Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

THỨ NỮ NHÀ THỊ LANG

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôn cử nhân vẻ mặt đầy bi phẫn, ngẩng đầu nhìn ta, nghẹn giọng:

“Rốt cuộc ngươi muốn thế nào mới chịu buông tha ta?”

Lúc này trong lòng hắn chỉ còn hối hận đến xanh ruột — đúng là không nên vì chút oán hận thời thơ ấu mà rước nữ điên này về làm vợ…

Tưởng rằng sẽ được rửa hận nở mày nở mặt, ai ngờ lại tự chuốc lấy nhục.

Tiểu Vũ thay ta lên tiếng:

“Sao Công t.ử lại nói vậy? Tiểu thư nhà ta dĩ nhiên muốn cùng ngài sống những ngày yên ổn, vợ chồng hòa thuận.”

Ta đứng dậy, vỗ vai hắn, dịu dàng nói:

“Tướng công, chúng ta nhất định sẽ đầu bạc răng long. Đúng rồi, đi nấu cơm đi, ta đói rồi.”

Hắn run rẩy chỉ tay vào ta, “Ngươi, ngươi… ta phải đi gặp cha ngươi! Các ngươi lừa hôn!”

Bốp! Một chưởng giáng xuống, Tôn cử nhân ngã vật ra đất.

Ta cúi đầu nhìn hắn từ trên cao:

“Nghe không hiểu à? Ta đói, muốn ăn!”

Ta vốn không có nhiều kiên nhẫn, chẳng muốn lằng nhằng nhiều lời.

Bà mẹ chồng vội vàng chạy đến đỡ hắn dậy, cẩn thận khúm núm:

“Phải, phải rồi, chúng ta đi nấu cơm ngay.”

Bà ta đưa hắn đến thư phòng nghỉ ngơi, rồi quay sang mắng hai nha hoàn không có mắt nhìn, còn không mau vào bếp nấu ăn.

Hai nha đầu hấp tấp chạy vào bếp chuẩn bị.

Không lâu sau, bữa sáng được dọn lên.

Ba người chúng ta ngồi quanh bàn, ba nha hoàn đứng hầu phía sau.

Ta nói:

“Tiểu Vũ, các ngươi cũng đi ăn đi.”

“Vâng, tiểu thư.”

Tiểu Vũ nói xong liền kéo theo Kim Nhi và Ngân Nhi đang đứng ngơ ngác đi ra ngoài.

Ngân Nhi lo lắng nói:

“Tiểu Vũ tỷ tỷ, bọn muội không thể đi, còn chưa hầu hạ chủ t.ử ăn xong mà…”

Kim Nhi cũng vội tiếp lời:

“Đúng đó, tỷ mau buông tay ra.”

Tiểu Vũ chỉ nhếch môi cười:

“Không sao, từ giờ trong nhà này nghe theo lời tiểu thư là được, đi thôi.”

Ba người nói cười rời khỏi phòng ăn…

Tôn cử nhân và mẹ hắn: “…”

Sau bữa sáng, Tiểu Vũ gọi Kim Nhi và Ngân Nhi ra giúp làm việc.

Mà “làm việc” ở đây chính là treo một bao cát to bằng da dê lên cây trong sân.

Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của hai mẹ con nhà họ Tôn, ba người hợp sức treo được bao cát lên.

Tôn cử nhân giận đến nghẹn họng, trút tức lên đầu Kim Nhi và Ngân Nhi:

“Đồ ăn cháo đá bát! Ai cho các ngươi nghe lời nàng ta?!”

Nói rồi định xông tới đánh.

Nhưng còn chưa kịp chạm vào người hai nha đầu, hắn đã hét “A!” một tiếng, ôm tay ngồi sụp xuống đất, đau đớn rên rỉ.

Ta tựa vào thân cây, tung hứng quả táo tàu trong tay, lười nhác nói:

“Là táo còn nhẹ đấy. Đổi thành đá, e là tay ngươi phế rồi.”

Tiểu Vũ chống nạnh đứng bên ta, dõng dạc:

“Trong nhà này có quy củ, không được phép ra tay đ.á.n.h người khi chưa có sự cho phép của tiểu thư.”

“Nghe rõ chưa?”

Ta nhàn nhạt hỏi.

Tôn cử nhân ôm tay, chậm rãi đứng dậy, nghiến răng nghiến lợi:

“Nghe… rõ rồi!”

Chiều hôm đó, Tôn cử nhân ngồi trong thư phòng đọc sách, còn mẹ hắn giận dỗi ở lì trong phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thu-nu-nha-thi-lang/5.html.]

