Nàng ta cũng biết co biết duỗi thật đấy.
Ta nhìn đống châu báu đó chớp chớp mắt.
Tiếc quá, ta không dùng được nữa rồi.
Lâm Sương không ở lại lâu, uống cạn chén trà rồi rời đi.
Ta và Tố Nguyệt bám theo, lặng lẽ đ.á.n.h ngất hai cung nữ đi cuối cùng, rồi thế chỗ bọn họ.
Chúng ta cúi đầu đi theo cuối hàng.
Lâm Sương vẫn còn lầm bầm phía trước: “Nó đắc ý cái gì chứ? Bây giờ có Bệ hạ sủng ái nó mới dám lộng hành như vậy, sau này Bệ hạ chán nó rồi, nó lại không có gia tộc chống lưng, ta xem nó làm thế nào!”
Nàng ta đang nói dở, bỗng giọng nói trở nên dồn dập: “Tham kiến Bệ hạ.”
Ta giật mình ngẩng đầu lên, thấy Thẩm Thận đang đi về phía này.
Mấy ngày nay hắn đều không đến, sao hôm nay lại cứ nhè lúc này…
Tố Nguyệt giật áo ta một cái, ta vội vàng lùi sang một bên quỳ xuống cùng các cung nữ khác.
Hận không thể dán c.h.ặ.t đ.ầ.u xuống đất.
“Đứng lên cả đi.”
Giọng Thẩm Thận tràn đầy mệt mỏi.
Chắc là mấy ngày nay hắn mệt lắm, tự dưng ta thấy xót xa trong lòng.
Hắn không nói nhiều với Lâm Sương, đi thẳng về phía lãnh cung.
Khi đi ngang qua ta, bước chân hắn không hề dừng lại.
Ta còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, đã thấy hắn lùi lại vài bước, dừng ngay trước mặt ta.
Ta siết c.h.ặ.t khăn tay, không dám cử động.
Thẩm Thận đứng trước mặt ta vài giây, rồi từ từ ngồi xổm xuống, buông một tiếng thở dài.
“Ái phi à, nàng lại đang làm trò gì thế này?”
Lời hắn chưa dứt, Tố Nguyệt bên cạnh đã rút d.a.o găm đ.â.m tới.
Động tác của Tố Nguyệt cực nhanh, chỉ thấy hàn quang lóe lên, lưỡi d.a.o đã kề sát trước mắt.
“Thẩm Thận!” Ta giật thót mình, theo bản năng lao ra cản, nhưng ta không nhanh bằng Thẩm Thận, hắn nghiêng người né tránh lưỡi d.a.o, trở tay vỗ một chưởng vào người Tố Nguyệt, khiến nàng bay ngược ra ngoài, phun ra một ngụm m.á.u lớn.
Ta chưa từng biết, Thẩm Thận lại biết võ công…
Tố Nguyệt đã bị ám vệ đè c.h.ặ.t xuống đất không thể động đậy.
Lâm Sương sợ hãi hét lên, dẫn theo đám cung nữ chạy mất dạng từ đời nào.
Thẩm Thận kéo ta đứng dậy, phất tay với đám ám vệ.
“Giải xuống đi.”
Tố Nguyệt bị giải đi, ta bị Thẩm Thận dắt tay đưa về lãnh cung.
Bữa tối đã được chuẩn bị sẵn, hắn bảo ta ngồi xuống.
“Trẫm biết hiện tại nàng có rất nhiều câu hỏi, ăn cơm trước đã, ăn xong Trẫm sẽ trả lời tất cả thắc mắc của nàng.”
Bữa cơm này ta ăn vô cùng khổ sở.
Như ngồi trên đống lửa, nhạt như nước ốc.
Thẩm Thận cũng chẳng ăn được bao nhiêu, sau khi dọn cơm xong, hắn đưa ta đến địa lao.
Tố Nguyệt đã bị t.r.a t.ấ.n, trên người đầy vết m.á.u.
Ta theo bản năng định chạy tới, nhưng Thẩm Thận đã giữ c.h.ặ.t cánh tay ta, đưa ta vào mật thất bên cạnh.
Ở đây có thể nhìn thấy mọi thứ bên kia.
Có người dội nước làm Tố Nguyệt tỉnh lại, hỏi nàng một câu: “Nói, mục đích ngươi đến đây rốt cuộc là gì?”
Ý thức Tố Nguyệt mơ màng, mấp máy môi, khó khăn thốt lên: “Đưa Nhiếp Vi Xuân đi, nếu cần thiết, g.i.ế.c c.h.ế.t…”
G.i.ế.c c.h.ế.t…
Ta nhìn Tố Nguyệt, váy áo bên hông bị ta vò nát nhàu nhĩ.
