Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

THỜI XUÂN HOA RỰC RỠ

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trương Đại Nghĩa chạy ra cản lại không cho đi.

“Lý Tâm Minh, anh nghĩ anh là con trai của bí thư ủy ban kiểm tra kỷ luật, thì có thể chạy đến đồn công an cướp người sao?”

Bí thư ủy ban kiểm tra kỷ luật là chức quan gì, tôi không biết.

Nhưng nghe khẩu khí của Trương Đại Nghĩa, chức quan này chắc có thể quản được Trương Đại Nghĩa.

Nhìn lại Lý Tâm Minh, tôi chợt thấy hình tượng con quan chức này càng thêm cao lớn.

Toàn thân anh ấy tỏa sáng như thần thánh.

“Quá ba ngày rồi mà vẫn không thả người, các người đã bắt được chứng cứ Lâm Xuân Hoa phạm pháp rồi sao?”

Lý Tâm Minh ánh mắt nghiêm khắc nhìn Trương Đại Nghĩa chằm chằm.

“Đây là trách nhiệm, đã có người tố cáo, tôi đương nhiên phải điều tra kỹ lưỡng.”

Ông họ Trương cười như không cười, vẫn đứng án ngữ ở cửa không chịu nhường đường.

Ánh mắt lạnh lùng của Lý Tâm Minh bùng lên lửa giận.

“Vậy bây giờ tôi tố cáo ông là ô dù bảo kê của thế lực đen, Cục Công an có thể lập tức bắt ông không?”

Đột nhiên anh ấy nâng cao giọng, khiến Trương Đại Nghĩa vô thức lùi lại nửa bước.

“Chuyện, chuyện này không thể nói lung tung đâu, cậu Lý…”

Đây chẳng phải là làm điều khuất tất nên chột dạ sao?

Cơn giận càng tăng thêm, Lý Tâm Minh hỏi: “Cô ấy đã bị hành hạ ba ngày! Ông còn muốn thế nào nữa?”

Trương Đại Nghĩa liên tục lùi bước, nhưng vẫn cứng miệng: “Quy trình điều tra bình thường, chúng tôi không hề hành hạ Lâm Xuân Hoa… Không tin anh có thể đưa cô ấy đi giám định thương tích ngay bây giờ…”

Thủ đoạn đê tiện như vậy, Lý Tâm Minh sao lại không nhìn ra chứ?

Cúi đầu nhìn tôi trong vòng tay, Lý Tâm Minh đạp Trương Đại Nghĩa sang một bên, bế tôi sải bước đi.

“Lát nữa tôi sẽ tìm các người tính sổ.”

Lời nói bỏ lại với giọng điệu bình thường.

Dường như anh ấy đã hạ quyết tâm từ lâu.

--- Chương 5 ---

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Đây là lần đầu tiên tôi ăn bánh kem.

Là Lý Tâm Minh mang từ thành phố về.

Anh ấy đưa tôi về khách sạn.

Nhìn tôi ăn ngấu nghiến, mắt anh ấy đầy vẻ xót xa.

“Anh có việc đột xuất về mấy ngày, để em chịu khổ rồi.”

Tôi liên tục lắc đầu: “Anh có thể xuất hiện kịp thời đã là may mắn lắm rồi, không phải anh khiến em chịu khổ.”

Những ngón tay thon dài xoa đầu tôi, anh ấy lẩm bẩm: “Đồ cứng đầu cứng cổ, anh thật sự không ngờ em có thể lì lợm lâu đến vậy.”

Tội không thể nhận bừa, tôi còn phải đi học nữa chứ!

Đẩy tay anh ấy ra khỏi đầu mình, tôi nghiêm túc nói: “Anh như vậy, chúng ta sẽ có khoảng cách thế hệ đấy.”

“Đồ ngốc…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thoi-xuan-hoa-ruc-ro/chuong-6.html.]

Đôi mắt sâu thẳm mang theo nụ cười nhẹ, trông thần thái có chút hiền từ.

“Không được gọi tôi là đồ ngốc! Không được nhìn tôi như thế!”

Tôi tức giận.

Anh ấy vẫn cười.

“Thật ra, họ nhắm vào anh, em bị liên lụy thôi.”

Lý Tâm Minh sau đó nói với tôi như vậy.

Tôi chợt nhớ đến hai cảnh sát phụ trách cứ liên tục dẫn dụ tôi nói ra kẻ đã giao dịch t.ì.n.h d.ụ.c với tôi là ai.

Còn nói chỉ cần tôi ngoan ngoãn nhận tội, tôi sẽ không sao, có thể trực tiếp rời đi.

Họ chỉ muốn hại Lý Tâm Minh.

Còn tôi chẳng qua là con d.a.o mà họ muốn lợi dụng.

Lý Tâm Minh nói với tôi, lần này anh ấy xuống đây để bí mật điều tra Trương Đại Nghĩa.

“Vũ trường vẫn ngang nhiên tồn tại, chúng tôi cho rằng chắc chắn có ô dù bảo kê phía sau.”

Tôi liên tục gật đầu: “Đúng vậy đúng vậy! Con trai Trương Đại Nghĩa đã nói rồi, ô dù bảo kê của Tiền Lão Hổ là Trương Đại Nghĩa, còn ô dù bảo kê của Trương Đại Nghĩa là Cục trưởng Công an.”

“Ai cũng biết là chuyện như vậy, nhưng lời nói tùy tiện của một đứa trẻ không thể trở thành bằng chứng phạm tội của Trương Đại Nghĩa. Anh ở vũ trường chính là để tìm bằng chứng.”

Kết quả là, chuyện còn chưa điều tra xong, vũ trường đã bị tôi tố cáo rồi.

Tôi ngượng nghịu gãi gãi sau gáy.

“À, xin lỗi anh nha! Em hình như đã làm hỏng chuyện của các anh rồi!”

Lý Tâm Minh tỉ mỉ dùng khăn giấy thơm lau kem dính khóe môi tôi.

“Em thật sự giỏi thật đó! Còn có thể làm hỏng chuyện của anh! Đừng có tự đề cao mình nữa, ăn xong bánh kem thì đi tắm, sau đó ngủ một giấc thật ngon, sáng mai anh sẽ đưa em về.”

“Còn phải tắm nữa sao?”

Tôi chần chừ.

Lý Tâm Minh nói tôi ở đồn công an ba ngày trời nóng nực, người đã bốc mùi rồi.

Nhưng mà, tôi không mang quần áo để thay, làm sao tắm được?

Thấy tôi cúi đầu đỏ mặt, Lý Tâm Minh hiểu ra, đưa cho tôi một chiếc áo sơ mi trắng của anh ấy.

“Ngủ sớm đi, anh còn có việc phải ra ngoài một lát.”

Mệt quá, tôi tắm xong, mặc chiếc áo sơ mi trắng còn vương mùi bạc hà thoang thoảng, vừa chạm vào giường đã ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, Lý Tâm Minh vẫn chưa về, không đợi được anh ấy, tôi liền tự mình về nhà.

Vừa bước vào sân, tôi đã bị thím dùng nước rửa chân dội từ đầu xuống.

“Cái đồ dơ bẩn chuyên gây chuyện khắp nơi, mày còn dám về à?”

Tôi lại gây ra chuyện gì rồi?

Tôi vừa định chống trả, thím đã lầm bầm chửi rủa, nói đêm qua có người đến nhà.

Mấy khuôn mặt lạ xông vào, lục tung cả nhà lên.

Ngay cả vại rượu nếp của bà nội cũng bị đá đổ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
THỜI XUÂN HOA RỰC RỠ
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...