Từ Thanh Nguyệt sắp khóc đến nơi rồi.
"Cậu lại nghĩ ra chiêu này, ai mà bì lại được với cậu chứ!"
"Cố gắng nốt ba tháng cuối này thôi, sự đau khổ tạm thời này mới đổi lấy được tự do tương lai, mau dậy mau dậy mau dậy đi!"
"Huhu Diệp An An cậu không phải người!"
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Từ Thanh Nguyệt làm nũng, giở trò vô ích, đành phải thỏa hiệp.
Chúng tôi cùng nhau học bài, làm đề thi.
Thật sự quá mệt không học nổi nữa, Từ Thanh Nguyệt liền vừa khóc vừa mở điện thoại xem livestream.
Xem vẫn là livestream của chị hai tôi.
Rồi điên cuồng đặt hàng.
Cậu ấy nói tiêu tiền có thể giải tỏa áp lực.
Khiến tôi nhìn mà ngớ người.
Rõ ràng muốn ăn gì có thể trực tiếp bảo người nhà gửi đến, vậy mà cố tình phải bỏ tiền ra mua, số tiền này còn phải chia một phần cho nền tảng.
Kiểu giải tỏa áp lực này...
Từ Thanh Nguyệt đột nhiên nhìn tôi.
"Có gì không đúng à?"
Tôi âm thầm tán thành.
"Không không, cậu thông minh lắm đó."
Sau khi nuôi gà trống ở nhà, có cả lợi lẫn hại.
Cái lợi là sau vài ngày Từ Thanh Nguyệt đã hình thành thói quen sinh hoạt, trời vừa sáng đã dậy.
Cái hại là cả nhà đều hình thành thói quen sinh hoạt này...
Cha tôi thức dậy không có việc gì làm, dứt khoát vân vê chuỗi vòng tay trầm hương Kỳ Nam của mình, rồi chạy ra công viên chơi cờ vây với mấy ông cụ.
Mẹ tôi thức dậy thì đi tập thể dục buổi sáng, một tháng sau vòng bụng hơi tròn đã săn chắc hơn nhiều, nghe nói bà ấy còn tìm mấy chị em quý bà lập hội cùng tập.
Anh cả và anh hai có tinh thần cầu tiến trong sự nghiệp rất cao, vừa thức dậy đã xử lý công việc công ty.
Anh ba tính cách có chút tùy hứng khó đỡ, anh ấy thức dậy trước tiên là chọc ghẹo gà, chọc ghẹo xong rồi lại chạy lên lầu hớn hở giám sát tôi và Từ Thanh Nguyệt làm bài tập.
Cả gia đình chúng tôi cứ thế bắt đầu bị một con gà chi phối.
Mãi đến trước kỳ thi đại học, cả gia đình cha nuôi tôi đã đến.
Hai gia đình tụ tập trong sân biệt thự nướng thịt.
Nướng là nửa con cừu non và gà ta nhỏ mang từ làng đến.
Là con út của cả hai gia đình, tôi và Từ Thanh Nguyệt là người được cưng chiều nhất.
Việc chuẩn bị đồ ăn và nướng thịt không phải làm chút nào.
Miếng thịt thơm ngon và mềm nhất chắc chắn là của chúng tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-kim-den-tu-nong-thon/chuong-7.html.]
Hai đứa chúng tôi vừa ăn thịt nướng thơm nức mũi, vừa cười tủm tỉm nhìn những người thân trước mặt.
Lúc này, bữa tiệc nướng đã đi đến hồi kết.
Hai người cha đều uống say, hai người đột nhiên nắm tay nhau, người thì gọi "anh cả", người thì gọi "đại huynh đệ".
Hai bà mẹ ngồi bên cạnh uống trà, câu chuyện cứ xoay quanh việc con trai trong nhà không khiến người ta bớt lo lắng chút nào.
Mấy người anh không dám chọc vào lúc này, lặng lẽ cầm vài xiên thịt và chai rượu vang chạy sang một bên khác để ăn.
Anh cả nhà họ Từ vừa mới khởi nghiệp công ty nông sản chưa lâu, công ty có rất nhiều vấn đề, anh ấy đang xin kinh nghiệm từ hai người anh nhà họ Diệp đã làm việc ở công ty từ rất lâu.
--- Chương 6 ---
Anh ba thì chạy đi tìm chị hai cùng chơi game.
Chị tôi chơi game thì đúng là bất chấp tất cả, đánh đến mức anh ba suýt phải quỳ xuống gọi bố, nhưng anh ấy không chịu thua, nghiến răng nghiến lợi đòi mở thêm một ván nữa.
Rồi lại thua, lại thua, vẫn thua.
Anh ba phục rồi.
Anh ấy thành kính bái chị hai làm sư phụ.
Cảnh tượng trước mắt vô cùng hài hòa, đẹp đẽ như một giấc mơ.
“Thật tốt.” Từ Thanh Nguyệt cười tủm tỉm nói.
Tôi gật đầu: “Đúng vậy, chúng ta thật hạnh phúc.”
Nói rồi chúng tôi nhìn nhau cười, cùng nhau lên lầu ôn bài.
Ngày mai là chiến trường rồi, một người lính giỏi đương nhiên phải luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Ngày hôm sau, hai gia đình đưa chúng tôi cùng đến điểm thi.
Cứ ngỡ ngày này sẽ căng thẳng, xúc động lắm, nhưng thực tế, nó giống như vô số kỳ thi bình thường đã trải qua, có chút lo lắng, nhưng không nhiều.
Cho đến ngày thi cuối cùng kết thúc, chúng tôi mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng vẫn còn một vấn đề cần giải quyết.
Tôi và Từ Thanh Nguyệt cùng nhìn con gà trống lớn trước mặt.
“Mổ hay không mổ, đó là một vấn đề.”
Kỳ thi đại học đã kết thúc, nó cũng nên hoàn thành sứ mệnh rồi.
Đương nhiên là phải “nghỉ hưu” vào nồi.
Anh cả cau mày: “Hai đứa đều là con gái, sao cứ động một tí là la hét đòi đánh đòi g.i.ế.c vậy.”
Anh hai đẩy gọng kính: “Giữ nó lại đúng là chẳng có tác dụng gì nữa.”
Anh ba mặt đầy vẻ buồn bã: “Ngày nào cũng bị nó đánh thức, có tình cảm rồi.”
Mẹ tôi không nỡ: “Dù sao nó cũng là công thần của nhà chúng ta mà…”
Cuối cùng cha tôi chốt hạ: “Giết gì mà giết? Nuôi đi! Nhà chúng ta còn thiếu miếng thịt đó của các con à?”
Mạng sống của chú gà được bảo toàn.
Chỉ có tôi và Từ Thanh Nguyệt tặc lưỡi chảy nước miếng, quay đầu đi thẳng vào làng.
Để ăn đồng loại của nó.
--------------------------------------------------