. Vốn dĩ, chàng không hay biết mình phải xung hỉ. Nếu chàng biết, chắc chắn sẽ chống đối việc này. Chẳng qua chuyện đã rồi, chàng cũng không tiện trả ta về. Nhất là, Trần gia tiểu muội đã gả sang nhà ta rồi. Sau khi biết chuyện, chàng chỉ nằm trên giường, lặng lẽ nhìn góc tường. Dù chẳng nói một lời, ta vẫn cảm nhận được nỗi bi thương của chàng. Ta cúi đầu, trong lòng dấy lên cảm giác thỏ c.h.ế.t cáo buồn.
“Ta tên là Doanh Hạ, Lý Doanh Hạ.”
“Doanh Hạ, quả là một cái tên hay… Ta tên là Trần Đình Chu. Sau này, nếu ta có mệnh hệ nào, cũng đừng vì ta mà thủ tiết. Doanh Hạ, hãy nhớ, nàng không nợ ta bất cứ điều gì. Nàng có tái giá, ta cũng sẽ không trách cứ nàng, biết không?”
Giọng chàng yếu ớt, lại nói một hơi nhiều lời đến vậy, ôn tồn dịu dàng. Khi chàng nhìn ta, không hề có chút cảnh giác nào, khiến người ta muốn bật khóc.
--------------------------------------------------