Thẩm Tinh Diên cười quái dị, "Hai người có ăn bánh kem không, nghe nói bánh kem tiệm này cũng ổn lắm."
"Không ăn."
"Không ăn."
Chúng tôi nhìn nhau.
[Hai người này sao mà đồng thanh thế, họ đã tâm đầu ý hợp đến mức này rồi sao!]
[Không được, làm lại.]
[Để mình lật kỹ thực đơn xem còn món nào có thể chơi xỏ tên nhóc này không, đúng rồi, gọi bát canh đi, đến lúc đó hắt hết lên quần hắn, ha ha ha, chỉ nghĩ thôi đã thấy buồn cười rồi.]
Thẩm Tinh Diên tiếp tục hỏi, "Gọi bát canh rau nhé, cho nhuận tràng."
"Không cần."
"Không cần."
Chúng tôi lại nhìn nhau lần nữa.
Cuối cùng trong sự bất lực, ăn vài miếng cơm rồi giải tán.
Thẩm Tinh Diên rõ ràng là không vui, [Khó khăn lắm mới tìm được cơ hội, hai người này cứ như đã bàn bạc trước vậy, thật đau đầu mà.]
Đưa Thẩm Tinh Diên về nhà xong, Tống Dữ Thần chủ động mời tôi đi uống cafe.
Lúc nãy là sự trùng hợp khiến chúng tôi dường như đều có lời muốn hỏi đối phương, nhưng lại không biết mở lời thế nào.
Tống Dữ Thần đưa tay lên miệng khẽ ho hai tiếng, vào thẳng vấn đề, "Cô và Thẩm Tinh Diên kết hôn rồi sao?"
Thật không ngờ anh ấy lại trực tiếp như vậy, "Hả? Chưa có, vậy là anh cũng nghe được tiếng lòng của Thẩm Tinh Diên?"
"Ừm."
Sét đ.á.n.h ngang tai!
Còn có thể vô lý hơn được nữa không?
Nói cách khác, Thẩm Tinh Diên trước mặt tôi và Tống Dữ Thần hoàn toàn không có chút riêng tư nào......
Trong đầu tôi lại hiện lên một vài tình tiết tiểu thuyết lấy hai người bọn họ làm nhân vật chính.
"Tôi nghe thấy vào ngày concert, còn anh?" Tôi không thể chờ đợi thêm, còn thấy có chút mới lạ.
"Tôi sớm hơn cô, nên cũng nghe được một vài thứ liên quan đến cô."
Hèn chi anh ấy biết tên tôi.
Nhưng tôi tò mò hơn là Thẩm Tinh Diên đã nói gì về mình.
Thế nhưng khi tôi hỏi thêm, Tống Dữ Thần chỉ mỉm cười, không nói gì cả.
Ngày hôm sau, Tống Dữ Thần bay ra nước ngoài đóng phim.
Khó khăn lắm mới gặp được thần tượng, anh ấy lại đi rồi, tôi có chút hụt hẫng, nhưng có kẻ nào đó trông tâm trạng có vẻ rất tốt.
[Tên nhóc này cuối cùng cũng biết điều mà đi rồi, nếu không mình ăn cơm cũng không ngon, ngủ cũng không yên.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com /tap-chi-vu-lai/chuong-3.html.]
[Chỉ sợ vợ chạy theo người ta mất thôi.]
Tôi coi như không nghe thấy.
Tống Dữ Thần cũng dạy tôi như vậy.
Hôm nay có một phóng viên đến phỏng vấn, nói là về buổi concert hai ngày trước.
[Vợ đang xem, mình phải trả lời cho thật tốt mới được.]
Tôi chẳng rảnh rỗi mà xem anh đâu.
Phóng viên: "Tại sao buổi concert lần này anh lại quyết định tổ chức ở đây, nghe nói trước đó chẳng phải định đi về phía Nam sao?"
"Vấn đề chủ yếu là địa điểm bên kia không đặt được lịch."
[Chẳng phải là sợ vợ đi xa quá không an toàn sao, mình chu đáo thế này mà sao vợ vẫn không cảm nhận được nhỉ.]
Anan
Phóng viên: "Câu trả lời này quả thực là không ngờ tới, vậy thiết kế sân khấu lần này có ý tưởng sáng tạo mới nào không?"
Thẩm Tinh Diên suy nghĩ một lát, "Đúng vậy, phía trước sân khấu có một đoạn kéo dài về phía người hâm mộ, tôi muốn kéo gần khoảng cách với họ hơn, họ từ xa xôi đến xem tôi, cũng rất không dễ dàng."
[Hơn nữa, mình còn đặc biệt sắp xếp vị trí của vợ ở gần nhất, hì hì.]
Nhớ lại một chút, dường như hôm đó đúng là gần đến mức vô lý.
Hóa ra tấm vé của tôi là do một tay anh sắp đặt.
Phóng viên: "Có thể thấy anh đối xử với fan thực sự rất tốt, vậy anh có thể nói một chút về cảm nhận của anh đối với cô gái lên sân khấu sau đó không, anh có nói cô ấy rất xinh đẹp."
Tôi đặt công việc trên tay xuống, nhìn qua đó.
Câu hỏi này rõ ràng ý đồ không hề đơn giản.
Trả lời không tốt, với lưu lượng của Thẩm Tinh Diên, nhất định sẽ gây ra một cơn sóng gió lớn trong giới giải trí.
Tôi tranh thủ lúc Thẩm Tinh Diên còn đang suy nghĩ, lại đi lướt xem video đó một lần nữa.
Quả nhiên, đoạn tôi lên sân khấu đã bị ai đó cắt riêng ra đăng lên mạng.
Cư dân mạng bàn tán xôn xao.
"Thật ngưỡng mộ cô gái này quá, tôi cũng muốn được trò chuyện gần với Thẩm Tinh Diên."
"Mọi người không thấy ánh mắt Thẩm Tinh Diên nhìn cô gái này rất thâm tình sao?"
"Lạy các lầu trên, đừng có dắt mũi được không, Thẩm Tinh Diên là mắt đào hoa, nhìn ai mà chẳng thâm tình."
"Tóm lại cảm giác giữa hai người họ không bình thường, tôi muốn đi bóc phốt xem cô gái này rốt cuộc là lai lịch thế nào."
Nhìn lại Thẩm Tinh Diên, anh ấy dường như cũng bị hỏi khó, nhưng dù sao cũng đối diện với ống kính, anh vẫn kiểm soát được biểu cảm.
"Tôi cảm thấy mỗi một người hâm mộ của mình đều rất xinh đẹp, màn tương tác nhỏ này cũng là phát sinh ngẫu nhiên, không hề có chuyện mờ ám, vậy nên bất kể người hâm mộ nào lên sân khấu tôi cũng đều đối xử công bằng như nhau, dù sao tôi có được ngày hôm nay đều nhờ vào sự ủng hộ và đồng hành của họ suốt bấy lâu nay, tại đây tôi cũng muốn mượn cuộc phỏng vấn này để bày tỏ lòng biết ơn đối với họ."
Phóng viên có vẻ rất hài lòng với câu trả lời này, hỏi thêm vài câu không quan trọng nữa rồi kết thúc.
[Phù, cuối cùng cũng phỏng vấn xong rồi, các bình luận trên mạng mình cũng có xem, không ngờ chút tâm tư riêng của mình lại mang đến nhiều vấn đề như vậy.]
[Mình phải bảo vệ vợ cho thật tốt, tuyệt đối không được để cô ấy bị cuốn vào chốn thị phi này.]
--------------------------------------------------