Mãi đến nửa tháng sau Bùi Hoài mới tỉnh lại.
Ngày chàng tỉnh, ta không đến.
Triệu Diễu dẫn Bùi Minh Nam đến, nhưng rất nhanh đã bị đuổi ra ngoài.
Chi chi vừa vui sướng vừa kể lể sinh động với ta:
"Tiểu thư, người không biết đâu, lúc nhìn thấy nàng ta, sắc mặt Hầu gia xấu tệ, một tay đẩy nàng ta xuống đất, bảo nàng ta cút khỏi Bùi gia. Đại công tử khóc đến nghẹn thở, nhưng Hầu gia lại gầm lên to hơn, chỉ nói muốn tiểu thư người qua đó..."
Nhưng lời còn chưa dứt, một bóng người đột nhiên xông vào.
Là Bùi Hoài.
Trên người chàng vẫn còn băng bó, m.á.u vẫn rỉ ra ngoài, nhưng chàng hoàn toàn mặc kệ, ôm chầm lấy ta.
"Nhiễu Nhiễu, Nhiễu Nhiễu!"
Chàng gọi tên ta hết lần này đến lần khác.
Lại cẩn thận vòng tay tránh bụng bầu của ta.
Ta không giãy giụa, khẽ nói: "Bùi Hoài, chàng đang run rẩy. Chàng sợ gì?"
Vai ta trong chốc lát đã ấm nóng.
Chàng đang khóc thầm.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Giọng chàng mang theo chút khàn khàn:
"Ta sợ nàng bỏ đi, ta sợ, ta sợ lắm..."
Ta nhẹ vỗ đầu chàng, như đang an ủi.
"Đừng sợ, ta sẽ không đi đâu, ta còn đang m.a.n.g t.h.a.i con của chàng đây này."
Chàng sững sờ, ngẩng đầu lên kinh ngạc mừng rỡ.
"Mãi mãi sao?"
Ta không muốn nói dối.
Vì vậy ta chỉ mỉm cười, không nói gì cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/the-uoc-tan-trong-gio/7.html.]
Ánh mắt chàng mờ đi ngay lập tức, đôi tay run rẩy nắm lấy vai ta.
"Nhiễu Nhiễu, ta biết lỗi rồi, ta không nên lừa dối nàng, là ta hồ đồ..."
"Chàng không hề hồ đồ, chàng rất thông minh."
Ta nhìn chàng, ý cười dịu dàng:
"Chàng biết ta biết đến sự tồn tại của Triệu Diễu sẽ đau lòng, nên chàng cứ thế giấu ta mãi."
Sắc mặt chàng thay đổi: "Nhiễu Nhiễu, ta..."
Ta đưa tay chặn miệng chàng.
"Bao năm qua, có lẽ vì áy náy nên chàng đối với ta càng ngày càng tốt, khiến ta càng thêm đau lòng vì chàng, càng thêm tự trách vì lâu ngày chưa có thai. Khi ta vì con mà uống từng chén t.h.u.ố.c đắng, châm kim khắp cánh tay đến xanh tím, có phải lúc chàng quấn quýt bên nàng ta, chàng đã cười nhạo sự ngu xuẩn của ta?"
"Chàng đã giấu ta hơn ba năm, kín kẽ không để lộ chút sơ hở nào. Chàng xem chàng thông minh đến nhường nào."
Chàng đưa tay muốn ôm chặt ta, ta không né tránh.
Lần này, chàng ôm rất chặt, như muốn hòa tan ta vào cơ thể chàng. Hơi thở cọ xát bên tai ta, chàng lặp đi lặp lại lời xin lỗi.
Nhưng ta lại ngửi thấy trên người chàng một chút hương ngọt ngào của Triệu Diễu.
Khoảnh khắc này, ta tỉnh táo nhận ra rằng, dù khoảng cách giữa ta và Bùi Hoài đã gần trong gang tấc.
Nhưng tâm hồn của mỗi người, đã sớm thay đổi.
Chàng không còn là chàng.
Ta không còn là ta.
Thế gian này không còn có 'chúng ta' nữa.
Ta tựa vào vai chàng, giọng nói rất nhẹ nhưng cực kỳ kiên định—
"Không cần xin lỗi, đây vốn là con đường do chính ta chọn."
"Là ta yêu sai người, tin sai người. Ta là người ngu xuẩn nhất, hồ đồ nhất thiên hạ."
"Ta nhận thua rồi, Bùi Hoài."
"Chúng ta hòa ly đi."
--------------------------------------------------