Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

THIÊN KIM ĐẾN TỪ NÔNG THÔN

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Từ Thanh Nguyệt nghe xong mắt sáng rỡ.

"Anh thật lợi hại."

"Chị mình cũng lợi hại lắm."

Lúc này vừa đến nhà kính, tôi dẫn cô ấy nhìn về phía người chị hai của tôi đang livestream ở rìa nhà kính.

"Chị hai mình học marketing truyền thông mới, sau khi tốt nghiệp cũng có nhiều công ty lớn tranh giành chị ấy. Cha mẹ mình cũng muốn chị ấy ở lại thành phố, nhưng chị ấy vẫn kiên quyết trở về. Mỗi ngày chị ấy livestream bán nông sản, rau củ quả nhà mình sản xuất, tháng đầu tiên đã có rất nhiều đơn đặt hàng. Bây giờ chị ấy đã là một streamer nổi tiếng, chị ấy còn giúp cả làng bán nông sản, những thứ tồn đọng từ năm trước đều được chị ấy bán hết sạch, không còn phải sợ mấy tay buôn lương thực, rau củ đến ép giá nữa."

Khi chúng tôi đang nói chuyện, chị hai phát hiện ra chúng tôi.

Chị ấy quay đầu nhìn một cái, khi nhìn thấy Từ Thanh Nguyệt thì sững sờ, ngay sau đó đột ngột đứng bật dậy, vô cùng xúc động.

Trong khung chat livestream có người hỏi có chuyện gì.

Chị hai nói: "Em gái tôi về rồi, tôi phải tắt livestream đây."

Trong khung chat có người nói hóa ra streamer còn có em gái.

Chị hai liền cười: "Đúng vậy, tôi có hai đứa em gái lận."

Cha mẹ lúc này cũng đến.

Hai người nhìn thấy Từ Thanh Nguyệt xong thì sững sờ một lúc, sau đó mẹ tôi bắt đầu khóc, cha tôi cũng bắt đầu lau nước mắt.

Anh chị tôi cũng xích lại gần.

Bốn người ôm Từ Thanh Nguyệt cùng khóc.

Tôi đứng bên cạnh tủi thân nhìn một lúc, đột nhiên một bàn tay kéo phắt tôi lại.

Thế là chúng tôi sáu người ôm chặt lấy nhau.

Sau một trận khóc, cha tôi đi mang một quả dưa hấu nhà trồng đến.

Sáu người chúng tôi cùng nhau ăn dưa.

Tôi vừa cắn vừa hỏi Từ Thanh Nguyệt.

"Ngọt không?"

Từ Thanh Nguyệt với đôi mắt hơi sưng vì khóc trả lời tôi.

"Ngọt! Ngọt lắm luôn!"

Tôi khúc khích cười, lại cắn thêm một miếng lớn, còn chưa kịp nuốt xuống, đột nhiên dì út hàng xóm chống gậy đi vào.

"Ôi chao, các cháu đều ở đây à, mau giúp dì với, con bê nhà dì chạy mất rồi, mau giúp dì lùa nó về đi."

Cha tôi, mẹ tôi, anh tôi, chị tôi và cả tôi, lập tức đặt dưa xuống, lao vụt ra ngoài.

Từ Thanh Nguyệt có chút mơ màng đi theo sau.

Cô ấy trân mắt nhìn cả nhà tôi vội vàng đuổi bắt con bê đang tung tăng chạy loạn, ánh mắt từ bối rối chuyển sang do dự rồi lại kiên định.

Đúng vào khoảnh khắc con bê vừa hay chạy ngang qua cô ấy, cô ấy tiện tay dùng chiếc áo khoác cởi ra che đầu con bê, sau đó ôm chặt lấy cổ nó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-kim-den-tu-nong-thon/chuong-5.html.]

"Cháu... cháu bắt được nó rồi!"

Năm người chúng tôi, cộng thêm dì út, đều lộ vẻ tán thưởng, cùng nhau vỗ tay.

"Không hổ là con gái nhà ta, thật lợi hại!"

"Đúng vậy, em gái mình nhanh nhẹn thật!"

"Nguyệt Nguyệt thật lợi hại, mạnh hơn An An nhiều, lần đầu tiên nó bắt bê con còn bị húc bay, khóc òa lên mãi."

Tôi: "?"

Khen cô ấy thì khen đi, sao lại còn dìm tôi xuống chứ??

"Không phải, chị, sao chị lại bóc phốt em vậy chứ!"

"Nếu em không có cái phốt đó, chị muốn bóc cũng bóc không được đâu!"

Trong chốc lát, mọi người đều bật cười.

Tối hôm đó, gà trống và ngỗng lớn, thứ đã đuổi Từ Thanh Nguyệt để phô trương uy thế, đã lên mâm.

Tổng cộng có bốn cái đùi, hai cái của tôi, hai cái của Từ Thanh Nguyệt.

Thịt gà thả vườn và ngỗng thả vườn nhà nuôi khác hẳn với thịt mua ở chợ, đặc biệt săn chắc, đậm đà hương vị, gặm vào thơm nức mũi.

Ngoài ra còn có vài món xào từ rau nhà tự trồng.

Giòn và non, ăn vào thanh ngọt ngon miệng.

Từ Thanh Nguyệt ngày nào cũng lải nhải chuyện giảm cân, vậy mà giờ này đã ăn đến bát cơm thứ hai rồi.

Sau bữa cơm, mẹ tôi dẫn Từ Thanh Nguyệt đến căn phòng đã chuẩn bị cho cô ấy.

Nông thôn không giống thành phố, không có cuộc sống về đêm, sáng hôm sau còn phải dậy sớm làm nông việc, nên ai cũng đi ngủ rất sớm.

Sau khi cả nhà đã ngủ say, đột nhiên một bóng người quấn chăn lén lút lẻn vào phòng tôi, rồi trèo lên giường.

Từ Thanh Nguyệt nằm cạnh tôi, hé nửa khuôn mặt ra khỏi chăn, đôi mắt sáng lấp lánh.

"Cậu biết không? Trước khi đến đây, mình cứ căng thẳng mãi.

"Mình sợ họ sẽ không thích mình, cũng sợ mình sẽ không thể thích nghi với cuộc sống ở đây."

Tôi xoay người đối mặt với cô ấy.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

"Vậy bây giờ thì sao?"

"Bây giờ, mình chỉ cảm thấy mọi thứ đều rất tốt."

Từ Thanh Nguyệt bẻ ngón tay đếm.

"Cha rất tốt, mẹ rất tốt, anh rất tốt, chị rất tốt, cậu cũng rất tốt.

"Trừ con gà trống và con ngỗng lớn cứ đuổi theo mình."

Thế nên hai đứa nó đã vào bụng rồi đấy thôi.

Tôi không nhịn được phá ra cười lớn.

Hai đứa chúng tôi nói chuyện phiếm gần hết nửa đêm, cho đến khi buồn ngủ không mở mắt nổi, rồi cùng nhau ngủ thiếp đi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
THIÊN KIM ĐẾN TỪ NÔNG THÔN
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...