“Lý do là gì?”
Người kia lại hỏi.
Tố Nguyệt ngập ngừng một chút rồi nói: “Để kiềm chế Thu Nguyệt Bạch, nếu nhiệm vụ thất bại, g.i.ế.c ả ta, để trừng phạt tội phản bội Phi Vân Các của Thu Nguyệt Bạch.”
Cái tên Thu Nguyệt Bạch vừa thốt ra, ta cảm giác như bị sét đ.á.n.h ngang tai từ đầu đến chân.
Thu Nguyệt Bạch, là huyền thoại của Phi Vân Các.
Nghe nói hắn sáu tuổi gia nhập các, mười ba tuổi bắt đầu làm nhiệm vụ, du tẩu giữa các quốc gia, đ.á.n.h cắp tình báo cơ mật mà vẫn có thể toàn mạng rút lui giữa vòng vây truy sát của các phe phái.
Hắn cũng luôn là người mà ta ngưỡng mộ nhất.
Nhưng mà… Ta đâu có quen hắn!
Lấy ta ra làm sao mà kiềm chế hắn được?
Ta tự đa tình nghĩ rằng, người ta có thể kiềm chế, có lẽ chỉ có Thẩm Thận mà thôi…
Trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ.
Ta chợt nhớ tới lời của lão Thái tần.
Nếu Thẩm Thận thực sự có vấn đề, hắn không phải là Thái t.ử thật, vậy hắn là ai?
Chẳng lẽ là…
Ta kinh hoàng quay đầu nhìn Thẩm Thận.
“Đi thôi.” Thẩm Thận nói: “Chuyện tiếp theo, để ta kể cho nàng nghe.”
Lúc trở về trời đã tối đen.
Thẩm Thận xách một chiếc đèn l.ồ.ng, dẫn ta chậm rãi đi về…
Tẩm điện lãnh cung được hắn bài trí y hệt như Hàm Xuân Cung.
Lúc này chúng ta ngồi đối diện nhau, bầu không khí lại hoàn toàn khác trước.
Có chút căng thẳng.
Thẩm Thận suy nghĩ một chút, rồi nói: “Một cái tên khác của ta, có lẽ nàng đã từng nghe qua, ta tên là Thu Nguyệt Bạch.”
“Những chuyện ai cũng biết thì ta không nói nữa, ta sẽ kể những chuyện nàng chưa biết.”
Giọng Thu Nguyệt Bạch không nhanh không chậm, như đang kể câu chuyện của người khác.
“Năm mười sáu tuổi, ta phụng mệnh đến Tề Quốc, vốn dĩ nhiệm vụ của ta là trở thành hộ vệ thân cận bên cạnh Thái t.ử Thẩm Thận, nằm vùng trong hoàng cung Tề Quốc. Ban đầu nhiệm vụ tiến triển rất thuận lợi, ta như nguyện trở thành thị vệ thân cận của Thẩm Thận. Thẩm Thận tính tình ham chơi, hắn thường chỉ mang theo một hai hộ vệ rồi lén lút trốn khỏi cung, có một lần, hắn chỉ mang theo ta, và cũng chính lần đó, hắn gặp chuyện…”
Hôm đó là Tết Nguyên Tiêu, phố xá đông nghịt người, Thu Nguyệt Bạch và Thẩm Thận rất nhanh đã bị dòng người tách ra.
Khi tìm thấy Thẩm Thận thì đã là chuyện của một canh giờ sau, Thẩm Thận nằm trong con hẻm nhỏ bẩn thỉu, y phục đắt tiền trên người bị lột sạch, túi tiền bị cướp mất, trên người có hai vết đao, đao nào cũng chí mạng.
Thái t.ử Tề Quốc Thẩm Thận cứ thế mà c.h.ế.t.
C.h.ế.t một cách lặng lẽ, hoang đường đến cực điểm.
Hắn c.h.ế.t rồi, nhiệm vụ của Thu Nguyệt Bạch cũng thất bại.
Hắn vốn định lập tức rời khỏi kinh thành, nhưng lại cảm thấy không cam tâm, thế là quay lại.
Hắn nhìn t.h.i t.h.ể Thẩm Thận, đưa ra một quyết định.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thai-tu-phi-la-gian-te/chuong-5.html.]
Hắn muốn thay thế Thẩm Thận.
Vóc dáng thiếu niên vốn dĩ sàn sàn như nhau, Thu Nguyệt Bạch mua một chiếc mặt nạ da người từ chợ đen, ba ngày sau hồi cung.
Hắn bị phạt cấm túc ở Đông Cung, Hoàng hậu đến trách mắng hắn, Hoàng đế đến quở trách hắn, ma ma an ủi hắn, không một ai phát hiện ra sự bất thường của hắn, cũng không ai nhận ra rằng, Thái t.ử điện hạ đã bị tráo đổi thành một người khác.
