Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thập Niên 90: Nữ Phụ Làm Giàu Mau Chóng

Chương 137

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nào biết Từ Phương lại nói một câu: "Nếu thật sự là việc tốt, các người còn nghĩ đến tôi sao? Tôi thấy các người đây là muốn tôi đi làm cu li, chạy việc cho các người.

Nếu nói không ngoa, Tần gia của các người không có cái thứ gì tốt."

Cuối cùng, bà ta còn cười lạnh bổ sung thêm một câu: "Tôi nói cho các người biết, trừ phi là Tần Đại Minh tới đây cầu tôi, nếu không thì cả đời này của tôi cũng sẽ không trở về cái Thôn Sơn Tuyên đó đâu."

Tần Thu Phượng còn có thể nói cái gì nữa đây, có trách thì chỉ trách bà thích xen vào việc của người khác, ý tốt của mình mà bị gọi người ta xem là Cỏ rác.

Lúc gọi điện thoại, Tôn Lai Hương cũng ở bên cạnh, lời này của Từ Phương cũng truyền đến tai Tần Đại Minh.

Tân Đại Minh cũng hạ quyết tâm muốn ly hôn với Từ Phương.

Đương nhiên, đây là chuyện sau này.

Lúc Tần Thu Phượng dẫn cháu dâu đến quán bún ốc cũng ngay vào cuối tuân, quán cũng không đông như ngày bình thường.

Hiện tại lại bởi vì không phải đến giờ cơm, nên quán ăn cũng có chút vắng vẻ.

Tôn Lai Hương thấy cảnh tượng này, cảm giác đầu tiên trong lòng là có chút thất vọng, nhất thời không biết quyết định đến cửa hàng làm công này có đúng hay không.

Bất quá, gân đây thu hoạch cũng không tốt, mình cũng không có việc gì để làm, thay vì cứ suốt ngày ăn không ngồi rồi như vậy, còn không bằng đi ra ngoài bán một ít sức lực, kiếm thêm chút tiền.

Người làm cô như Tần Thu Phượng cũng chưa từng bạc đãi bọn họ, cho dù tiệm này không trả nổi tiền công, cũng không có khả năng sẽ để cho mình làm không công được.

Nếu thật sự như vậy, thì đến lúc đó mình lại tiếp đi nơi khác thử vận may cũng không sao.

Tần Thục Huệ biết được tin tức hai người Tân Thu Phượng muốn tới đây, đã sớm ở trong tiệm chờ bọn họ rồi.

Mà những thứ như tiền lương này đều là những thứ phải thương lượng đầu tiên.

Trước đây Tần Thục Huệ cùng Phương Thanh Nghiên đã từng thương lượng qua, nhân viên phục vụ trong tiệm này đều trả mỗi tháng là 200 tệ, trừ khoản tiền đó ra quán họ cũng bao luôn chỗ ăn chỗ ở cho nhân viên.

Bà đem những điều kiện này nói hết một lân cho hai người họ xem.

Tần Thu Phượng không chịu lấy tiền công, bà chỉ là muốn đến đây để làm giúp cho con gái mình thôi.

Tôn Lai Hương nghe xong không khỏi trợn tròn cả mắt.

Tiên lương một tháng là 200 tệ, còn cộng thêm phúc lợi tốt như vậy? Ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ, cho dù là đãi ngộ của công nhân chính thức làm ở nhà máy cũng không được tốt như vậy, mà cho dù làm công nhân thì yêu cầu cũng rất cao, nếu không có quan hệ cùng bằng cấp gì đó thì cũng không vào được.

Tôn Lai Hương thấy mình còn chưa tốt nghiệp tiểu học, dù sao cũng chỉ là một nông dân mà thôi, có tài đức gì mà có thể lấy được số tiền công cao như vậy chứ?

Nhưng mà với cái bộ dáng kia của Tần Thục Huệ cũng không giống như là đang nói dối, dỗ ngọt người khác.

Tôn Lai Hương vô cùng bất ngờ, trước kia Tần Thục Huệ nói chuyện nhỏ nhẹ, từ trong xương cốt đều để lộ ra vẻ nhu nhược cùng tự ti, hiện tại bà lại không giống như vậy.

Hiện tại Tần Thục Huệ không chỉ biết ăn nói, cả người hình như cũng có một sự cuốn hút khiến người ta có kiềm chế được nhìn đến.

Tôn Lai Hương chỉ cảm thấy trong lòng một mảnh cảm động, cả người đều tràn đầy năng lượng, thật lòng thật tâm nới với Tân Thục Huệ: "Chị Thục Huệ, chị yên tâm, em nhất định sẽ cố gắng làm việc!"

Hồng Minh Viễn nghe nói Tần Thục Huệ muốn tuyển nhân viên phục vụ, nên ông đã sớm an bài tốt chỗ ở, nhờ người thuê một tầng lầu ở các khu nhà tự xây, diện tích tuy rằng không lớn, nhưng điều kiện thì cũng không tệ lắm, Tôn Lai Hương sau khi vào ở xong cũng hết sức hài lòng.

Về phần Tần Thu Phượng, tất nhiên là bà ở chung với con gái mình.

Đêm đó, Tần Thu Phượng còn nói cho mẹ con họ nghe một tin tức thú vị trong thôn, nghe nói Tân Nhị Bảo muốn mở một trại chăn nuôi ốc đá, kết quả bị người trong thôn nghe được hung hăng cười nhạo hắn một phen.

Nhưng Tần Vĩnh Thọ thì lại đặc biệt ủng hộ, không chỉ giúp Tần Nhị Bảo quy hoạch, còn xin vay vốn xây dựng.

Tần Nhị Bảo sau khi nhân được tiền thì cũng đã bắt đầu khởi công xây dựng trại chăn nuôi.

Tần Vĩnh Thọ có thể không ủng hộ sao? Kẻ ngốc không chịu thua kém nhất trong thôn cũng đã biết phải tiến bộ, biết làm giàu rồi.

Mà cái đám người trong thôn kia hết lần này tới lần khác chỉ biết mở miệng cười nhạo, ông phải để cho bọn họ thấy được Tần Nhị Bảo thành công, chỉ có như vậy mới có thể khiến cho đám thôn dân không chịu thua kém này có chút ý chí phấn đấu được.

Huống hồ, Tần Vĩnh Thọ cũng biết được số ốc đá này của Tần Nhị Bảo là muốn bán cho cửa hàng của Tần Thục Huệ.

Tuy rằng không biết cửa hàng này rốt cuộc có thể kiếm được bao nhiêu tiền, nhưng nguồn tiêu thụ xem như vẫn có sự bảo đảm.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thập Niên 90: Nữ Phụ Làm Giàu Mau Chóng
Chương 137

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 137
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...