Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên kim thật phát điên online

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

13.

Lúc bọn họ xuất phát, tôi vẫn còn đang ngủ.

Trước đó tôi cũng đã lịch sự chào tạm biệt từ sớm.

Khi tỉnh dậy, quả nhiên cửa phòng bị khóa trái từ bên ngoài, điện thoại, máy tính, tất cả các thiết bị liên lạc đều biến mất không còn dấu vết.

May thay, trong phòng tôi có sẵn một chiếc tủ lạnh nhỏ, nhét đầy đồ ăn thức uống.

Tôi ăn thì ăn, uống thì uống, ngủ thì ngủ.

Rảnh rỗi thì lật vài trang sách g.i.ế.c thời gian.

Đến chiều ngày hôm sau, tôi tắm nước lạnh xong thì cảm thấy hoa mắt chóng mặt, nằm bệt trên giường không muốn dậy nữa.

Tối hôm đó, trong cơn mơ mơ màng màng, tôi nghe thấy tiếng động rất lớn.

Tôi gắng gượng mở mắt ra, trông thấy một anh cảnh sát mặc đồng phục, khí chất oai phong, đạp cửa xông vào.

Tôi yên tâm nhắm mắt lại, thiếp đi, mất hoàn toàn ý thức.

Lần tỉnh lại tiếp theo, đã là buổi chiều của ngày hôm sau.

Trong phòng bệnh, vây quanh giường là vợ chồng nhà họ Thẩm, Thẩm Hằng, và… Diêu Trì.

“Nam Nam!”

Bốn giọng đồng thanh vang lên cùng lúc.

Thẩm phu nhân vừa sờ trán tôi, vừa lo lắng:

“Nam Nam, cảm thấy thế nào rồi? Còn khó chịu ở đâu không con?”

Thẩm tiên sinh lập tức bảo Thẩm Hằng:

“Mau đi gọi bác sĩ!”

Diêu Trì thì mắt đỏ hoe, run rẩy hỏi:

“Cậu có muốn uống nước không?”

Nói từ một góc nào đó thì… lần xuyên sách này coi như tôi đã thành công.

Nhưng tôi là ai chứ? Tôi không phải loại người dễ dụ đâu.

“Thẩm Kiều Kiều đâu?” tôi hỏi.

Vẻ vui mừng vì thấy tôi tỉnh lại lập tức rút khỏi gương mặt của Thẩm phu nhân, thay vào đó là một nỗi đau đớn và lo lắng hiện rõ.

Thẩm tiên sinh thì sa sầm mặt, giọng nặng nề:

“Đừng nhắc đến nó nữa. Con cứ dưỡng bệnh cho tốt, những chuyện khác… chờ ra viện rồi tính.”

Còn Diêu Trì thì… tất nhiên không kiềm được:

“Là Thẩm Kiều Kiều đã nhốt cậu trong phòng. Cậu yên tâm, tôi là người báo cảnh sát. Cô ta đã bị bắt rồi!”

Tôi nhìn sang Thẩm phu nhân, nở nụ cười hả hê.

Bà ta khựng lại, như bị ai bóp nghẹt cả tâm can.

Đây chính là…

Đòn đánh vào tim.

14.

[Chào cả nhà, đây là một bài đăng được cài đặt gửi tự động. Gần đây tôi nghi ngờ có người theo dõi mình, để đảm bảo an toàn, tôi đã thiết lập bài đăng này. Nếu tôi vẫn an toàn, mỗi ngày tôi sẽ trì hoãn gửi đi bằng tay. Nếu tôi bị giam giữ quá 24 giờ, bài đăng này sẽ tự động phát đi. Đến lúc đó, xin hãy giúp tôi liên hệ với gia đình tôi ở Tập đoàn Thẩm thị. Yêu mọi người — Nhị Bảo.”

Tất nhiên là tôi không trì hoãn gửi đi mỗi ngày gì hết.

Tôi chỉ mới thiết lập nó vào đúng ngày bọn họ rời khỏi nhà.

Bài đăng này có quá nhiều điểm khiến người ta phải suy nghĩ.

Tôi nghi ngờ bị theo dõi.

Tôi biến mất suốt 24 giờ, gia đình cũng không hay biết.

Rốt cuộc, đã xảy ra chuyện gì với tôi?

Hot search chắc chắn sẽ nổ tung.

Tôi bày ra trận lớn như thế, chính là để khiến Thẩm Kiều Kiều không còn chốn dung thân.

Trước ngày họ rời khỏi nhà, tôi đã lén xuất hiện trước mặt Thẩm Kiều Kiều, mỉm cười u ám như bóng ma:

“Cô thật sự yên tâm để tôi ở lại sao?”

Chỉ một câu, nhìn vẻ mặt biến dạng vì khiếp sợ của cô ta, tôi đã biết, cô ta sẽ không khiến tôi thất vọng.

Thẩm phu nhân ban đầu có lẽ còn ảo tưởng rằng sẽ tìm tôi xin tha, nhưng sau khi nhìn thấy thái độ của tôi trong bệnh viện, hẳn bà ta cũng biết:

Đừng mơ.

Bà ta thuê cho Thẩm Kiều Kiều luật sư giỏi nhất thành phố.

Tôi thì huy động fan, giúp tôi tìm ra luật sư giỏi nhất toàn tỉnh.

Bà ta chạy đôn chạy đáo, không biết đang cầu cứu đường dây nào.

Cuối cùng, tôi chủ động đến gặp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-kim-that-phat-dien-online/7.html.]

“Dì à.”

Bà ta nghe tôi gọi như vậy, đồng tử co rút dữ dội, cơ thể vì mệt mỏi nhiều ngày gần như không đứng vững.