Chuyện này, là bí mật lớn nhất của Phi Vân Các.
Để tránh bị nhiều người phát giác, Thu Nguyệt Bạch gửi một bức thư cho Phi Vân Các.
Đã hắn trở thành Thái t.ử, vậy bên cạnh Thái t.ử tất nhiên cần thêm một gian tế của Phi Vân Các.
Hắn yêu cầu Phi Vân Các phái người đến tiếp nhận nhiệm vụ trước đó của hắn.
Gian tế đó là quân cờ sáng, Thu Nguyệt Bạch là quân cờ tối.
Ngộ nhỡ nhiệm vụ của Phi Vân Các bại lộ, có thể hy sinh gian tế đó để bảo vệ Thu Nguyệt Bạch.
Nghe hắn nói, ta suýt chút nữa không load kịp não.
Cúi đầu suy nghĩ một lát, ta vỡ lẽ: “Vậy ra ta chính là gian tế đó, được phái đến để yểm hộ cho chàng!”
Thu Nguyệt Bạch nhìn ta, không nhịn được bật cười: “Đúng vậy, ta bảo Phi Vân Các phái một gian tế đủ thông minh đến.”
Lời tự bạch của Thu Nguyệt Bạch:
Ta bảo Phi Vân Các phái đến một gian tế đủ ngu ngốc, loại mà ta chẳng cần tốn bao nhiêu tâm tư cũng có thể qua mặt được.
Ba tháng sau, ta gặp Nhiếp Vi Xuân trong buổi săn mùa xuân.
Nàng ấy được phái đến thật sự là… không oan chút nào.
Ngày đầu tiên đưa nàng ấy về Đông Cung, nàng ấy đã nóng lòng chui vào thư phòng của ta.
Nếu không phải ta đã đuổi hết thị vệ đi trước, thì lúc đó nàng ấy đã bại lộ rồi.
Khi ta đẩy cửa bước vào, nàng ấy hoảng hốt làm đổ cả tủ sách, nụ cười trên khóe miệng thậm chí còn chưa kịp tắt.
Lúc đó nàng ấy giải thích thế nào nhỉ?
Ồ, nàng ấy nói nàng ấy đói, vào thư phòng tìm chút gì ăn.
Ta dở khóc dở cười, nhưng bỗng nhiên lại thấy hối hận.
Ta cứ cảm thấy Nhiếp Vi Xuân này sẽ trở thành một biến số.
Sau này sự thật đã chứng minh, dự cảm của ta chuẩn xác vô cùng.
Nàng ấy bắt đầu tiếp cận ta, quyến rũ ta, lúc ta đọc sách thì lén bỏ loại t.h.u.ố.c đó cho ta, nhưng khi ta nâng chén trà lên, lại nhìn thấy một vòng bột trắng vương trên mặt bàn gỗ đen.
Nàng ấy quên cả lau dấu vết.
Ta thở dài, ngẩng đầu uống cạn chén trà…
Ta phối hợp với hành động của nàng ấy, bắt đầu từ từ sủng ái nàng ấy, gần gũi nàng ấy.
Ta dẫn nàng ấy ra phố mua quần áo trang sức, đưa nàng ấy đi ăn sơn hào hải vị, mùa xuân đưa nàng ấy ngắm hoa, mùa đông đưa nàng ấy ngắm tuyết…
Nàng ấy rất vui, ta có thể nhận ra, nàng ấy thật sự rất vui.
Rất nhanh, người trong kinh thành đều biết, Thái t.ử Thẩm Thận có một sủng phi, tên là Nhiếp Vi Xuân.
Nhiếp Vi Xuân không giống những gian tế khác ta từng gặp, tâm nàng ấy không đủ cứng rắn.
Nàng ấy sẽ để lại cơm thừa canh cặn cho ch.ó mèo hoang, cũng sẽ ngồi xổm ở cửa sau chia bánh bao cho lũ trẻ ăn xin.
Nàng ấy tự cho rằng mình che giấu rất giỏi, nhưng mỗi khi làm xong những việc đó, khóe miệng nàng ấy cứ cong lên cả ngày.
Chẳng che giấu được chút nào.
Hơn nữa, đối với chuyện lừa dối ta, nàng ấy dường như mang lòng áy náy.
Cho nên, tuy mỗi lần nàng ấy vẫn gửi mật thư đều đặn, nhưng khi ta đối tốt với nàng ấy, nàng ấy cũng sẽ lặng lẽ đáp trả lại sự tốt đẹp đó.
Những việc nàng ấy có thể làm cho ta không nhiều, đều là những chuyện nhỏ nhặt không đáng kể.
