Ta hít sâu một hơi, trút hết những lời tích tụ trong lòng bấy lâu nay.
“Ta là gian tế do Phi Vân Các của Ly Quốc đào tạo, bảy năm trước đến Tề Quốc, tiếp cận chàng, sau đó vẫn luôn nằm vùng bên cạnh chàng.”
“Ừm, Trẫm biết.”
Giọng Thẩm Thận không có nhiều d.a.o động, chẳng hề tỏ ra ngạc nhiên.
Ta lại nói: “Mấy năm nay ở bên cạnh chàng, may mắn được chàng sủng ái, ta đã sống rất suôn sẻ… nhưng quả thực ta cũng đã truyền không ít tin tức từ chỗ chàng ra ngoài, chàng hận ta oán ta đều là hợp tình hợp lý, ta không còn gì để nói. Lừa dối chàng lâu như vậy, ta phải nói với chàng một tiếng xin lỗi.”
“Ừm được, Trẫm chấp nhận.”
Nhìn khuôn mặt hắn, ta lấy hết can đảm: “Thực ra, ta thật lòng rất thích chàng. Từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai đối tốt với ta như thế. Chàng chịu ngủ cùng ta, đọc truyện cho ta nghe, mùa xuân đưa ta đi ngắm hoa, mùa đông đưa ta đi ngắm tuyết, chàng dạy ta đọc sách biết chữ, cũng nói với ta rằng nữ nhi có thể sống vì bản thân mình, nhưng ta lại chẳng thể nào sống vì bản thân.”
Giọng Thẩm Thận vô cùng dịu dàng: “Nàng đều nhớ cả sao?”
“Nhớ chứ.” Ta gật đầu: “Những điều tốt đẹp chàng dành cho ta, ta đều nhớ rõ, cho nên ta cũng đã cố gắng hết sức để đối tốt với chàng. Thế nhưng Thẩm Thận à, chúng ta định sẵn không phải người cùng một đường, kiếp này nợ chàng, ta chỉ đành hẹn kiếp sau trả lại vậy.”
Những lời này ta nói ra từ tận đáy lòng, mắt cũng bắt đầu cay xè.
Nói xong những lời tâm can này, cả người ta như trút được gánh nặng.
Thẩm Thận sững người: “Nàng…”
Chưa đợi hắn nói hết câu, ta đã uống cạn ly rượu.
Hương thơm thanh khiết lan tỏa trong miệng.
Ồ, rượu độc này uống cũng ngon phết.
Đằng nào cũng c.h.ế.t, ta giật luôn bình rượu, uống liền mấy chén. Thuốc độc hoàng gia quả nhiên mùi vị không tồi.
Cũng không thấy đau đớn gì.
Hồi tưởng lại cuộc đời này.
Ta bỗng thấy mình thực ra cũng khá hạnh phúc.
Ngoại trừ chịu chút khổ cực hồi nhỏ, về sau chẳng còn phải chịu khổ nữa.
Theo thiết luật của Phi Vân Các, lẽ ra ta phải tự sát ngay khi bị phát hiện, nhưng động tác của Thẩm Thận quá nhanh, cho người tước hết v.ũ k.h.í và t.h.u.ố.c độc của ta, cẩn thận đến mức kiểm tra cả kẽ răng ta.
Ta còn tưởng hắn giữ ta lại để tra khảo… May nhờ có hắn, ta ra đi cũng coi như thể diện, không đau đớn gì.
Đầu óc bắt đầu quay cuồng, mắt ta dần mờ đi.
Thẩm Thận đưa tay đỡ lấy ta.
Ta nắm lấy tay hắn, vùi mặt vào lòng bàn tay hắn, từ từ nhắm mắt lại.
Ta mở mắt vào chiều ngày hôm sau.
Đầu đau như b.úa bổ, ta vịn thành giường ngồi dậy.
“Nương nương tỉnh rồi ạ?” Tiểu Dung chạy lại đỡ ta: “Hôm qua người uống hết cả bình rượu nếp, say bí tỉ luôn, là Bệ hạ bế người vào đấy.”
Ta nghe không rõ nàng ta nói gì, trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Sao ta vẫn chưa c.h.ế.t?
Rượu đó… thật sự chỉ là rượu bình thường thôi sao?
Nhưng ta đã trăng trối di ngôn rồi mà!
Vậy là, lời trăng trối lâm chung của ta giờ biến thành lời tỏ tình thâm tình rồi?!
Ta thà c.h.ế.t quách đi cho xong.
Ta ngã vật xuống giường, chỉ cảm thấy cuộc đời chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Tiểu Dung vẫn lải nhải không ngừng: “Bệ hạ ở đây với người cả đêm, trời sáng mới đi, ngài ấy dặn người đợi ngài ấy, tối nay ngài ấy sẽ qua nói một chuyện quan trọng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thai-tu-phi-la-gian-te/chuong-4.html.]