“Nam Nam… con gọi mẹ là gì?”

Giọng bà ta khản đặc.

“Dì ơi, không vòng vo nữa. Tôi có thể viết giấy xin giảm nhẹ hình phạt, nhưng tôi có điều kiện.”

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Ánh mắt bà ta lúc thì tối sầm, lúc lại lóe sáng.

“Điều kiện gì?”

“Toàn bộ tài sản cá nhân của dì, bao gồm cổ phần, bất động sản, tài chính, tiền gửi… tất cả chuyển sang tên tôi. Đồng thời, chúng ta chấm dứt quan hệ mẹ con.”

Tôi đứng đó, cao cao tại thượng, không chút cảm xúc, cũng chẳng nửa lời oán hận.

Chỉ là điều kiện của một kẻ thắng cuộc.

Bà ta đứng lặng như hóa đá, thật lâu sau mới cười khổ một tiếng:

“Nam Nam, mẹ… mẹ thật sự đã rất cố gắng để yêu cả hai đứa… Rõ ràng đều là con gái của mẹ… Vì sao… vì sao cứ phải mất đi một đứa?”

Tôi thản nhiên, ban cho bà ta một chút “từ bi cuối cùng”:

“Bởi vì, con người không nên quá tham lam.”

Nguyên chủ có một trái tim thuần khiết và chân thành, cả đời này chỉ chờ mong tình yêu của mẹ.

Thế nhưng người khiến cô ấy đau đớn và thất vọng nhất, tàn nhẫn nhất lại chính là người mẹ ruột mà cô tin tưởng nhất.

Phải đến khi con gái ruột c/h/ế/t, Thẩm phu nhân mới tỉnh ngộ.

Muộn rồi. Không cần nữa.

Không cần nổi, cũng không xứng đáng.

Tạm biệt.

15.

Thẩm phu nhân cuối cùng cũng chấp nhận điều kiện của tôi.

Tôi cũng nhập học, rời khỏi nhà họ Thẩm, mang theo khối tài sản khổng lồ.

Chuyện của Thẩm Kiều Kiều thì ai ai cũng biết, chưa kịp vào trường đã bị đuổi học thẳng tay, ra ngoài xã hội cũng là bị cả mạng lẫn người chối bỏ.

Diêu Trì trước khi đi, mắt đỏ hoe đến tìm tôi, tôi nói thẳng:

“Cậu mà dám mở mồm nói một chữ thôi, tôi đập nát cái đầu chó của cậu đấy.”

Cậu ta mím môi, không dám nói gì, đi mà quay đầu lại tận ba lần.

Bình thường lúc không có tiết học, tôi vẫn đến thực tập tại công ty Thẩm thị.

Không phải vì có bao nhiêu tình cha con với Thẩm tiên sinh, mà bởi vì… tôi còn đang tính cả cái công ty đó.

Thẩm Hằng tốt nghiệp rồi, về công ty ăn bám chờ c/h/ế/t, tôi và anh ta coi như biết mặt gọi tên là cùng.

Nghe nói Thẩm Kiều Kiều đuổi theo Diêu Trì đến tận thủ đô, xem ra hai người họ chắc có thể dây dưa cả đời.

Ba năm sau khi tốt nghiệp, tôi thuận lợi tiếp quản công ty, còn mua luôn cổ phần trong tay Thẩm tiên sinh.

Ông ấy là người duy nhất trong nhà họ Thẩm mà tôi vẫn giữ liên lạc.

Sau này nghe nói: Thẩm Hằng khởi nghiệp, đem theo chút tài sản còn lại nướng sạch như rơm rạ.

Thẩm Kiều Kiều thì bụng đã to, mà nhà họ Diêu nhất quyết không cho cưới vào cửa.

Cô ta tức quá, rạch nát mặt Diêu Trì luôn.

Diêu Trì bị hủy dung, không dám ra khỏi nhà.

Thẩm Kiều Kiều thì đập phá đồ đạc trong nhà mỗi ngày, mắng Thẩm phu nhân đã đưa hết tài sản cho tôi, trách Thẩm tiên sinh giao cả công ty cho tôi, trách bọn họ không cho cô ta cuộc sống vinh hoa như xưa.

Thẩm phu nhân bị hành đến mức mắc bệnh đau đầu kinh niên, một lần đang cãi nhau, hai người cùng nhau ngã lăn từ cầu thang xuống.

Thẩm Kiều Kiều suốt đời không thể sinh con.

Thẩm phu nhân bị liệt nửa người.

Thẩm Hằng thì đã có tuổi, vậy mà vẫn ba ngày cày, hai ngày nghỉ, không nên hồn được gì.

Thẩm tiên sinh ngày càng không muốn về nhà, cách dăm bữa nửa tháng lại đến nhà tôi trút bầu tâm sự.

Tôi mỗi lần đều nhiệt tình chiêu đãi, cái gì cũng nghe, chỉ cần nhắc đến chuyện Thẩm phu nhân nhớ tôi, là tôi lập tức cắt lời:

“Dừng. Đừng nói nữa.”

Còn tôi?

MC livestream hạng A, nữ tổng tài, cái tên luôn đứng trong danh sách tỷ phú hàng năm.

Mua biệt thự lớn, nhận nuôi ba đứa trẻ từ cô nhi viện, nuôi thêm một mèo một chó, nhà ngày nào cũng vui như Tết.

Còn có hai vệ sĩ cơ bắp tám múi, đẹp như tạc tượng.

Có tiền.

Thật. Sự. Rất. Tuyệt.

___Hết___

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên kim thật phát điên online
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...