Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thúc Thúc Yêu Nghiệt

Chương 70

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Haizaaaa~” lại là một tiếng thở dài,Liễu Uyển Nhi chống cằm,ngồi rầu rỉ trước bàn đọc sách.

Hôm nay có tiết thể dục cô lại giả bộ bệnh không có vào học,nguyên nhân rất đơn giản vì cục cưng trong bụng.Nhưng tiếp tục cũng không phải biện pháp tốt,đợi đến khi bụng cô to lên sẽ không thể dấu diếm,đến lúc đó thầy giáo và các bạn học sẽ nhìn cô thế nào? Còn có người trong nhà, trời ạ,cô không dám tưởng tượng ánh mắt mọi người sau khi biết việc này.

Liễu Uyển Nhi quyết định đi tìm Tiểu Do,nhờ chị ấy nghĩ biện pháp giúp mình.

Nhưng đến gian phòng của cô lại không thấy bóng người,nghĩ thầm có thể ở chỗ Đao Nhân hay không,hai ngày trước bọn họ thường ở chung .

Nghĩ tới tầng cao nhất,kể từ khi Vu Thiểu Đình thương thế khôi phục thì luôn ở cùng phòng làm việc với Đao Nhân.

Đẩy cửa phòng ra đã hấy Đao Nhân đang vò đầu bứt tai,vừa nhìn thấy cô lập tức lao đến.

“Tiểu Tiểu,em tới vừa lúc,nhanh đưa Tiểu Do đi dùm tôi.”

Vừa nói vừa kéo cô vào trong phòng.

Liễu Uyển Nhi vừa nghi ngờ vừa vào phòng trong thấy Tiểu Do đang khẩn trương nhìn màn hình máy tính,tay điên cuồng nhấn con chuột.

“Ơ,Tiểu Tiểu tới tìm cô.” Đao Nhân thét về phía cô.

“Đừng nói nhiều!” Tiểu Do không thèm để ý tiếp tục chơi.

“Cô ấy đang làm gì thế?” Liễu Uyển Nhi hỏi Đao Nhân.

“Haizaa ~ ta mạng khổ a!” Đao Nhân bắt đầu kể rõ quá trình máu và nước mắt của mình cho Liễu Uyển Nhi nghe.

Sau khi Tô Lực Hằng chịu bồi thường máy tính và vũ khí trong game tốt nhất,vốn dĩ cuộc sống hạnh phúc của hắn sắp bắt đầu,nhưng hắn không nên khoe khoang trước mặt Tiểu Do,kết quả cô cũng đòi gia nhập vào đội ngũ game,từ đó chơi xấu hắn,chiếm máy tính của hắn không chịu đi.

“Em giúp anh gọi cô ấy đi.” Liễu Uyển Nhi cảm thấy Tiểu Do ở mãi trong phòng Đao Nhân cũng không phải chuyện tốt,rồi hãy nói cô cũng đang có chuyện tìm cô ấy.

Nghe vậy hai mắt Đao Nhân lòe lòe tỏa sáng.

“Tiểu Do,tôi có việc muốn tìm cô,có thể xuống phòng dưới hay không.” Liễu Uyển Nhi đi tới bên cạnh cô.

“Tôi hiện tại không rảnh.” Cô đang bị kẻ địch truy kích đây,bây giờ rời đi tất cả tiên tan.

“Tôi thật có việc gấp.” Cô muốn cô ấy giúp mình đưa ra quyết định,cô làm sao nói với mọi người chuyện mình mang thai.

Đắm chìm trong trò chơi Tiểu Do đã không nghe thấy giọng Liễu Uyển Nhi,ngó chừng màn ảnh,ba hồi nhướng mày,ba hồi nhe răng trợn mắt.

Đao Nhân thật sự không nhịn được,đó là ngai vàng của hắn,đó là tài sản của hắn,nhóc quỷ này tại sao chiếm của hắn.

“Cô đứng lên cho tôi!” Một tay túm cô ngồi trước máy tính đẩy đi rất xa.

“Anh làm gì thế!” Từ trên mặt đất nhanh chóng bò dậy,Tiểu Do trợn mắt tròn xoe vọt tới, “Tránh ra,tôi còn chưa chơi xong.”

