Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thúc Thúc Yêu Nghiệt

Chương 30

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Chú,chúng ta tập bắn đi.”

Tô Lực Hằng không nghĩ cô sẽ chủ động yêu cầu,lúc trước đều do hắn bắt cô mới chịu luyện .

“Hôm nay tại sao chăm chỉ thế.” Tô Lực Hằng mỉm cười hỏi.

“Cháu hy vọng có thể tự bảo vệ mình.”

“Có người khi dễ cháu sao?” Khả năng này khiến Tô Lực Hằng hết sức không vui,nếu để cho hắn biết có người khi dễ cô,hắn nhất định lột da người đó.

“Không phải.” Liễu Uyển Nhi vội vàng phủ nhận,tất cả mọi người đều đối với cô rất tốt nào có người khi dễ cô, “Cháu chỉ không muốn trở thành gánh nặng của các người.”

Lần đầu tiên Tô Lực Hằng cảm thấy hối hận chuyện huấn luyện Liễu Uyển Nhi,cô bé đơn thuần yếu ớt trước mắt bởi vì hắn mà học những thứ tàn khóc này,còn tự nguyện học mục đích chính là không muốn trở thành gánh nặng của hắn.

“Tiểu Tiểu,chúng ta không. . . . . .” Nói đến khóe miệng rồi thu trở lại, nhớ tới Lâm Cẩm Quyền hận ý liền chiếm cứ suy nghĩ của Tô Lực Hằng,một người tàn nhẫn đối với con rễ và con dâu như thế,khi già không đáng được hạnh phúc an bình .

“Tốt,chúng ta đến sân bắn.” Khóe miệng treo nụ cười dịu dàng,Tô Lực Hằng đã bắt đầu mong đợi dáng vẻ khi Liễu Uyển Nhi biến thành sát thủ thì thế nào.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Gần đây huấn luyện tác xạ làm cánh tay cô đau nhức.

Xoa xoa làn da ê ẩm Liễu Uyển Nhi có chút thống khổ nhìn bóng chuyền rơi trên mặt đất,bên tai là tiếng la của thầy giáo: “Các bạn học,không được ngừng,mỗi người ít nhất phải phát hai mươi bóng.”

Giống như Anh ngữ thể dục cũng là môn làm Liễu Uyển Nhi nhức đầu,nhìn bạn học bên cạnh vừa lau mồ hôi như mưa vừa luyện phát bóng,thật không biết người hiện đại nghĩ thế nào,tại sao muốn cô bé làm những thứ thô lỗ thế này,chẳng lẽ muốn huấn luyện các cô thành cường tráng mới được sao?

“Tô Tiểu Tiểu,không được phép lười? “

Tiếng hô của thầy thể dục làm Liễu Uyển Nhi không dám dừng lại,lập tức nhặt lên bóng chuyền bắt đầu vô lực đánh.

Đau a! Đau a! Đau a! Cánh tay đụng vào bóng thật đau quá,cô ghét bóng chuyền,ghét môn thể dục,thà rằng về nhà học bắn cùng thúc còn hay hơn.

Bỗng nhiên có một loại mùi hôi truyền đến,mọi người rối rít ngừng động tác tay bịt kín lỗ mũi,thì ra có một chiếc xe rác dừng bên đường.

“Các người nhanh lái xe sang chỗ khác,chúng ta đang học.” Thầy giáo thể dục thấy thế lập tức chạy đến nói chuyện cùng tài xế.

“Xin lỗi,chúng tôi mới vừa dọn rác từ phòng ăn trường ra,không nghĩ tới xe bỗng nhiên gặp trục trặc,sau khi sửa xong chúng tôi sẽ lập tức đi.” Dứt lời tài xế xách dụng cụ đi xuống xe.

Thầy giáo thể dục thấy ông ta nói thế cũng không nói thêm gì nữa,xoay người nhìn sang đám học sinh nói: “Tiếp tục luyện,mùi này không liên quan đến luyện tập,phải biết rằng đồ trên xe là kết quả của các em.”

Lúc này Liễu Uyển Nhi nhìn thấy từ trên xe có một ông lão đi xuống,mặc dù mặc quần áo công nhân bảo vệ môi trường nhưng khó nén quý khí trên người.Cô thấy ông lão này có chút quen mặt,đúng rồi,ông ấy không phải là người đụng xe bọn họ lần trước sao.

Kể từ khi ngày đó lần đầu tiên gặp được Liễu Uyển Nhi,Lâm Cẩm Quyền nhớ nhung cháu gái chỉ có tăng không giảm, Lưu Thanh Sơn trung thành ra sức suy nghĩ rốt cục nghĩ ra chiêu này,mua được công ty bảo vệ môi trường chuyên xử lý phục vụ trong trường Liễu Uyển Nhi,để bọn họ giả mạo công nhân thành công vào trường học Tô Lực Hằng phái người canh giữ chặt chẽ.

