Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tiên Ngươi Thật Hư

Chương 152

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Buổi sáng, Uyển Uyển bị tiếng ồn ào thanh đánh thức, dụi mắt tỉnh lại thì thấy bên ngoài có rất nhiều nam tiên và nữ tiên, nhớ lại hình như hôm nay là ngày tiên hữu tụ hội uống trà làm thơ. Uyển Uyển nhớ tới Mộ An và Ngọc Thố lại chỉ thấy Mộ An đang nằm ngủ say bên cạnh mình còn Ngọc Thố không thấy bóng dáng đâu.

Dù Uyển Uyển đã tỉnh lại, chúng tiên vẫn không thu hồi án mắt nghi hoặc nhìn nàng, còn thì thầm với nhau “tuy bọn họ đã đính hôn nhưng còn chưa thành thân đã ngủ cùng một chỗ, không ổn chút nào”

Một nam tiên còn tiến tới nâng cằm Mộ An lên “tính tình công tử nhà quân sư giống y chang quân sư trước kia”

Một nữ tiên khác lại nói “Ngọc Cẩm tiên tử luôn đúng mực sao lại không quản nữ nhi của mình, để nàng ra ngoài cả đêm như vậy”

Một nam tiên áo trắng bộ dáng nho nhã, cười khin khỉnh nói “dù sao bọn họ cũng sẽ lấy nhau, làm chuyện vợ chồng trước cũng đâu có sao”

Uyển Uyển càng nghe càng đỏ mặt, lớn tiếng nói với bọn họ “các ngươi đừng nói bậy, ta và Mộ An không làm gì cả” nói xong, xoay người lay Mộ An “Mộ An, ngươi mau tỉnh lại đi”

Mộ An đã nghe được thanh âm ồn ào nhưng không muốn tỉnh lại, lúc này bị Uyển Uyển lay người, nhíu mày, không kiên nhẫn xoay người nói “đừng ầm ỹ, ta mệt chết đi được”

Các tiên nhân nghe vậy, tự hiểu “chà chà, quả nhiên là vậy”

“Y tiên đến đây!” bên ngoài có người la lên, cùng lúc đó chúng tiên cũng giãn ra, không biết ai đã đi kêu Thương Thuật đến.

Tối bên ngoài một vòng có người kêu, cùng lúc đó, đám người từ giữa gian làm cho ra một cái nói. Không biết là ai kêu đến đây Thương Thuật.

Thương Thuật thấy nữ nhi nhà mình quả nhiên qua đêm ngoài đình cùng nam nhân, chuyện này đều bị rất nhiều tiên nhân nhìn thấy, truyền đi sẽ làm hỏng thanh danh của Uyển Uyển mà hắn và Ngọc Cẩm còn mang tiếng dạy con không nghiêm. Nghĩ nghĩ, trong lòng cảm thấy tức giận lại chán nản nhưng không tiện phát tác trước mặt mọi người, uy nghiêm đi đến cạnh Uyển Uyển, kéo nàng đứng lên, lại đưa mắt nhìn lướt qua nàng một cái, ánh mắt càng thêm ảm đạm.

“Hôm qua không thấy bóng dáng ngươi, còn tưởng ngươi đã ngủ sớm, thì ra là ra ngoài cùng nam nhân khác một chỗ, ngươi là nữ nhân đã có hôn ước ah” Thương Thuật nghiến răng nghiếng lợi, thấp giọng trách mắng

Uyển Uyển giải thích “phụ thân, thực ra hắn là…”

Thương Thuậ cắt ngang lời nàng “ta không muốn nghe ngươi giải thích cho hắn. Ta đánh gãy chân tên tiểu súc sinh dám quyến rũ nữ nhi của ta” lập tức tiến lên, túm lấy Mộ An, vẻ mặt dữ tợn liền ngưng trệ.

Mộ An chớp chớp mắt, nhìn rõ người trước mặt, nhíu mày hỏi “Thương Thuật bá bá, ngươi sao vậy?”

Thương Thuật buông tay “Tròn Vo, sao lại là ngươi?”

Mộ An ngã mạnh một cái, hoàn toàn tỉnh ngủ “nhiều người như vậy, đừng gọi nhũ danh của ta”

Thương Thuật tựa tiếu phi tiếu, đưa tay nắm lấy cổ áo hắn “ngươi cũng biết nhiều người? vậy còn nằm đây làm gì? Các ngươi muốn phô diễn cái gì?”

Mộ An nhìn thấy chúng tiên bu quanh, sắc mặt đỏ ửng nhưng vẫn mạnh miệng cãi “có gì đâu chứ, khi ta câu cá cũng hay ngủ quên trên tảng đá, bọn họ thích nhìn thì cứ để bọn họ nhìn thôi”

Thương Thuật chỉ tiếc rèn sắt không thành thép “còn giả ngu, Uyển Uyển bị ngươi liên lụy rồi. Ngươi, trước tiên nói cho ta biết tối qua ngủ có cởi hết quần áo không?’

