1.
Tôi lên xe ngồi ngay ngắn, tự thắt dây an toàn, chọn một tư thế thoải mái rồi ngả người ra sau.
Nằm im không nhúc nhích.
Ánh mắt Lục Hoài nhìn tôi có chút khó tả, như thể đang nhìn một thứ gì đó rất trừu tượng.
À, Lục Hoài là anh trai ruột thất lạc nhiều năm của tôi, nghề nghiệp là tổng tài bá đạo.
Còn tôi chính là cô tiểu thư thật bị trao nhầm.
Thái độ như đi dã ngoại của tôi khiến Lục Hoài im lặng một lúc lâu, lúc lên tiếng lại hỏi:
"Không cần chào tạm biệt họ sao?"
"Không..."
Follow FB. HOA VÔ ƯU để đọc thêm nhiều truyện hay bạn nhé !!!
"Chị, người chị duy nhất của em, chị cứ thế mà đi sao?"
Tôi vừa mở miệng đã bị một tràng gào khóc cắt ngang, ngay sau đó là một vật thể hình người lao tới, bổ nhào vào cửa sổ xe níu lấy tay tôi.
"Em không nỡ xa chị, chị đi rồi em biết làm sao?"
Vừa nói, nó vừa nắm cánh tay tôi lắc lấy lắc để. Tôi cảm thấy mình như một cây rong biển đang rung rinh, hồn phách như bay ra từ miệng.
"Ừ, chị đi đây, có chuyện gì thì đốt vàng mã nhé."
Tôi bình thản nhắm mắt lại.
Giang Dục khựng lại một chút, rồi ngay sau đó lại khóc to hơn.
"Chị ơi em làm bài đánh giá xong rồi, bao giờ mới cho mã mời đây..."
Cậu ta bị người ta xách cổ dựng thẳng lên, tiếng khóc bỗng im bặt.
Lục Kiều tay ôm một cuốn sổ dày, đẩy gọng kính trên sống mũi, sau cặp kính dường như lóe lên một tia sáng lạnh.
"Cậu là Giang Dục đúng không? Nghe ba mẹ nói, thời gian qua cậu phụ trách việc ăn uống của tám con lợn ở sân sau?"
Giọng điệu nghiêm túc tra hỏi này khiến Giang Dục bất giác đứng thẳng người, lấy ra thái độ nghiêm túc như hồi tiểu học đối mặt với giáo viên chủ nhiệm.
"Vâng, vâng ạ, có chuyện gì không ạ?"
Lục Kiều "xoạt" một tiếng mở cuốn sổ, rút cây bút máy từ túi áo ra, vừa viết "soạt soạt" vừa hỏi:
"Mỗi ngày cho ăn lúc mấy giờ?"
"Lợn con ăn uống thế nào?"
"Sau khi ăn vận động bao lâu?"
"Phân thải ra có gì bất thường không?"
Trước hàng loạt câu hỏi, miệng Giang Dục dần há hốc, cả người như ngây dại.
Còn Lục Hoài dường như đã lường trước được, chỉ nhướng mi, lặng lẽ đứng bên cạnh.
Tôi khá bất ngờ liếc nhìn Lục Kiều một cái.
Từ một tiểu thư nhà giàu, trở thành con gái của người mổ lợn, cô ấy không hề có chút hụt hẫng nào, thậm chí còn thích ứng nhanh hơn cả tôi.
Lục Kiều bắt gặp ánh mắt của tôi, lịch sự gật đầu.
Tôi cười một tiếng, chỉ vào Giang Dục đang đứng ngây ra nói với cô ấy:
"Giang Dục dễ sai bảo lắm, có ý tưởng gì cứ giao cho nó làm."
Mắt Lục Kiều hơi sáng lên, suy nghĩ một lát rồi nói:
"Nhà họ Lục, có tiền."
Anh trai nhà họ Lục: "..."
Em trai nhà họ Giang: "..."
