Tôi khẽ ho một tiếng, an ủi, “Cũng không đến nỗi là chịu khổ…”
“Hừ.” Phó Dữ bất ngờ khẽ cười khẩy một tiếng, “Đương nhiên không tính là chịu khổ rồi, nhà họ Cố nuôi em ấy quý giá như vậy, sợ là bất đắc dĩ lắm em ấy mới chịu về.”
Bố tôi ngẩn người, nhìn tôi, “Con gái cưng… thật sự không muốn về sao?”
Kéo theo đó, ánh mắt mẹ tôi cũng lo lắng rơi xuống người tôi.
Tôi trừng mắt nhìn Phó Dữ một cái, cái tên này sinh đôi với tôi, đúng là hòn đá cản đường tôi nhận tổ quy tông.
“Không ạ.” Tôi lắc đầu, thành thật trả lời, “Ở đâu tốt đi nữa, cũng không bằng ở nhà.”
Bố tôi lại một lần nữa nước mắt tèm lem, rồi bị mẹ tôi kéo vào bếp xào rau.
Tôi và anh cả, anh hai, anh ba trước mặt, nhìn nhau.
“Thôi được rồi, trước mặt chúng tôi, em cũng không cần phải giả vờ nữa.” Phó Dữ cuối cùng cũng lên tiếng, lười nhác tựa vào lưng ghế, nhìn tôi, “Trước kia Tâm Tâm nói em không muốn về, còn đuổi cô ấy đi, sao vậy? Nhà họ Cố không cần em nữa, nên em mới chịu về à?”
“Phó Dữ.” Phó Nghiễn khẽ nhíu mày, giọng nói thanh đạm ẩn chứa một tia không vui.
Phó Dữ vẫn không vui, nhíu mày nhìn tôi, trong mắt tràn đầy sự ghét bỏ, “Đây chính là sự thật! Cái cô Cố Vi này chính là giả vờ ngoan hiền! Anh cả anh hai các anh không nhìn ra sao?”
“Anh ba.” Tôi lên tiếng nhắc nhở, “Em tên là Phó Vi.”
“Hừ, em đừng tưởng, em—”
“Phó Dữ.” Phó Luật đưa mắt quét tới, kính phản quang, thu lại nụ cười, “Không vui thì em có thể biến đi.”
Không khí đột nhiên im lặng, Phó Dữ hoàn toàn xìu xuống.
Tôi chớp chớp mắt, nhìn Phó Luật, hiểu rồi, đây chính là chỗ dựa vững chắc.
Mỉm cười ngọt ngào, “Cảm ơn anh cả.”
“Không có gì, chúng ta là người một nhà.” Bàn tay lớn của Phó Luật đặt lên đầu tôi, xoa nhẹ nhàng, đôi mắt dưới cặp kính ánh lên vẻ ấm áp.
“Vi Vi sắp khai giảng rồi phải không?” Phó Nghiễn trầm ngâm nói.
Tôi sững sờ, đây quả thật là một vấn đề nan giải.
Theo lý mà nói, tôi sắp khai giảng năm nhất đại học, nhưng nhà họ Cố lúc đó lại sắp xếp cho tôi vào một trường đại học tư thục quý tộc.
Những người có thể vào Đại học Wells đều là người giàu có hoặc quyền quý, đều được đưa vào để đào tạo người kế nhiệm gia tộc.
Tôi bây giờ là con gái giả, đừng nói là tư cách vào học, e là ngay cả học phí cũng không gánh nổi.
“Sao vậy?” Phó Nghiễn đưa tới một cốc nước, ngón tay màu hồng nhạt, móng tay được cắt tỉa rất sạch sẽ.
Tôi khẽ nhấp một ngụm, cân nhắc rồi mở lời, “Anh cả, anh hai, hay là hai hôm nữa, đi cùng em chuyển học bạ được không?”
“Tại sao lại phải chuyển học bạ?” Phó Luật đẩy gọng kính, “Đại học Wells cũng ổn mà.”
Phó Luật và Phó Nghiễn ánh mắt đồng thời toát ra vẻ khó hiểu, nhìn về phía tôi.
Tôi, “?”
“Đây không phải là vấn đề được hay không…” Tôi nhất thời nghẹn lời, không biết phải dùng từ ngữ nào mới có thể lịch sự nói ra cái logic rằng nhà chúng ta rất nghèo, không có tiền đi học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-kim-gia-bo-pho-ve-que/chuong-3.html.]
“Nếu không muốn kinh doanh, Đại học Wells vẫn còn các chuyên ngành khác, có thể chuyển khoa.”
Phó Nghiễn ở bên cạnh đưa ra lời đề nghị đúng lúc.
Tôi, “…”
Suy nghĩ một lúc lâu, tôi cuối cùng cũng mở miệng, “Thật ra bây giờ, em và các anh đều giống nhau, là người tỉnh lẻ chỉ biết học hành…”
Phó Luật và Phó Nghiễn cùng im lặng.
“Hơn nữa, học phí của Wells rất đắt…”
Ngụ ý đến đây, Phó Luật đại khái đã hiểu, lại nhếch lên nụ cười tiêu chuẩn của anh ấy.
“Phó Dữ cũng ở Wells.”
Tôi, “???”
Không khỏi quay đầu nhìn Phó Dữ, anh ấy vẫn khinh thường liếc tôi một cái.
Xoa trán, tôi đau lòng, cái tên phá gia chi tử này!
Xem ra, tôi không thể yên tâm buông thả được nữa rồi, vẫn phải kiếm tiền ở nhà họ Phó thôi.
Phó Nghiễn vỗ vai tôi, an ủi, “Không sao, bán chục con dê là đủ học phí rồi.”
Lông mày tôi đột nhiên nhíu thành búi, “Trong chuồng dê, chỉ có chục con dê…”
Đâu đến nỗi, vì đi học đại học mà phải tán gia bại sản.
Phó Luật khẽ bật cười, khóe miệng cong lên hơn nữa, “Đó là dê giống, không bán.”
Tôi hơi mờ mịt, chớp chớp mắt, vẫn chưa hiểu logic của họ.
Phó Luật bất đắc dĩ, kéo tôi đến bên cửa sổ, chỉ vào đối diện, “Thấy mấy ngọn núi kia không?”
“Vâng.”
“Là của nhà chúng ta.”
Tôi, “???”
“Thấy những chấm trắng trên sườn núi không?”
“Vâng.”
“Đều là dê, của nhà chúng ta.”
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Tôi, “???”
Suốt mấy ngày liền, tôi cứ ở trong trạng thái mơ hồ.
Tôi nhất thời không phân biệt được, là nhà họ Cố mở công ty lớn giàu có hơn, hay nhà họ Phó bao thầu mấy ngọn núi với hàng vạn con dê giàu có hơn.
Tôi đây, rốt cuộc là con gái thật, hay là con gái giả đây?
Ngày đầu tiên khai giảng, Phó Luật và Phó Nghiễn vừa đưa tôi ra khỏi nhà thì bị tôi chặn lại.
Dù sao thì chuyện tôi rời khỏi nhà họ Cố đã gây xôn xao khắp kinh thành, nếu lại liên lụy đến các anh ấy, e là không tốt cho công việc luật sư và bác sĩ.
--------------------------------------------------