“Tiểu Tiểu.” Lâm Cẩm Quyền liếc mắt liền thấy được Liễu Uyển Nhi,trong lòng tràn đầy kích động.

“Lâm tiên sinh.” Liễu Uyển Nhi cung kính chào hỏi,cô nhớ ông nói ông họ Lâm.

“Cháu còn nhớ rõ ta.” Lâm Cẩm Quyền thấy cháu gái gọi mình ông vui vẻ không thôi.

“Lâm tiên sinh,tại sao ông biến thành công nhân bảo vệ môi trường rồi?” Thấy ông ăn mặc hoàn toàn khác trước,Liễu Uyển Nhi có chút không hiểu.

“Ha ha.” Lâm Cẩm Quyền thật không biết trả lời thế nào,trong tình thế cấp tìm đại một lý do, “Ta tới thể nghiệm cuộc sống,thật ra đồ này cũng rất tốt.”

Nhìn xe đầy mùi hôi chứa đầy rác Liễu Uyển Nhi có chút không hiểu,những đồ này chơi rất vui sao,bất quá người hiện đại từ trước giờ đã khó hiểu,bọn họ cảm thấy đồ bỏ đi chơi rất vui cũng không có gì lạ.

“Tiểu Tiểu,sau khi giải phẩu sức khỏe con thế nào?” Nhìn gương mặt cô đỏ ửng Lâm Cẩm Quyền đoán thân thể cháu gái khôi phục hẳn không tệ, nhưng không được chính miện con bé thừa nhận ông thật không yên lòng.

“Cháu rất khỏe.” Nhưng ông ấy làm sao biết cô đã từng phẫu thuật, “Lâm tiên sinh,ông biết cháu sao? Tại sao biết cháu đã từng giải phẫu?”

Lâm Cẩm Quyền lại không biết trả lời thế nào,ông hiện tại cũng chưa muốn nói với con bé ông là ông ngoại của cháu đây,suy nghĩ chốc lát mới nói: “Ta biết cha mẹ của cháu.”

Nhớ tới con gái đáng thương,Lâm Cẩm Quyền rất đau lòng.

Thì ra là bạn cha mẹ Tô Tiểu Tiểu,nhìn khuôn mặt lo buồn nói vậy người này quan hệ với Tô gia không cạn,Liễu Uyển Nhi an ủi: “Lâm tiên sinh,cám ơn ông đã quan tâm cháu. Cháu hiện tại rất tốt,ba mẹ mặc dù đã rời xa,nhưng chú đối con cũng rất tốt.”

“Tiểu Tiểu,ông sau này có thể thường tới thăm cháu không?” Lâm Cẩm Quyền trong mắt tràn đầy mong đợi.

“Dĩ nhiên có thể.” Cô làm sao có thể từ chối yêu cầu của vị trưởng bối hiền lành này nha.

Lâm Cẩm Quyền suy nghĩ một lát,mình tìm con bé thật không dễ dàng,rồi vội vàng từ trong túi áo móc ra một tờ danh thiếp: “Đây là danh thiếp của ông,trên đó có địa chỉ của công,cháu có thể đến nhà ông làm khách.”

“Tô Tiểu Tiểu,em tại sao ở đây? !” Thầy giáo thể dục gầm thét lần nữa tập kích màng nhĩ Liễu Uyển Nhi.

“Lâm tiên sinh,thật xin lỗi,cháu phải vào học rồi,tạm biệt.” Nhận lấy tờ danh thiếp, ô Tiểu Tiểu vội vã trở lại trong đội ngũ luyện bóng chuyền .

“Lão gia chúng ta đi thôi.” Lưu Thanh Sơn thấy Liễu Uyển Nhi rời đi,nhanh lên tiếng nói với Lâm Cẩm Quyền,người đi đường đang phản ánh,nếu tiếp tục dừng xe rác ở nơi này sẽ làm người ta chú ý.

Lâm Cẩm Quyền lưu luyến nhìn cháu gái mình thêm lần nữa,mới đi theo Lưu Thanh Sơn trở lại trên xe.

“Lão gia,ngài tại sao không nói với Tô tiểu thủ,ngài là ông ngoại cô ấy?” Lưu Thanh Sơn không hiểu nói.

“Ta không biết con bé có chấp nhận người ông ngoại như ta không,lỡ con bé biết rồi bài xích ta,vậy sau này ta ngay cả cơ hội gặp con bé cũng không có.” Lâm Cẩm Quyền không muốn mạo hiểm,ông nghĩ trước phải bồi dưỡng tình cảm với cháu gái,sau đó tìm cơ hội nói cho con bé biết chân tướng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thúc Thúc Yêu Nghiệt
Chương 30

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 30
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...