“Phó Vi cô!”
Thật sự không hiểu nổi, nhà họ Phó có bao nhiêu người, vậy mà riêng anh trai ruột của tôi lại đầu óc không minh mẫn, lẽ nào là lúc trong bụng mẹ, não bộ đều cho tôi hết rồi?
Không thèm để ý đến anh ta, tôi vượt qua anh ta đi ra khỏi trường, không cần thiết phải vì một đồ ngu mà tự chuốc lấy bực bội.
Cố Từ An vẫn luôn đợi ở bên ngoài, tựa vào tường. Thấy tôi đi tới, đôi môi nhạt màu mím lại: “Mảnh đất chị để mắt tới không tệ, có thể thử xem.”
“Ừm.”
“Phó Vi.” Cậu ta đột nhiên lên tiếng, giọng điệu thờ ơ: “Cố Tâm nói, chị nói xấu tôi sau lưng.”
“Ồ.”
“Không giải thích sao?”
“Có gì mà phải giải thích?” Tôi lơ đễnh liếc nhìn cậu ta một cái: “Tôi đánh cậu ngay trước mặt cũng không phải một hai lần rồi, nói xấu hai câu sau lưng thì sao chứ?”
Cố Từ An nghe câu này, biểu cảm lạnh lùng bỗng chốc giãn ra, đáy mắt ánh lên ý cười, những sợi tóc mái bay bay trên trán, đột nhiên toát lên vẻ trẻ con.
Tôi cười như không cười: “Đồ nghiện ngược là cậu đó.”
Cậu ta thong thả đút tay vào túi, mở cửa xe cho tôi, tiện miệng nói: “Chị gái đánh em trai mà, rất bình thường.”
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
--- Chương 14 ---
Kể từ lần Cố Tâm nổi giận đó, cô ta lại trở lại vẻ ngoài cô thỏ non trước mặt tôi, thân thiện và nhút nhát.
Dự án của Triệu Mạt khá bận rộn, cơ bản là sau khi kết thúc môn học thì cô ấy về nhà. Tiền Noãn Noãn chắc là bị bố cô ta mắng cho một trận, thấy tôi là né tránh, cuộc sống trôi qua yên ổn.
Ngược lại là tôi và Cố Tâm, cứ như đổi anh em cho nhau vậy. Cố Từ An ngày nào cũng cùng tôi chạy tới khu Bắc, còn Phó Dữ thì luôn túc trực bên cạnh Cố Tâm, không ai can thiệp vào ai.
“Trừ số tiền tôi cho chị, chị lấy đâu ra nhiều tiền thế?” Đặt chân lên thảm cỏ mềm mại, Cố Từ An cuối cùng cũng không nhịn được hỏi tôi.
Tôi chớp chớp mắt, cười toe toét: “Tiền bồi thường từ nhà họ Tiền chứ gì.”
Cậu ta hừ lạnh: “Chị coi tôi là đứa trẻ ba tuổi à? Số tiền đó làm sao mà đủ?”
“Chắc là trời ban của đó.”
Chẳng phải là bánh từ trời rơi xuống sao, cơ ngơi nhà họ Phó lớn như vậy mà.
Cố Từ An không truy hỏi nữa, mở bản kế hoạch ra, so sánh với khu vườn trước mặt: “Dự án nông trại đã gần hoàn thành rồi, có thể thu hút những khách hàng đầu tiên, chị có dự định gì?”
“Có sẵn rồi.” Tôi nhướng mày: “Cậu chẳng phải đã gia nhập hội học sinh sao?”
“Ý gì?”
Tôi khẽ nhếch môi, chỉ nói đến đó: “Wells hàng năm đều có tiệc tụ họp mùa thu. Tôi nhớ năm ngoái là đi sân golf ở khu Nam.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-kim-gia-bo-pho-ve-que/chuong-11.html.]
Cậu ta lại hừ lạnh một tiếng, nhét bản kế hoạch vào lòng tôi: “Nghĩ hay lắm.”
Chiếc Maybach đen phóng đi như bay, tôi bất lực bĩu môi, vẫn như vậy, một thằng nhóc tính khí thất thường.
Khu nông trại cách nhà họ Phó không xa, nhân viên đều đã vào vị trí, đang cắt cỏ dại. Tôi hít một hơi thật sâu không khí trong lành, cất bước đi về phía nhà họ Phó.
Thấy một bóng người không xa, tôi khựng lại.
Ơ? Bắt gian tại trận sao?
Lấy lại bình tĩnh, tôi nở nụ cười ngọt ngào đúng chuẩn: “Anh hai.”
Phó Nghiễn liếc mắt nhìn hướng chiếc Maybach rời đi: “Thằng nhóc nhà họ Cố đó sao?”
“Ừm…”
Một bên là anh trai ruột thịt tình thân sâu nặng, một bên là đứa em đã ở bên nhau nhiều năm như ruột thịt. Nếu Phó Nghiễn không vui khi tôi qua lại với Cố Từ An, thì thật sự là tiến thoái lưỡng nan rồi.
Nhảy nhót đến bên cạnh Phó Nghiễn, một mùi thuốc sát trùng thoang thoảng, tôi nặn ra hai lúm đồng tiền: “Anh hai sao lại tìm được đến đây?”
Anh ấy liếc nhìn tôi một cái, đưa tay nhặt xuống chiếc lá trên tóc tôi: “Cừu dê trong nhà thiếu nhiều quá, hỏi bố thì bố lại ấp úng, nên đoán là em làm.”
Thiếu nhiều vậy sao?
Tôi nhìn những đốm trắng trên sườn núi: “Anh hai, anh đếm từng con sao?”
“Sườn núi bị trọc một mảng, đoán vậy.”
Tôi, “…”
Ống tay áo sơ mi của Phó Nghiễn được cuộn lên tỉ mỉ, để lộ những đường gân xanh nhạt trên cánh tay, trên bắp tay ẩn hiện một vết sẹo, trông giống vết bỏng.
Tôi khựng lại: “Anh hai, vết này của anh——”
“Không sao.” Phó Nghiễn giấu đi vẻ mặt, kéo ống tay áo xuống, giả vờ như không có gì: “Về nhà.”
“Anh hai.” Tôi theo kịp bước chân của anh ấy.
“Ừm.”
“Anh hai, em luôn có một câu hỏi muốn hỏi.”
“Nói đi.”
Tôi nhìn sang gương mặt nghiêng của Phó Nghiễn. Anh hai tuy ít nói, nghiêm nghị, nhưng luôn đáp ứng mọi yêu cầu, tuyệt đối là người dễ khai thác thông tin hơn anh cả.
Tôi lấy hết can đảm mở lời: “Tại sao ngoài Phó Dữ ra, hình như mọi người đều không thèm quan tâm đến Cố Tâm?”
Bóng người bên cạnh khựng lại, Phó Nghiễn mím môi nhìn lại, vẻ mặt phức tạp.
--------------------------------------------------