Ta quay sang nhìn hắn, sắc mặt khó coi vô cùng: “Thần thiếp gặp ác mộng, mơ thấy mình… sắp c.h.ế.t.”
Quả thực là sắp c.h.ế.t đến nơi rồi.
Theo thiết luật của Phi Vân Các, một khi thân phận gian tế bị bại lộ thì phải lập tức tự sát, đây là lòng trung thành với quốc gia, cũng là để giữ lại chút thể diện cho bản thân.
Thẩm Thận không nói gì, đôi mắt hắn phản chiếu ánh nến vàng cam, trông dịu dàng và quyến luyến vô cùng.
Ta nghe hắn khẽ thở dài, rồi đặt tấu chương trong tay xuống.
“Không có Trẫm bên cạnh, nàng lại hay gặp ác mộng. A Xuân, nàng rời khỏi Trẫm thì biết làm thế nào?”
Ta sững người, ký ức ùa về cuồn cuộn.
Câu này, là lời ta từng bịa ra để tiếp cận Thẩm Thận.
Lúc đó ta vừa được hắn đưa về Đông Cung, ốm một trận thập t.ử nhất sinh.
Trong cơn bệnh, ta vẫn không quên nguyên tắc của gian tế, để khiến Thẩm Thận thương xót, trong lúc ngủ mơ ta thường nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo hắn.
Ta lừa hắn rằng, rời xa hắn ta sẽ gặp ác mộng.
Từ đó về sau, đêm nào cũng có hắn bên cạnh, nếu hắn vắng mặt, hắn sẽ để lại một chiếc áo thường mặc bên gối ta.
Lâu dần, chuyện đó đã thành thói quen.
Thẩm Thận đứng dậy, thổi tắt nến trên bàn.
Hắn nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh, vươn tay ôm ta vào lòng.
“Thế này đã đỡ hơn chưa?”
Ta gật đầu, ngửi mùi hương quen thuộc trên người hắn, bỗng thấy mũi cay cay.
“Được rồi, ngủ đi.”
Hắn vỗ về ta, động tác vô cùng dịu dàng.
Hơi thở của hắn dần trở nên đều đặn, nhưng ta thì trằn trọc mãi không ngủ được.
Thẩm Thận bị ta làm cho tỉnh giấc.
Hắn thở dài đầy bất lực: “Vẫn chưa ngủ được sao?”
Ta định ngồi dậy xuống giường: “Ta sang phòng bên ngủ, để không làm phiền chàng.”
Hắn cười khẽ ấn ta nằm xuống: “Không sao, hay là để Trẫm đọc truyện cho nàng nghe nhé?”
Ta nghi hoặc nhìn hắn: “Truyện gì cơ?”
Hắn tùy tiện rút một cuốn sách từ cái tráp dưới gầm giường, lật đại một trang.
Có lẽ do vừa tỉnh ngủ đầu óc còn mơ màng, hắn chẳng thèm suy nghĩ mà cứ thế đọc.
Giọng Thẩm Thận rất hay, lúc này lại có chút khàn khàn ngái ngủ.
“Mùng bảy tháng sáu, Nam Dương Vương của Tề Quốc cùng Thái t.ử Thẩm Thận nghị sự tại Đông Cung, bàn về trận động đất ở phương Nam…”
Ta bỗng mở to mắt kinh hoàng.
Cái này… cái này… Mẹ kiếp sao nghe quen tai thế?
Đây hình như là bức mật thư ta viết hồi năm ngoái!
Ta quay đầu nhìn Thẩm Thận với ánh mắt đầy khiếp sợ.
Giọng hắn khựng lại, hắn vỗ vỗ đầu ta, rồi chậm rãi khép cuốn sách đó lại.
“Cầm nhầm rồi, Trẫm đổi cuốn khác.”
Đại ca à, chuyện này hình như không phải cứ đổi một cuốn khác là giải quyết được đâu…
Thẩm Thận làm như không có chuyện gì, mở một cuốn sách khác ra: “Ngày xửa ngày xưa có một ngọn núi, trên núi có một ngôi chùa, trong chùa có một lão hòa thượng và… một lão ni cô?”
“Sách vở gì viết lăng nhăng thế này.” Thẩm Thận lẩm bẩm một tiếng, rồi rốt cuộc không nhịn được ngáp một cái.
“Ái phi à, đến giờ ngủ rồi.”
Ta nhìn hắn cất cả hai cuốn sách vào lại cái tráp dưới gầm giường, rồi xoay người ngủ thiếp đi ngay lập tức.
Hắn có vẻ đã buồn ngủ đến cực điểm rồi.
Còn ta thì tỉnh táo đến cực điểm.
Thái độ thản nhiên của hắn ngược lại khiến ta sinh nghi: Chẳng lẽ vừa rồi ta nghe nhầm? Hắn rốt cuộc có phải đang đọc mật thư của ta không? Chắc không thể nào đâu nhỉ? Nhưng nghe giống lắm mà!
Ta rón rén bò dậy, định trườn qua người Thẩm Thận để lấy cái tráp đó, nhưng cánh tay dài của hắn đã quàng qua, ôm trọn cả người ta vào lòng.
Giọng hắn đầy bất lực: “Ái phi à, sáng mai Trẫm còn phải lâm triều, nàng thương Trẫm chút đi…”
Ta nằm im trong lòng hắn, nín thở ngưng thần.
Vốn định đợi hắn ngủ say rồi mới hành động, nhưng vòng tay hắn quá ấm áp, chẳng biết từ lúc nào, ta cũng ngủ thiếp đi mất.
Ngày hôm sau khi ta tỉnh dậy, Thẩm Thận đã đi rồi.