Sẽ hứng sương sớm pha trà cho ta, sẽ vào rừng đào hái hoa tươi về ủ rượu cho ta.
Đối với gian tế của Phi Vân Các mà nói, mỗi ngày đều coi như là ngày cuối cùng, biết đâu ngày nào đó sẽ bị bại lộ.
Cho nên ban đêm, thường ngủ không yên giấc.
Nhiếp Vi Xuân cũng thường giật mình tỉnh giấc trong mơ, nàng ấy tỉnh dậy rồi trằn trọc mãi không ngủ được.
Kéo theo đó, ta cũng chẳng ngủ ngon, thế là ấn đường cứ vô thức cau lại.
Sau này Nhiếp Vi Xuân hình thành một thói quen, hễ không ngủ được nàng ấy sẽ quay sang vuốt nhẹ mi tâm của ta.
Nàng ấy từng chút từng chút vuốt phẳng mi tâm ta, ngày qua ngày, không biết chán.
Sau này, ta cũng quen với sự đụng chạm và vuốt ve của nàng ấy.
Cũng quen với việc chiều chuộng nàng ấy.
Phùng trường tác kịch rốt cuộc cũng lẫn vào chân tình.
Mật thư Nhiếp Vi Xuân viết mỗi tháng đều bị ta thu giữ, nàng ấy luôn viết những chuyện vặt vãnh không đâu vào trong thư.
Ví dụ như, tháng này Thái t.ử Thẩm Thận dậy muộn bốn ngày, dậy sớm hai mươi ngày.
Lại ví dụ như, Thái t.ử Thẩm Thận không thích ăn cay, thích ăn chua và đồ ngọt.
Ta gom những bức thư của nàng ấy lại cất vào trong tráp, mỗi khi tâm trạng phiền muộn lôi ra đọc vài tờ, luôn khiến tâm trạng ta vui vẻ trở lại.
Năm thứ ba Nhiếp Vi Xuân đến bên ta, hai nước đình chiến.
Ly Quốc những năm này thiên tai nhân họa liên miên, quốc khố đã sớm cạn kiệt, không còn đủ tiền lương để đ.á.n.h trận nữa.
Ly Quốc chủ động cầu hòa, tự nhiên phải thể hiện thành ý.
Thế là Phi Vân Các gửi một mật lệnh cho các gian tế đang nằm vùng ở Tề Quốc.
Tự sát để tỏ lòng trung thành.
Trừ ta ra, bởi vì quân cờ này của ta một khi bại lộ, hai nước sẽ không thể giảng hòa.
Bức thư gửi cho Nhiếp Vi Xuân bị ta chặn lại.
Ta chợt phát hiện, ta có chút không nỡ để nàng ấy c.h.ế.t.
Cách làm của Phi Vân Các ngày càng xa rời tôn chỉ lập các ban đầu.
Bọn họ bắt đầu phái sát thủ, tiến hành thanh trừng ám sát những gian tế không chịu tự sát.
Thi thể của những gian tế trở thành tờ giấy đầu quân bọn họ gửi tới Tề Quốc.
Sát thủ đến ám sát Nhiếp Vi Xuân đã bị ta đ.á.n.h đuổi.
Ta bắt đầu nghĩ cách, ta muốn bảo vệ nàng ấy.
Phi Vân Các cũng dần phát hiện ra tên Thái t.ử giả mạo là ta đây bắt đầu kháng lệnh bọn họ.
Sau khi dùng mọi cách để khống chế ta đều thất bại, Phi Vân Các quyết định từ bỏ ta.
Nhưng lại luyến tiếc nước cờ Thái t.ử Tề Quốc quá tốt này.
Thế là, bọn họ muốn tìm người thay thế ta.
Ta ngầm bồi dưỡng thân tín của mình, đấu đá ngầm với Phi Vân Các suốt hai năm ròng, cuối cùng vào đầu năm thứ ba đã nhổ tận gốc tất cả các cứ điểm Phi Vân Các thiết lập tại Tề Quốc.
Hoàng đế đột ngột băng hà khiến ta trong một đêm bước lên ngôi vị chí cao vô thượng của Tề Quốc.
Ta phong Nhiếp Vi Xuân làm Hoàng hậu cũng chỉ muốn đeo thêm cho nàng ấy một tấm kim bài miễn t.ử.
Có ngôi vị Hoàng hậu này, nàng ấy không còn là đối tượng ai muốn xử lý thì xử lý nữa.
Nhưng điều này cũng khiến Phi Vân Các nhận ra tầm quan trọng của Nhiếp Vi Xuân đối với ta.
Bọn họ muốn bắt nàng ấy về trước khi nàng ấy lên ngôi Hoàng hậu.
--------------------------------------------------