Mộ An gãi đầu, liếc mắt nhìn Uyển Uyển một cái “vốn chỉ tính chợp mắt một lát rồi về, nào ngờ ngủ đến sáng, trên người ta có mặc quần áo hay không, bá bá không thấy sao? bá ba, ta và Uyển Uyển cũng không phải lần đầu tiên ngủ cùng nhau, ngươi khẩn trương như vậy làm gì chứ?”

“Ngươi! Ngươi ngươi!” Thương Thuật hoảng hốt “cha ngươi không nói gì với ngươi sao?”

“Nói cái gì?”

“chuyện nam nữ.”

Thương Thuật ngớ người, hắn đã quên Mộ An có chỉ số thông minh của Mộ Khanh nhưng trong chuyện tình cảm lại giống y A Sơ. Hắn nhỏ giọng nói với Mộ An “đến thư phòng của cha ngươi, tìm cuốn sách cất trong cái hòm ở chỗ khuất nhất là sẽ hiểu được”

Thì ra phụ thân mình còn giữ sách hay, Mộ An lập tức nhớ kỹ.

Lúc này, chúng tiên lại tản ra, Mộ An đưa mắt nhìn, toàn thân lạnh run.

Mộ Khanh vẻ mặt hung thần ác sát đi tới,nhìn Mộ An chằm chằm. Mộ An lảo đảo đứng lên, xoa eo tố khổ “phụ thân, toàn thân ta đau nhức, không có khí lực ah”

Lời vừa ra, chung quanh lại bàn tán xôn xao

“Xem ra thực kịch liệt.”

“Huyết khí phương cương, lại là lần đầu tiên, khó tránh khỏi không có kỹ xảo, làm nhiều lần sẽ quen thôi”

“Nhưng sao nữ nhi của Y tiên lại như không có việc gì? Nghe nói nữ nhi lần đầu tiên đều rất đau”

“Nữ nhi nhà Y tiên luôn có cách với mấy việc đau nhức nhỏ này”

Hai ánh mắt đồng thời bắn về phía chúng tiên, mọi người lập tức im miệng, tản ra nhưng mắt vẫn nhìn về phía bên này.

Mộ Khanh quay đầu hỏi Mộ An ‘ngươi đã làm gì mà bộ dạng nửa sống nửa chết thế kia” tuy vẻ mặt nghiêm túc nhưng trong lòng rất hiếu kỳ. Không như đám người kia nói chứ? Nếu vậy thì quá tốt, vô sự tự thông, hehe…

Mộ An ủy khuất nói: “Chèo thuyền nha! Lấy củi nè, nhóm lửa nướng khoai lang nữa nè. Uyển Uyển và Ngọc Thố chỉ lo ăn, một mình ta làm muốn chết”

Thương Thuật sửng sốt, đưa mắt nhìn chung quanh “Ngọc Thố cũng ở đây? Sao không thấy nàng?”

Mộ An lắc đầu. Hỏi Uyển Uyển, Uyển Uyển cũng cúi đầu không nói.

Tóm lại, mặc kệ tối hôm qua có xảy ra chuyện gì hay không, tiệc cưới nhất định là phải có.

Mộ Khanh dẫn Mộ An, Thương Thuật dẫn Uyển Uyển đi vào Thương Thuật điện, Ngọc Cẩm nghe nói việc này, không biết nên buồn hay vui, không thể trì hoãn, lập tức sai tiên tỳ đi mời A Sơ đến.

Nhóm người lớn vô cùng cao hứng xem lịch chọn ngày.

Mộ An cùng Uyển Uyển ngồi trong sân, xấu hổ không lên tiếng. Mộ An vẫn nghĩ tới cuốn sách Thương Thuật đã nhắc tới nên rất nôn nóng. Cuối cùng, sau khi biết bốn người kia đã định xong hôn kỳ của hắn, vội vàng đứng dậy. Mộ Khanh lôi kéo hắn về Đông Lăng điện nói “chúng tiên đều thấy ngươi và Uyển Uyển một mình qua đêm, không thể không thành thân. Thư phòng có mấy cuốn bí quyết, ta tặng cho ngươi, mắc công sau này ngươi lại bị nghẹn khuất”

A Sơ nghe vậy liền hỏi “thành thân với ta ngươi cảm thấy thực nghẹn khuất sao?”

Mộ Anh dùng miệng cướp lấy anh đào trên tay nàng, ngượng ngùng nhìn nàng cười cười rồi vươn tay kéo Mộ An đi tới thư phòng.

Mới đầu Mộ An không chịu, muốn bỏ chạy nhưng thấy phụ thân lục lọi gì đó ở góc thư phòng, nhớ tới những lời Thương Thuật nói, nhịn không được lại chờ mong hỏi “phụ thân, ngươi cho ta xem sách liên quan đến tình yêu nam nữ sao?’

Mộ Khanh dừng tay, quay đầu hỏi “ai nói với ngươi?”

“Thương Thuật bá bá nói, ngươi giấu rất nhiều sách hay, có điều sao tới lúc ta thành thân mới cho ta xem?”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tiên Ngươi Thật Hư
Chương 152

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 152
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...