Cùng với đó, cái tráp nhỏ kia cũng không cánh mà bay.
Ta toát mồ hôi hột vì sợ hãi.
Tiểu Dung từ bên ngoài bước vào: “Nương nương dậy rồi ạ? Nô tỳ hầu hạ người chải rửa.”
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thai-tu-phi-la-gian-te/chuong-2.html.]
Thẩm Thận vẫn cư xử như bình thường, dù ta có bóng gió thăm dò thế nào, hắn cũng không lộ chút sơ hở.
Nhưng đám mây nghi ngờ trong lòng ta ngày càng dày đặc.
Nửa tháng sau, Cẩm Tú Sơn Trang ở ngoài cung gửi trang phục Hoàng hậu đến, ta tìm thấy một mảnh giấy nhỏ giấu trong lớp áo.
“Giờ Tý đêm nay, cửa Tây Hoa, quy ly.”
Bên dưới là ấn ký nhỏ xíu của Phi Vân Các.
Ta kìm nén sự kích động trong lòng, cẩn thận đốt mảnh giấy đi.
Đại thẩm quả nhiên là người đáng tin cậy!
Cuối cùng thì! Những ngày tháng nơm nớp lo sợ này cũng sắp kết thúc rồi!
Bà cô đây cuối cùng cũng có thể công thành lui thân!
Đêm nay Thẩm Thận vẫn đến viện của ta như mọi ngày.
Ta đã đốt mê hương, chẳng mấy chốc hắn bắt đầu mơ màng buồn ngủ.
Hắn nhắm mắt, ôm ta rất c.h.ặ.t: “Ái phi à, Trẫm phát hiện mình thật sự không thể rời xa nàng, nàng sẽ mãi mãi ở bên cạnh Trẫm chứ?”
“Sẽ mà.” Ta vừa khẽ giọng dỗ dành hắn, vừa từ từ gỡ tay hắn ra khỏi eo mình.
Thẩm Thận đã ngủ say.
Ta nhanh nhẹn thay đồ dạ hành, đeo tay nải lên vai.
Trước khi đi, ta quay đầu nhìn Thẩm Thận lần cuối.
Dáng ngủ của hắn rất yên bình, chỉ có đôi mày hơi nhíu lại, dường như đang mơ thấy chuyện gì phiền muộn.
Ta thở dài, rốt cuộc không kìm lòng được bước tới, đưa tay vuốt phẳng nếp nhăn giữa mày hắn, rồi cúi xuống đặt một nụ hôn lên má hắn.
“Thẩm Thận, bảo trọng.”
Ta may mắn vì khinh công của mình chưa bị mai một quá nhiều.
Dọc đường hữu kinh vô hiểm, cuối cùng đúng giờ Tý ta đã đến được cửa Tây Hoa.
Ta ngồi xổm tại địa điểm hẹn, giả tiếng chim cu gáy hai lần, nhưng phía bên kia chẳng có chút động tĩnh nào.
Chuyện gì thế này?
Người mà Phi Vân Các phái đến làm ăn tắc trách quá.
Mắt thấy thời gian đổi ca của cấm vệ quân sắp hết, ta cũng chẳng màng được nhiều nữa, tung người nhảy xuống.
Trong góc tối bên ngoài cửa Tây Hoa, có một bóng đen đứng thẳng tắp.
Ta cau mày, bước nhanh tới: “Vừa rồi ta ra ám hiệu sao ngươi không lên tiếng? Ngươi thuộc chi nào của Phi Vân Các? Sao lại…”
Ta đưa tay vỗ lên vai hắn.
Cơ thể người đó cứng đờ, chỉ cần chạm nhẹ một cái đã ngã ngửa ra sau.
Sắc mặt hắn xám ngoét, rõ ràng đã không còn dấu hiệu sự sống.
Trước n.g.ự.c cắm một con d.a.o, vết m.á.u đã khô lại.
Ta kinh hãi tột độ.
Hành động bị bại lộ rồi!
Ta phản ứng cực nhanh, xoay người định bỏ chạy, nhưng xung quanh đã lặng lẽ bị một vòng ám vệ bao vây kín mít.
Hỏng rồi…
Một luồng khí lạnh chạy dọc từ sống lưng xuống gót chân, ta thấy đám ám vệ đồng loạt nghiêng người, để lộ một người đang chậm rãi bước tới.
Trên người hắn vẫn mặc bộ trung y màu vàng sáng quen thuộc.
Bên ngoài chỉ khoác hờ một chiếc áo bào.
Thẩm Thận đứng từ xa nhìn ta, thần sắc u tối khó lường.
“Ái phi.”
Ta nghe thấy hắn gọi tên mình.
Tiếng than nhẹ nhàng sủng ái ngày thường, giờ đây lại giống như lời thì thầm của ác quỷ.
Ta tê dại cả người, cứng đờ tại chỗ.
Thẩm Thận vẫy tay với ta: “Lại đây với Trẫm.”
Ta bị nhốt vào lãnh cung.
Đúng vậy, là lãnh cung, chứ không phải địa lao.
Chuyện này khiến ta rất lấy làm lạ, rốt cuộc Thẩm Thận đang nghĩ cái gì?
Đã phát hiện ra ta là gian tế địch quốc, cho dù hiện tại hai nước đã giảng hòa, cũng không đến mức buông tha ta dễ dàng như vậy chứ?
Có trá, chắc chắn là có trá.
Ta ngồi trong sân, nhấp một ngụm rượu trái cây tươi mới, nhíu mày suy tư.
“Ây da, đây chẳng phải là Dung phi nương nương sắp được sắc phong làm Hoàng hậu sao?”
Một giọng nữ yểu điệu từ ngoài cửa truyền vào.
--------------------------------------------------