Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TAY ÁO DÀI GIẤU DAO

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Nhau thai cùng đứa bé đều bị lão gia mang đi, giao cho phủ bên Đông Quan, cụ thể dùng thế nào, lão phu… thật sự không biết. Xin phu nhân tha mạng!”

Gió ngoài kia gào thét, thấm từng tấc vào lòng ta, lạnh đến thấu xương.

Ta siết tay đến bật máu.

Đứa con từng khiến ta vừa đau vừa hy vọng, thì ra lại c.h.ế.t dưới tay chính phụ thân nó.

Chén trà trong tay vỡ nát, mảnh sứ đ.â.m rách da, m.á.u tươi nhuộm đỏ lòng bàn tay —

nhưng sao so được với nỗi đau tê dại trong tim ta.

A Mãn lặng lẽ kéo tên đại phu đi, không lâu sau, tiếng gãy xương “rắc” khô khốc vang lên —

thi thể hắn bị ném ra bãi tha ma cho lũ ch.ó hoang rỉa xác.

Ta khẽ khua chiếc chuông gió nơi hành lang – món quà Phó Cảnh từng tặng – giọng nhạt như tro tàn:

“Thì ra, cái gọi là ‘bận việc’, là bận cùng con hắn đến Kim Lăng mừng sinh thần ư?”

A Mãn mím môi, chỉ lặng lẽ gật đầu.

Ta chợt bật cười. Cười đến khi hai mắt đỏ như máu.

“Ta chẳng còn con nữa, hà cớ gì hắn lại được trọn vẹn như thế?”

“A Mãn, hồi phủ!”

04

Quản gia cúi đầu, đối diện với việc ta đột ngột hồi phủ, thần sắc đầy hoảng loạn và luống cuống.

Nhưng khi nhắc đến sự bận rộn của Phó Cảnh, lại ứng đối trôi chảy, không chút sơ hở:

“Dưới tay Phu nhân có nhiều sản nghiệp, lão gia gánh vác trong ngoài, bận rộn không xuể cũng là chuyện thường.

Gần đây làm ăn khó khăn, lão gia khó tránh khỏi phải khắp nơi cầu cạnh, bôn ba nhiều hơn đôi chút.”

“Phu nhân không nên vì thiếu chút bầu bạn mà bỏ qua đại cục, gây gổ với lão gia. Người ở bên ngoài vất vả nhường ấy, đã khi nào than lấy một lời?”

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Lời còn chưa dứt, ta đã chống cằm, khẽ bật cười lạnh:

“Phó Cảnh nâng đỡ ngươi được mấy ngày, mà ngươi liền quên luôn thân phận của mình? Lại còn ra vẻ trưởng bối đến dạy dỗ ta? Ai cho gan vậy?”

Lông mày lão quản gia chau lại, không vui nói:

“Xưa nay có câu: ‘Phu vi thê cương’. Phu nhân đã gả cho lão gia, nên biết tôn trọng và giữ thể diện cho lão gia.

Chỉ có phụ nhân dịu dàng, hiền đức, biết điều mới là mẫu mực của vượng gia vượng nghiệp.

Phu nhân nay chỉ biết tình yêu, rõ bản thân chẳng thể sinh con, vậy mà không nghĩ cho đại cục, chẳng chịu mở lòng để lão gia nạp thiếp nối dõi—”

“Người đàn bà ở Đông Quan kia, là phúc tinh phù trợ cho ngoại chất của ngươi – Phó Cảnh sao?

Theo lời ngươi, người làm vợ tốt là nàng ta ư?”

Lão quản gia lập tức ngẩng đầu, kinh hoảng—

Bốp!

A Mãn đã quật gậy thẳng vào sau đầu gối lão, tiếng xương gãy vang lên rợn người:

“Ăn cây táo, rào cây sung! Ngươi chán sống rồi!”

Cơn đau gãy xương cuối cùng cũng khiến lão già lắm lời ngậm miệng lại.

Từ ngày lão bước chân vào phủ ta, ta đã biết lão là thân thích gần mà Phó Cảnh cực khổ tìm suốt bao năm.

Người làm tử sĩ, vốn nên đoạn tình tuyệt ái, một nửa thân thích cũng không được lưu lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tay-ao-dai-giau-dao/3.html.]