Kim Nhi và Ngân Nhi lén lút đến phòng ta, vừa vào liền quỳ xuống.

“Phu nhân, người làm vậy với lão gia, sau này chúng nô tỳ còn biết sống sao đây? Người mà không ở đây, hắn còn không đ.á.n.h c.h.ế.t bọn nô tỳ ấy chứ… hu hu…”

Hai người bắt đầu nức nở.

Ta hỏi thẳng:

“Các ngươi muốn rời đi không?”

Kim Nhi và Ngân Nhi ngẩn người — không ngờ ta sẽ nói như vậy.

“Chúng nô tỳ bán thân làm nô tài trọn đời… Phu nhân… người muốn bán chúng nô tỳ sao?”

Ngân Nhi dè dặt hỏi.

07

Ta khẽ lắc đầu:

“Các ngươi vẫn còn có thể lấy chồng. Nếu muốn, ta sẽ tìm người làm mối cho.

Còn nếu không sợ bị đ.á.n.h c.h.ế.t, thì cũng có thể nâng các ngươi làm thiếp.”

Ngân Nhi lập tức xua tay giải thích:

“Phu nhân! Nô tỳ tuyệt đối không có cái ý đó! Nô tỳ không muốn làm thiếp của lão gia!”

Ta gật đầu:

“Hiểu được.”

Một loại người như thế, có điên mới chịu làm thiếp cho hắn.

Kim Nhi dường như nghĩ ra điều gì, vội vàng giải thích:

“Phu nhân, nô tỳ và lão gia trong sạch! Không phải thông phòng gì hết! Lão gia hắn… chỉ đơn thuần đ.á.n.h bọn nô tỳ để trút giận thôi…”

Nói rồi, Kim Nhi và Ngân Nhi cùng lúc vén tay áo, lộ ra dấu son giữ trinh.

Ta liền hiểu:

“Vậy là... tướng công ta bất lực.”

Không biết từ khi nào, Tôn cử nhân đã đứng bên ngoài, đẩy cửa bước vào, sắc mặt đen sì như đáy nồi.

Hai nha hoàn sợ đến co rúm người lại như chim cút — mỗi lần hắn sắp ra tay đ.á.n.h người đều mang cái vẻ mặt này.

Ta phất tay ra hiệu cho Kim Nhi và Ngân Nhi lui xuống.

Hai người như được đại xá, vội vội vàng vàng chạy ra ngoài.

“Ngươi! Ngươi cái đồ đàn bà độc ác này! Ngươi thật là… thật là…”

Tôn cử nhân run rẩy chỉ vào ta, giận đến mức nói không nên lời.

Những lời c.h.ử.i rủa đã luyện cả ngàn lần trong đầu, mà giờ đến miệng lại chẳng dám nói ra.

Ta chẳng buồn để ý, đi thẳng ra sân, tung một quyền đ.ấ.m mạnh vào bao cát treo trên cây, “bịch bịch bịch” vang vọng không dứt.

Tôn cử nhân bất giác lùi lại một bước, trong lòng trào lên một nỗi tuyệt vọng sâu sắc…

Từ đó, Tôn cử nhân ngoan ngoãn hẳn, không đ.á.n.h người, cũng không dám mắng người.

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Cho đến ngày thứ ba sau cưới, ta về nhà mẹ đẻ.

Vừa vào cửa, gặp phụ thân, hắn liền quỳ sụp xuống đất, nước mắt nước mũi đầy mặt:

“Nhạc phụ đại nhân! Xin ngài hãy thương xót, thu hồi con gái ngài về đi… tha cho tiểu tế một con đường sống…”

Cảnh ấy khiến cả nhà mẹ đẻ ta sững sờ, ngay cả tỷ tỷ đặc biệt về thăm hôm nay cũng ngẩn ra.

Tỷ kéo ta sang một bên, thì thầm hỏi nhỏ:

“Khinh Nhi, muội đ.á.n.h hắn à?”

“Không đ.á.n.h bao nhiêu.”

Mọi người: “…”

Phụ thân ta như không nỡ nhìn tiếp, đưa tay ôm trán thở dài…

Sau đó, ông đứng dậy, bước tới đỡ Tôn cử nhân:

“Hiền tế nói vậy là không đúng rồi. Con gái ta đã gả đi, đâu thể đòi về được.

Nó là tiểu thư khuê các trong sạch, lại chẳng phạm lỗi gì, sao ngươi có thể nói bỏ là bỏ?”

Giọng ông khi nói đến đoạn sau, ẩn chứa vài phần cảnh cáo.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
THỨ NỮ NHÀ THỊ LANG
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...