Thực ra Từ Hải bảo bên kia không dễ nói chuyện như vậy, tóm lại là không muốn đền nhiều tiền. Đây chính là chuyện của bố vợ tương lai, Lý Khoát đời nào chịu để yên.
Không chỉ tiền t.h.u.ố.c men, Từ Hải bảo mấy món đồ gỗ rơi xuống đất đều bị hỏng cả, hắn cũng sẽ không để nhà Thời Doanh chịu thiệt thòi.
Lý Khoát phải đến nhà đối phương “nói chuyện phải trái”.
Từ Hải đợi ngay gần bệnh viện, vừa rồi cậu ta cũng thấy cô gái xuống lầu, đây là lần đầu tiên cậu ta thấy bạn gái nhỏ của Lý Khoát.
Cậu ta lập tức hiểu ra vì sao lần trước Lý Khoát lại mê mẩn đến mức xoay như chong chóng. Xinh đẹp đến mức này, đúng là làm người ta mụ mị.
Thế mà Lý Khoát cũng theo đuổi được, Từ Hải cảm thấy hắn thật có bản lĩnh!
Đợi Lý Khoát đi ra, cậu ta giơ ngón tay cái lên: “Tôi nói này, chuyện tốt hôm nay ông làm, tôi thấy chẳng mấy chốc ông sẽ được đến nhà bố vợ uống trà thôi.”
“Cút đi, đừng nói bậy.” Lý Khoát bình thường thích nói năng linh tinh với Thời Doanh, nhưng lại không thích người khác đem cô ra đùa cợt.
Hắn đâu phải vì nịnh bợ bố vợ mới chạy đôn chạy đáo, hắn là thật lòng xót bạn gái.
“Đi, đưa tôi đến nhà kia xem tình hình, ông đây muốn xem ai dám thiếu của ông một xu.”
Từ Hải tặc lưỡi, nhìn ra được huynh đệ của mình đang nghiêm túc.
Không mấy người biết Lý Khoát trước kia từng làm nghề đòi nợ, việc này hắn thạo lắm, nhưng sau này Lý Khoát ngại việc tổn hại âm đức nên bỏ nghề.
Đêm nay nhìn cái thế này, Từ Hải nghĩ thầm, nhà kia tốt nhất nên ngoan ngoãn đền tiền cho xong chuyện.
Đến nửa đêm 12 giờ, Lý Khoát mới cùng Từ Hải từ nhà đối phương đi ra, trong tay hắn cầm một phong bì giấy, bên trong căng phồng.
Đó là con số mà Lý Khoát tạm hài lòng.
Nhờ vậy, trời vừa sáng hắn đã có lý do để lại vào bệnh viện thăm bệnh.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Sau này có chính thức đến nhà, bố vợ chắc chắn sẽ nghĩ vì chuyện lần này hắn mới quen biết Thời Doanh, rồi nảy sinh tình cảm.
Như vậy cũng coi như danh chính ngôn thuận, chứ nếu để bố vợ biết con gái còn đang đi học đã bị hắn nhắm trúng thì cũng không hay ho gì, phải không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/thap-nien-nguoi-dep-va-ga-cho-dien/chuong-106.html.]
Tâm trạng Lý Khoát khá tốt, hẹn Từ Hải hôm nào mời cơm rồi hai người chia tay.
Hắn về nhà ngủ chưa được mấy tiếng đã dậy đi chợ mua chân giò về hầm canh, đợi hầm xong xuôi thì mang qua cho Thời Doanh.
Thời Doanh thậm chí không nghĩ hắn sẽ đến sớm như vậy.
Ngoài canh chân giò đậu nành, hắn còn mua cả bánh bao, quẩy nóng.
“Em vào ăn cùng bố đi, trưa anh lại qua thăm.”
Thời Doanh ngạc nhiên một chút, thấy Lý Khoát ra vẻ “trong lòng đã có tính toán”, cô cũng lười hỏi, dù sao người này nhìn thì không đàng hoàng nhưng làm việc lại rất thỏa đáng.
Đến trưa, ăn cơm xong chưa bao lâu hắn quả nhiên lại đến, còn xách theo sữa và giỏ hoa quả, trông rất ra dáng đi thăm bệnh.
Bố Thời ngạc nhiên không thôi, không ngờ cậu thanh niên nhiệt tình còn cố ý đến thăm, thế này thì chu đáo quá.
Lý Khoát đặt đồ xuống, cười nói hàn huyên với bố Thời. Ngày thường hắn trông hung dữ, ít nói, nhưng nếu thật sự muốn xã giao, cái miệng này lại quá lợi hại, chẳng mấy chốc đã cùng bố Thời trò chuyện khí thế ngất trời.
Cố tình hắn chẳng thèm liếc nhìn Thời Doanh lấy một cái, khiến bố Thời hoàn toàn không nghĩ tới người ta thực ra có ý đồ với con gái mình.
Về sau Lý Khoát lấy ra phong bì giấy, bố Thời nửa ngày không nói nên lời.
Nhiều tiền thế này ư?
“Đều là bên kia bồi thường, tính cả tiền đồ gỗ luôn ạ. Cháu đã nhận lời chở đống đồ gỗ hỏng qua cho họ rồi, chỉ là những đơn hàng bác trai đã nhận, chắc phải đi nói khó với khách một tiếng.”
Bố Thời ngơ ngác gật đầu.
Số tiền này, rõ ràng nhiều hơn không ít.
Ông nhìn Lý Khoát, cũng không khỏi cảm thấy cậu thanh niên này tốt bụng quá mức, quá nhiệt tình rồi!
Lý Khoát không nán lại lâu, để đồ xuống rồi xin phép đi.
Bố Thời vội nói: “Đợi bác xuất viện sẽ gọi cháu đến nhà ăn cơm. Đúng rồi, Tiểu Doanh, tiễn khách đi con.”
Lý Khoát cười đồng ý. Thời Doanh đi theo sau hắn ra ngoài, mới xuống một tầng lầu, cô liền kéo hắn đến bên cửa sổ, hỏi: “Đối phương thật sự thành thật thế sao, đền nhiều tiền vậy á?”
--------------------------------------------------