“Đây là máy tính của tôi!” Đao Nhân hét lớn về phía cô,nắm con chuột thật chặt không buông.

“Cho tôi,con chuột của tôi!” Tiểu Do trực tiếp nhảy tới tranh đoạt.

Nhìn hai người tranh giành đến mặt hồng tai đỏ quên hết tất cả,Liễu Uyển Nhi thở dài,đành chịu rời đi.

Cô nên làm gì bây giờ,ngay cả người thương lượng cũng không có,ngồi trên ghế trong vườn hoa Liễu Uyển Nhi buồn rầu nhìn về phía trăng sáng.

“Tiểu Tiểu,em làm gì vậy?” Nhìn dáng vẻ cô mặt ủ mày chau,Vu Thiểu Đình không nhịn được đi đến hỏi thăm.

“Em,em không sao.” Là anh Thiểu Đình,ngàn vạn không thể cho hắn biết cô mang thai con của Tô Lực Hằng.

Thấy cô không muốn mở miệng,Vu Thiểu Đình cho rằng cô lại thi kém: “Anh ngữ vẫn rất tệ sao?”

Liễu Uyển Nhi gật đầu lung tung,cứ để cho hắn nghĩ vậy đi.

“Em có thể tìm đại ca giúp em,Anh ngữ anh ấy cũng không tệ.” Hiện tại hắn đã không có tư cách giúp cô.

“Anh Thiểu Đình ~” Lời của hắn làm Liễu Uyển Nhi có chút sầu não.

“Không nên ngồi quá lâu,ban đêm gió tương đối lạnh.” Vỗ vỗ vai cô xoay người rời đi,hiện tại hắn phải học cách tránh hiềm nghi.

Nhìn bóng lưng cô độc của hắn,tim Liễu Uyển Nhi co rút đau đớn,rất muốn gọi hắn lại nhưng cô đã không có quyền đó.

Bỗng nhiên cô nhìn khắp bốn phía,tại sao cô cảm giác có ánh mắt ai đó đang ngó chừng cô,nhưng bốn phía yên tĩnh không một bóng người,chẳng lẽ do cô quá nhạy cảm,tốt nhất vẫn nên trở về phòng.

Ban đêm

Tô Lực Hằng đẩy ra cửa phòng Liễu Uyển Nhi,nhìn cô đang nằm trên giường,hai con mắt trừng rất to.

Nằm chết dí bên cạnh của cô: “Nhóc con,đang suy nghĩ gì đấy?”

“Anh không nên luôn tới phòng em.” Nhìn hắn vừa xuất hiện,Liễu Uyển Nhi nhíu mày thật chặt,trong phòng càng ngày càng nhiều đồ đạc của hắn.

“Ai bảo em không chịu dọn đến phòng anh,anh chỉ có thể cực khổ mỗi ngày chạy tới nơi này.” Hắn mới bất mãn đây.

Thật chịu không được hắn,ở trong lòng thầm mắng hắn một câu,lúc này Liễu Uyển Nhi bỗng nhiên nghĩ đến chuyện con cũng có phần của hắn,hẳn để cho hắn giúp đưa ra quyết định .

“Hằng,chờ đến khi bụng em lớn,chuyện mang thai sẽ không thể dấu diếm,làm sao bây giờ?”

“Thuận theo tự nhiên.” Tô Lực Hằng nghịch tóc của cô,ánh mắt có chút tránh né.

“Tại sao anh không lo lắng !” Thật sự ghét thái độ xem như không liên quan đến mình của hắn, “Anh nghĩ hiện tại có nên nói cho bọn người dì Trương biết không?”

“Ai nha,em tại sao nghĩ nhiều như vậy.”

Môi lập tức đặt lên miệng cô,ngăn ngừa tất cả vấn đề cô muốn hỏi tiếp,hắn không biết phải trả lời thế nào,thật không biết,thôi thì làm cô nhanh chóng mang thai đi.

Cường thế công thành chiếm đất,rất nhanh Liễu Uyển Nhi bị hắn hôn đến đầu óc choáng váng,quên tất cả lo lắng cùng nghi ngờ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thúc Thúc Yêu Nghiệt
Chương 70

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 70
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...