Nhưng vì ta thương Phó Cảnh, nên làm như chẳng hay biết, để hắn đưa lão vào phủ.

Cái viện này, lão ngồi vênh váo ngang nhiên cũng đã mười năm rồi.

Phó Cảnh sáu tuổi vào trại huấn luyện tử sĩ, mười tuổi được mẫu phi đưa đến bên ta, theo ta vào sinh ra tử hai mươi năm.

Chẳng qua chỉ là một tử sĩ. Ta – công chúa duy nhất của Đại Sở – muốn người thế nào mà chẳng được, sao phải để tâm đến hắn?

Chỉ là, khi người khác chỉ biết hoàn thành nhiệm vụ, thì chỉ có hắn đặt ta trong lòng.

Vật ta liếc mắt một cái, chưa đầy ba ngày đã được đặt lên án thư của ta.

Ngay cả hoa sen trong hậu viện Thái tử, ta chỉ lỡ lời khen là tuyệt sắc thế gian, hôm sau liền được cắm trong bình hoa của ta, còn vương cả sương sớm.

Đêm đó đột nhập Đông cung, bả vai hắn còn đang rỉ máu.

Nhưng hắn đã đứng đó, chờ ta, mang theo điểm tâm ta yêu thích.

Năm đó, khi cùng ta liều mạng, hắn nhào đến che trước ta đỡ một đao chí mạng, m.á.u tuôn xối xả, vẫn chỉ một tay che mắt ta, khẽ cười:

“Đừng nhìn, sẽ gặp ác mộng. Quên đi, cứ xem như Phó Cảnh đi xa làm nhiệm vụ rồi.”

“Tim có tan cũng chẳng sao, chỉ cần người trong tim vẫn bình yên… Tuyết Nô đã mãn nguyện rồi.”

Mất đi một tử sĩ, chẳng là gì cả.

Nhưng ba tháng hắn dưỡng thương, ta giơ tay muốn lấy thứ ta yêu thích, mà nơi bàn tay chạm vào lại trống không.

Khi ấy, ta mới biết… ta không thể sống thiếu hắn.

Sau này, hoàng huynh ruột thịt của ta mưu nghịch thất bại, ta trở thành cái gai trong mắt hoàng thất.

Triều thần đồng lòng đề nghị gả ta đi hòa thân, một mũi tên trúng hai đích, diệt trừ hậu họa.

Ta liều mình, chủ động giao ra ba ngàn cấm quân trong tay, dùng một vở “giả c.h.ế.t” thoát thân, cùng hắn – nay lấy tên Phó Cảnh – ẩn cư tại Dương Châu.

Ta tưởng rằng, chỉ cần có hắn, ta trao lưng, trao cả trái tim và nửa đời còn lại cho hắn, thì sẽ không còn gì đáng lo.

Nhưng hóa ra, người si tình nhất lại là kẻ tuyệt tình nhất.

Người dụng tâm nhất, lại là kẻ vô tâm nhất.

Kẻ từng nói yêu ta, lại là kẻ không hề yêu.

Đã là hắn thay lòng, sao người đau khổ lại phải là ta?

Thế nên… ta sẽ khiến hắn đau gấp trăm, ngàn lần.

Ta nhìn lão quản gia đang quỳ dưới chân, sắc mặt tái mét, chỉ cười nhạt:

“Phó Cảnh vốn chỉ là con ch.ó do ta huấn luyện, ta còn chẳng xem hắn ra gì, thì một lão cữu như ngươi là cái thá gì?”

“Muốn ta dịu dàng hiền đức, ngoan ngoãn khôn khéo? Hắn chỉ sợ chẳng còn mạng mà hưởng!”

“Lôi xuống, gửi tin cho Phó Cảnh — lập tức hồi phủ!”

Dù sao, đ.á.n.h chó, cũng phải đóng cửa mà đánh.

Mà sản nghiệp cùng ngân lượng trong tay ta, dĩ nhiên phải không thiếu một phân mà thu về cho sạch.

******

Khi Phó Cảnh hối hả trở về phủ, trên áo choàng đen như mực còn vương sương sớm.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TAY ÁO DÀI GIẤU DAO
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...