Chuyện quan trọng? Chuyện gì quan trọng cơ?
Ta nghĩ mãi không ra.
Nhưng đến tối, Thẩm Thận không đến.
Chỉ phái Phúc Lai qua báo một tiếng, nghe nói phương Bắc xảy ra lũ lụt, thương vong vô số, hắn cùng các đại thần đang bàn bạc chuyện cứu trợ thiên tai, mấy ngày nay đều phải ngủ lại Dưỡng Tâm Điện.
Ta ở trong lãnh cung này cả ngày chẳng có việc gì làm, xung quanh lại bị ám vệ bao vây không ra ngoài được, đành bắc cái thang trò chuyện với lão Thái tần ở cung bên cạnh.
Lão Thái tần tuổi đã cao, tinh thần không được tốt lắm, người cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ.
Bà ấy tưởng nhầm ta là cung nữ, sai bảo ta đưa đồ ăn, thức uống.
Mấy ngày sau, bà ấy quen thân với ta, bắt đầu kể chuyện thâm cung bí sử.
Nào là Tiên đế bình thường sủng ái phi t.ử nào nhất, nào là bà ấy thân thiết với phi t.ử nào, rồi thì ai đó vì tranh giành tình cảm mà dùng đủ mọi thủ đoạn.
Nghe chuyện cũ cũng thú vị phết.
Bà ấy kể một hồi, lại nhắc đến Tiên Hoàng hậu, cũng chính là mẫu thân của Thẩm Thận.
“Tiên Hoàng hậu là người khẩu xà tâm phật, hồi bản cung mới vào cung đã giúp đỡ rất nhiều, sau này khi người sinh con bị khó sinh, ta đã lo lắng đứng ngoài cung cả đêm…”
“Đứa trẻ đó sinh ra rất khỏe mạnh, khóc rất to.” Lão Thái tần nhớ lại chuyện xưa, trên mặt hiện lên nụ cười: “Sau lưng nó có một vết chàm đỏ, hình dáng như một nghiên mực, lúc đó Bệ hạ đã nói đứa trẻ này chắc chắn là Văn Khúc Tinh hạ phàm…”
“Rầm!”
Ta đứng không vững ngã từ trên tường xuống, nằm sóng soài giữa sân nhà mình hồi lâu không động đậy.
“Nha đầu? Ngươi không sao chứ?”
Lão Thái tần bên kia gọi với sang, ta vội vàng đáp: “Không sao! Nương nương gọi ta có việc rồi, mai ta lại sang thăm bà!”
Ta vội vã chạy về tẩm cung, tâm thần chấn động dữ dội.
Ta làm sủng phi của Thẩm Thận bao nhiêu năm, trên người hắn có chỗ nào ta lại không biết sao?
Nhưng sau lưng hắn hoàn toàn không có vết chàm nào cả!
Là lão Thái tần nói sảng hay Thẩm Thận có vấn đề?
Ta chỉ là một gian tế bình thường, tại sao cứ bắt ta phải suy nghĩ nhiều thế này?
Ta ôm đầu, quỳ rạp xuống đất.
Ta suy nghĩ quá nhập tâm, đến nỗi tẩm cung có người vào từ lúc nào cũng không hay biết.
Trước mặt xuất hiện một đôi giày thêu, ta ngẩng đầu lên nhìn, người đó nhanh như cắt bịt c.h.ặ.t miệng ta.
“Là ta.”
Người đến mặc trang phục cung nữ, dù đã bảy năm không gặp, ta vẫn nhận ra nàng ngay lập tức.
Tố Nguyệt, người bạn tốt nhất của ta ở Phi Vân Các.
Ta trợn tròn mắt nhìn nàng, ra hiệu bảo nàng buông tay ra.
Nàng buông tay, ta vội vàng kéo nàng vào góc khuất: “Sao ngươi lại đến đây?!”
Tố Nguyệt hạ giọng nói: “Ta phụng mệnh đến đón ngươi, ngươi chuẩn bị đi, tối nay chúng ta sẽ tìm cơ hội rời khỏi đây.”
Ta không biết nên cảm thán tổ chức không bỏ rơi mình, hay nên vui mừng vì sắp được tự do tái sinh.
Cuối cùng ta chỉ gật đầu rồi chạy đi thu dọn hành lý.
Ta không ngờ cơ hội mà Tố Nguyệt nói lại đến nhanh như vậy, chập choạng tối, Lâm Sương dẫn theo một đám cung nữ đến lãnh cung.
Nàng ta cười tươi rói sai người khiêng đủ loại châu báu trang sức vào viện của ta.
“Dung phi à, trước đây là ta không tốt đã chọc giận ngươi, hôm nay đặc biệt đến đây tạ lỗi.”
--------------------------------------------------