Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thúc Thúc Yêu Nghiệt

Chương 139

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong quán rượu ầm ĩ,Vu Thiểu Đình tự rót cho mình hết ly này đến ly khác,lúc này chỉ có rượu mới có thể xóa đi phiền muộn trong lòng hắn.

Rốt cục uống đủ rồi cũng uống no,ném lại mấy tờ tiền lớn rồi bỏ đi.

Không để ý người phía sau hô thối tiền cho hắn.

Lắc lư lảo đảo đi trên đường lớn trống trải,Vu Thiểu Đình không biết mình muốn đi đâu chỉ biết không muốn về nhà.

Bỗng nhiên có mấy người ngăn cản đường đi của hắn..

“Mau lấy tiền ra.” Mấy thanh niên vóc người nhỏ gầy vây quanh hắn,trong tay còn cằm con dao sáng loáng.

Đầu óc mơ hồ nhất thời tỉnh táo,tới vừa lúc trong lòng hắn buồn bực đang không chỗ phát tiết đây.

Vu Thiểu Đình đùi phải đưa ra phía sau,bày ra tư thế chuẩn bị tiến công.

Bỗng nhiên một thân thể nhỏ nhắn chắn trước mặt hắn.

“Tiểu lưu manh các người muốn làm gì? !”

Vu Thiểu Đình kinh ngạc nhìn cô bé trước mắt,chẳng lẻ cô ta muốn cứu hắn?

Đối mặt nhiều tên lưu manh mà không sợ hãi,Vu Thiểu Đình bỗng nhiên có chút bội phục dũng khí của cô.

“Cô kia mau cút xa,dao trên tay ông đây không có mắt đâu đấy.”

Lời người đàn ông vừa nói ra Thiểu Đình nheo lại ánh mắt.

Chỉ nghe cô gái hét lên một câu: “Khi bà đây ra ngoài giang hồ,bọn nhóc các ngươi còn không biết đang bú sữa mẹ ở đâu đấy!”

Vu Thiểu Đình cảm thấy giọng cô bé có chút quen tai.

Lời của cô đương nhiên chọc giận mấy người đó,trong đó có một con dao thoáng cái vung về phía cô.

Vu Thiểu Đình đang muốn ra tay giúp cô,chỉ thấy cô gái kia nhất chân lên,một cước đá con dao trong tay tên kia bay đi.

Không tệ,thật sự có tài,Vu Thiểu Đình thầm khen trong lòng.

“Anh đứng xa một chút.” Cô gái xoay người nói với Thiểu Đình,sắp bắt đầu chiến đấu cô không muốn liên lụy đến người yếu thế.

Mà cô vừa quay mặt làm Thiểu Đình rốt cục thấy gương mặt thật của cô.

Thì ra là người trộm đi di vật của mẹ hắn!

Thật là oan gia ngõ hẹp.

Mà cô ta dĩ nhiên không nhớ rõ hắn.

Nếu cô nói tự mình có thể giải quyết,vậy hắn xem một chút cô rốt cuộc có bao nhiêu khả năng.

Đứng ở bên đường hai tay rũ xuống,nhìn một nhóm người đánh cho thành một đống.

Đợi cô đánh xong trước,đánh xong hắn sẽ đòi lại dây truyền.

Nếu như đơn đả độc đấu Chu Tráng Tráng tuyệt đối có phần thắng,nhưng bây giờ xung quanh mấy chục người cô lực bất đồng tâm.

Không đầy một lát cô đã thấm mệt,một người đàn ông thấy cô không đề phòng,con dao găm liền mạnh mẽ đâm về phía cô.

Khi Chu Tráng Tráng phát hiện nguy hiểm,con dao đã gần trước mắt.

Không tốt,lần này xong đời!

Đúng lúc này chỉ nghe ‘ xoẹt ’ một tiếng,con dao trong tay người đàn ông bị một vật không biết từ đây bay đến đánh rơi.

Nhanh chóng quay đầu nhìn một bên,ven đường chỉ có người đàn ông vừa rồi bị đám lưu manh vây quanh,chẳng lẽ hắn xuất thủ tương trợ?

Không thể nào,nếu như hắn thật lợi hại,tại sao còn bị đám lưu manh vây đánh.

Chu Tráng Tráng còn đang suy nghĩ,mấy tên kia đồng loạt xông lên.

Càng đánh cô càng không còn chút sức lực,sơ sẩy một cái cánh tay đã bị con dao cắt trúng lập tức rỉ ra máu.

Vu Thiểu Đình thở dài trong lòng,xem ra hắn phải ra tay.

Mệt mỏi chống trả Chu Tráng Tráng bỗng nhiên bị một bàn tay lớn kéo ra khỏi đám đàn ông.

Đang muốn chửi má nó,chỉ thấy người đàn ông đó một cú đấm đánh bại một tên trong đó,tiếp theo giải quyết tất cả đám côn đồ.

Nhìn bọn người chạy trối chết,Chu Tráng Tráng cong miệng lên: “Một mình anh có thể giải quyết, tại sao còn để tôi giúp anh!”

“Cô gái,là cô tự muốn làm anh hùng,từ đầu đến cuối tôi chưa từng hô qua một câu cứu mạng.”

“Anh . . . . .” Nhưng hắn thật sự không bảo mình cứu hắn “Hừ!”

Nhưng cô dù sao cũng đã giúp hắn một câu cảm ơn cũng không có, người đàn ông này thật đáng ghét!

Nhìn cánh tay cô còn đang chảy máu,mặc dù không thích cô gái vừa lôi thôi vừa thô lỗ nhưng dù sao cũng vì hắn mới bị thương,không thể nhìn cô chảy máu.

“Tôi đưa cô đến bệnh viện băng bó.”

“Cái rắm,vết thương nhỏ này cần gì đến bệnh viện!” Chu Tráng Tráng quay đầu bước đi.

Một bàn tay giữ cô lại.

“Cô nghe lời đi,kiên nhẫn của tôi có hạn .”

“Anh dám nói vậy với và đây….Ôi!” Chữ cuối cùng do Thiểu Đình dùng thêm lực biến thành tiếng kêu thảm thiết.

Chu Tráng Tráng chỉ có thể theo hắn đến bệnh viện nhưng trong lòng vẫn hùng hùng hổ hổ,anh chờ đó,chờ bà đây bắt được cơ hội nhất định làm anh bẹp mặt!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thúc Thúc Yêu Nghiệt
Chương 139

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 139
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...