Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thập Niên 90: Nữ Phụ Làm Giàu Mau Chóng

Chương 70

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phương Thanh Nghiên bị ép phải biết không ít chuyện xưa của ông chú này.

Ví dụ như, ông ấy nói mình tên là Hồng Minh Viễn, là một cựu chiến binh, trước kia ở trong quân đội còn là một nhân vật nổi bật, các loại danh hiệu huân chương cầm không xuể, đã từng ở trên chiến trường trải qua thảm thiết như thế nào, như thế nào...

Phương Thanh Nghiên nhìn ông râu ria xôm xoàm, bộ dáng bức người, chỉ có thể lễ phép tỏ vẻ mỉm cười.

Hôm nay Hồng Minh Viễn tới hơi muộn, chỉ có thể xếp hàng chờ ở phía sau, miệng vẫn thúc giục không ngừng.

"Chú Hồng, người đừng nóng vội...

Phương Thanh Nghiên cười trấn an ông, cũng không có nửa điểm mất kiên nhẫn.

Đừng thấy ông chú này giọng lớn, tính tình nóng nảy, nhưng thật ra cũng là một người nhiệt tình, mỗi khi có khuôn mặt mới đi ngang qua quán ăn, còn có thể đi lên quảng cáo cho cô, thấy Phương Thanh Nghiên bận rộn không kịp, còn có thể hỗ trợ trấn an những khách hàng khác, cười ha hả khoác lác với người †a.

Không phải sợ xếp hàng sẽ nhàm chán sao, hiện tại lại không có điện thoại di động để lướt, có người có thể trò chuyện, cũng sẽ không cảm thấy gian nan.

Đang vô cùng bận rộn thì đột nhiên có mấy người xuất hiện chen chúc vào đám người xếp hàng.

Phương Thanh Nghiên ý thức được có điều không thích hợp, ngẩng đầu nhìn lên, những người này người nào người nấy như hung thần ác sát, trong tay còn cầm côn bổng, mà bà lão câm đầu kia rõ ràng chính là Lưu Bội Trân!

Thế trận này dọa những khách hàng kia sợ tới mức lập tức lui ra thật xa.

Hồng Minh Viễn lại không có lùi về phía sau, ngược lại tiến lên một bước chắn trước mặt Phương Thanh Nghiên, ánh mắt vô cùng sắc bén: "Các người muốn làm gì?"

Lưu Bội Trân chuyển ánh mắt nhìn về phía Hồng Minh Viễn, đôi mắt trừng to như chuông đồng, như hận không thể nuốt chửng ông tal

Vẻ mặt Hồng Minh Viễn khó hiểu.

Ngay sau đó, Lưu Bội Trân vung tay lên, cao giọng quát: “Đập cho tôi!"

Vừa dứt lời, mấy người phía sau bà ta liên vọt lên, đầu tiên là một cước đạp đổ quầy hàng, sau đó quơ vũ khí trong tay, đập lên!

Nước canh nóng hổi bắn tung tóe, suýt nữa vẩy lên người Phương Thanh Nghiên, cũng may là chị Mã kéo cô một phen mới giúp cô tránh được nguy hiểm.

Sắc mặt Phương Thanh Nghiên trắng bệch, nếu như nồi canh dội ở trên người cô, hậu quả khó có thể tưởng tượng được!

Cô nhìn chằm chằm một mảnh hỗn độn trên mặt đất, cắn răng nói với chị Mã nói: "Nhanh báo cảnh sát!"

Thời khắc mấu chốt, chị Mã cũng không có hoảng loạn, lập tức gọi em trai của mình tới, bảo hắn đi tìm buồng điện thoại báo cảnh sát.

Không biết là không chú ý tới hay là như thế nào, Lưu Bội Trân thấy thế cũng không chút sợ hãi, ngược lại còn mắng Phương Thanh Nghiên: "Mày là tiểu tiện nhân thối không biết xấu hổ, lại còn dám ở bên ngoài xuất đầu lộ diện.

Nếu ở mấy chục năm trước, đứa con hoang như mày đã bị bóp chết rồi!"

Tiếng nói vừa dứt, bà ta đẩy chị Mã ra, muốn ra tay đánh Thanh Nghiên!

Phương Thanh Nghiên sao có thể để yên, nhanh tay lẹ mắt bắt được cổ tay Lưu Bội Trân, trở tay xoay một cái, Lưu Bội Trân không chỉ không dùng được lực, còn đau đến la to lên.

"Đồ đê tiện, mày dám đánh tao, mày muốn làm phản ài!”"

"Là bà động tay với tôi trước, còn vô duyên vô cớ đập bể quầy hàng của tôi, chẳng lẽ tôi nên đứng yên chịu trận sao? Lưu Bội Trân, tôi không dễ bắt nạt như mẹ tôi đâu!"

Khuôn mặt Phương Thanh Nghiên lạnh lẽo.

Bà nội tiện nghi này mặc kệ thị phi đúng sai, bất kể trường hợp nào, chỉ cần gặp phải chuyện không hài lòng phản ứng đầu tiên chính là ra tay đánh người.

Tựa như hiện tại, ở trước mặt mọi người, lời khó nghe gì cũng nói ra được, không đem bất cứ ai để vào mắt.

Lưu Bội Trân đau đến thở hổn hển, nhưng ngoài miệng vẫn không chịu thua/Mày là cái đồ không biết lớn nhỏ, tên của tao mày có thể gọi sao?"

Bà ta còn muốn dùng tay kia bóp eo Phương Thanh Nghiên, nhưng lại bị chị Mã ở một bên nhìn thấy, lập tức đã bị chị Mã bắt được cổ tay, nhất thời không thể nhúc nhích.

Thấy vậy, mấy người Lưu Bội Trân mang đến còn muốn đi lên hỗ trợ, thì liền bị Hồng Minh Viễn ngăn ở một bên: "Làm cái gì, muốn đánh nhau à, ông đây cũng không sợ các người!" Bên kia, Mã Minh báo cảnh sát xong trở về cũng nhanh chóng gọi mấy người anh em của mình đồng loạt xông lên.

Mấy người trẻ tuổi chính là loại người lăn lộn trong xã hội, mà những người Lưu Bội Trân tìm tới đều là nông dân trong thôn, bình thường thành thật an phận, ở nhà cũng chỉ dám lớn tiếng ồn ào với vợ con vài câu, nếu không phải Lưu Bội Trân tối hôm qua mời khách ăn cơm, bọn họ cũng sẽ không bỏ lại việc đồng áng mà đi chuyến này.

Nhưng nếu thật sự đánh nhau với người khác, tính chất sẽ không giống nhau, ai muốn gặp phải phiền toái này chứ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 70
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...