Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thập Niên 90: Nữ Phụ Làm Giàu Mau Chóng

Chương 195

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tần Thục Huệ biết điểm yếu của Lưu Bội Trân, bà nói ra lời này là muốn cho bà ta biết, làm hại tất cả mọi người, khiến mọi chuyện hết thảy lệch quỹ đạo tất cả là do bà tal

Lúc lên tòa án, bọn họ tra được một ít ghi chép năm đó, Phương Thanh Nghiên bảo bà lấy cái này đi đòi nợ Lưu Bội Trân, khiến bà ta nhận lỗi rồi tự trách cả đời!

Nhưng bà không đồng ý, bà cảm thấy sự tình không cần thiết phải tuyệt tình như vậy...

Giờ thì bà hối hận rồi, cô tiếc vì sao mình luôn mềm lòng nhượng bộ kẻ thù!

Lưu Bội Trân không thể tin được, bà ta kỳ thật cũng nghe phong thanh được ít chuyện, khi ấy cái tên thân y năm đó bà ta tìm được bị kiện lên toà, nhưng lúc ấy Tần Thục Huệ đã "sinh" được Phương Thanh Nghiên nên bà ta liền cho rằng mấy phương thuốc kia không ảnh hưởng đến Tần Thục Huệ.

Tần Thục Huệ cười lạnh nói: "Bà có thể không tin, nhưng người đang làm trời đang nhìn xuống, con trong bụng tôi, cháu trai bảo bối của bà, vốn có thể nối dõi tông đường cho Phương gia, cũng không đến mức để cho Chí Cường tuổi còn trẻ từ trân mà không có hậu duệ.

Nhưng đứa nhỏ này bị chính tay bà nó hại chết, là bà khiến cho đứa bé không cách nào có thể ở lại thế giới này!"

Lưu Bội Trân cái gì cũng nói không, những lời này thật làm cho trong lòng bà ta khó chịu, người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh sao mà dễ chịu cho được, là do bà ta hại con trai mình tuyệt tử, là do bà ta hại cháu trai chưa ra đời...

Bà ta không thể tiếp nhận những điều này, đáy mắt ngấ lệ/Đồ đê tiện, cô đừng nói nữa, đừng nói nữa..."

"Không muốn nói cũng phải nói, tôi muốn bà hiểu rõ bà đã làm ra những chuyện ngu xuẩn gì! Vốn dĩ những điều này tôi đều đã nhịn, tôi nể mặt mũi Chí Cường mới quyết định không nói ra, tôi niệm tình bà có tuổi rồi không muốn so đo, để về sau chúng ta nước giếng không phạm nước sông! Nhưng bà quá đáng lắm rồi, Thanh Nghiên là con gái tôi, là ông trời rủ lòng thương nên đền bù đứa bé cho tôi, là tâm can của tôi, bà dựa vào cái gì mà đối xử như thế với con bé?!"

Lời vừa dứt, bà nhặt dưới đất một cái bát rồi thẳng tay đập xuống ngay trước mặt Lưu Bội Trân, hung tợn nói: "Tôi nói cho bà biết, nếu con gái tôi có mệnh hệ gì, tôi nhất định sẽ giết bà, bà cứ chờ xeml"

Mảnh vỡ văng ra sượt qua gò má Lưu Bội Trân khiến cả người bà run lên.

Không biết là bởi vì sợ hãi Tân Thục Huệ hay đang sợ hãi chính tay bà tạo ra án mạng, từ một bà già cả đời kiêu ngạo ương ngạnh, giờ phút này giơ tay ôm đầu thất thanh khóc rống lên.

Tần Thục Huệ phát tiết xong liền kêu Cung Cương trông chừng người Phương gia, phòng ngừa bọn họ chạy mất, sau đó một mình đi ra khỏi cửa lớn Phương gia.

Bà muốn đi tìm Từ Phương, bà muốn mau chóng biết tung tích con gái mình.

Nhưng khi đến nhà Từ Phương trong nhà lại trống không, đi hỏi hàng xóm xung quanh mới biết được Từ Phương đã biệt tăm biệt tích ba ngày, nghe nói Từ Phương còn rút một khoản tiên lớn muốn chuyển tới sống ở thành phố lớn.

Đủ loại dấu hiệu đều ám chỉ chuyện này không hề đơn giản! Trong lòng Tần Thục Huệ càng ngày càng tuyệt vọng, nhưng vẫn cố gắng đi tới ủy ban thôn để gọi điện thoại, đem toàn bộ sự tình mình biết báo cảnh sát.

Phương Thanh Nghiên tỉnh lại trong xe đang không ngừng xóc nảy.

Tác dụng của thuốc mê còn chưa hết khiến cả người cô xụi lơ, hoàn toàn không có chút khí lực, ngay cả mở mắt ra cũng vô cùng tốn sức...

Cô thấy phía trước có hai nam một nữ, tên con trai kia thoạt nhìn mới chỉ hơn hai mươi, mà người phụ nữ kia rõ ràng là bà lão trước đó cô gặp!

Quả nhiên là bị lừa!

Phương Thanh Nghiên cũng không tự trách hay hối hận, cô cảm thấy những người này hành động quá kín tiếng, nhất định là có kế hoạch trước cùng đủ loại mưu kế.

Mà con đường nghĩa trang kia vốn dĩ đến tiết Thanh Minh sẽ không có người qua lại, vậy nên chắc chắn ngay từ đầu bọn họ đã nhắm vào cô.

Cô lại nhớ tới đợt trước có người giả mạo bà ngoại tới tìm mình, nói không chừng cũng có liên quan đến bà lão này.

Nhưng sao vô duyên vô cớ lại để mắt tới cô chứ?

Phương Thanh Nghiên yên lặng không phát ra âm thanh, trong lòng một bên suy nghĩ đối sách, một bên tìm cách cởi trói hai tay phía sau.

Có thể là do cô mới chỉ là một cô bé, dây thừng buộc không quá chặt, còn để hở ra một khe nhỏ giúp hai tay của cô có không gian hoạt động.

Phương Thanh Nghiên dường như nín thở, bắt đầu sờ soạng đế giày của mình.

Cô có giấu ở đế giày một ngăn bí mật nhỏ, bên trong cất một cái dao gấp.

Đây vốn là vũ khí tự vệ của cô, đời trước bởi vì cô có nhan sắc nên thường xuyên bị vài tên đàn ông không đứng đắn quấy rối, sau đó phải mang theo vũ khí sắc bén phòng thân, nhưng loại vũ khí sắc bén này lại không thích hợp để trên người, rồi cũng sợ có lúc sơ suất.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thập Niên 90: Nữ Phụ Làm Giàu Mau Chóng
Chương 195

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 195
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...