02
Về đến biệt thự nhà họ Lục đã gần mười giờ, qua giờ ngủ thường lệ của tôi. Hai mí mắt đánh nhau chí chóe, đứng thôi cũng suýt ngủ gật.
Nhưng vừa bước vào cửa, tôi bị một giọng nói yểu điệu cắt ngang, làm cơn buồn ngủ chạy mất nửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-kim-ca-man/chuong-1.html.]
“Anh cả, cuối cùng anh cũng về rồi!
Dì Lưu, mau mang cháo gà xé tôi bảo chuẩn bị ra đây, anh cả đi đường cả ngày mệt rồi, chắc ăn uống cũng không ngon.”
Một cô gái mặc váy trắng nhẹ nhàng chạy tới, quay quanh Lục Hoài ân cần hỏi han, chau mày đầy lo lắng.
Sau một tràng quan tâm, ánh mắt cô ta liếc sang tôi, che miệng “ối” lên một tiếng:
“A… chị, xin lỗi nha, em quên mất chị ở đây.
Anh cả, đây là chị Giang Miên ạ? Thế… chị Kiều thật sự không quay về sao?”
Sắc mặt Lục Hoài nhàn nhạt:
“Cô ấy muốn đi đâu là quyền của cô ấy. Từ giờ Giang Miên chính là chị của em.”
Rồi quay sang tôi:
“Đây là Lục Vãn Vãn, đứa trẻ mẹ nhận nuôi – trước đó được bà tài trợ.”
Lục Vãn Vãn rụt rè nhìn tôi, vẻ mặt đầy áy náy:
“Chị Giang Miên… em không biết hôm nay chị về, nên chưa chuẩn bị gì cho chị… chị đừng giận em nhé?”
Tôi ngáp một cái.
Người thì vẫn đứng đây, nhưng hồn đã chu du tám cõi.
Nói xong chưa? Nói xong thì cho tôi đi ngủ.
Lục Hoài bóp trán, khuôn mặt điển trai hiện rõ vẻ mệt mỏi:
“Cả ngày đi đường cũng mệt rồi, đưa cô ấy lên phòng nghỉ đi.”
Lục Vãn Vãn mím môi:
“… Nhưng phòng chưa chuẩn bị xong.”
Lục Hoài cau mày:
“Sao lại thế? Trước khi đi chẳng phải đã dặn rồi sao?”
Ánh mắt nghiêm nghị lia sang dì Lưu.
Lục Vãn Vãn vội giải thích:
“Không phải lỗi dì Lưu, là tại em. Em nghĩ chị về thì nên ở phòng của em… nhưng đồ đạc nhiều quá, chưa kịp dọn hết.
Phòng của em sáng nhất, đáng lẽ chị nên ở đó… Tất cả là lỗi của em, lẽ ra em nên dọn ra sớm hơn… Hay tối nay chị ngủ tạm phòng em nhé? Em ở đâu cũng được…”
Nói tới đây, cô ta vừa chùi nước mắt vừa kiên cường ngẩng đầu… rồi khựng lại.
Bởi Lục Hoài đã nhìn theo ánh mắt cô ta — và thấy tôi…
…đang đứng dựa vào tường, mắt nhắm nghiền, ngủ từ lâu rồi.
3.
Tôi ngủ thẳng một mạch đến tận trưa hôm sau, mở mắt ra trong một căn phòng hoàn toàn xa lạ.
Chẳng hề hoảng hốt.
Nhớ hồi nhỏ, có lần nửa đêm tôi theo ba đi mổ heo, xong rạng sáng lảo đảo về nhà, buồn ngủ không chịu nổi.
Nhìn thấy đống rơm bên đường, tôi liền ngã xuống ngủ luôn.
Ba tôi đi trước, quay lại không thấy cô con gái to đùng đâu nữa, sợ đến toát mồ hôi lạnh.
Vì chuyện này, mẹ tôi càm ràm suốt hơn một tháng. Từ đó, anh trai – Giang Dự – được giao thêm một nhiệm vụ:
Canh chừng tôi, không cho ngủ bừa bãi.
--------------------------------------------------