Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tiên Ngươi Thật Hư

Chương 49

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nói thì chậm, chuyện

xảy ra lại nhanh. Ngọc Cẩm thi triển tiên pháp bay về phía lồng sắt,

Thương Thuật sắc mặt căng thẳng vội nhào lên ngăn nàng lại “Ngọc Cẩm

dừng tay”

Ngọc Cẩm nổi trận lôi đình “Thương Thuật ta cảnh cáo ngươi,nếu ngươi lại quản chuyện của ta, ta sẽ không khách khí nữa”

Bị nàng uy hiếp, Thương Thuật mặt đen như đít nồi, đôi mi dài mềm mạo lộ

ra vẻ anh khí “nói vậy thì khi nào ngươi đối với ta khách khí mới tính

đi, nhưng lồng sắt này chỉ có một chìa khóa duy nhất ở trong tay Mộ

Khanh, ngươi cứng rắn phá bỏ chẳng những không được còn có thể bị

thương. Ngọc Cẩm, ngươi từ bỏ đi”

Từ lúc Thương Thuật xuất hiện,

Ngọc Cẩm đã thấy phiền, giờ hắn lại lãnh ngôn trào phúng khiến nàng càng thêm tức giận, không nghĩ gì mà co chân đá vào bụng hắn một cái sau đó

phi thân về phía lồng sắt, chưởng khí mang theo hồng quang càng lúc càng lớn, dùng đến đại chân khí rồi.

Công lực càng mạnh, phản lực càng nặng.

Hồng quang đánh về phía lồng sắt, phát ra chấn động kịch liệt, âm thanh chói tai. A Sơ che tai lui đến một góc, lưng chạm vào vách lồng còn cảm giác được một cỗ lực lượng tích tụ sắp bùng nổ. A Sơ còn chưa hô lên, trong

điện sấm chớp nổi lên, vầng sáng màu đỏ và màu lam chạm vào nhau. Ngọc

Cẩm văng ra hơn mười thước, ngã xuống thật mạn, ôm ngực ho khù khụ, cây

trâm trên búi tóc cũng bị rớt xuống. Người ngã bên cạnh nàng là Thương

Thuật. Ngay khi hắn vừa đứng lên đã lập tức kiểm tra mạch cho Ngọc Cẩm,

lại bị nàng tát cho một cái “Thương Thuật, ngươi hỗn đản. Ai cần ngươi

lo, ta làm gì thì ngươi liền đi theo, ngươi lập tức cút cho ta, ta không bao giờ muốn nhìn thấy ngươi nữa, ta thấy ngươi liền phiền”

Thanh âm thanh thúy vang dội khiến cho mọi người nín thở, Đại A Chiết ôm mặt, sợ hãi nhìn nữ tử đang bùng nổ trước mặt. Trên má Thương Thuật in rõ

dấu năm ngón tay, mặt đau đến mức cả người không tự giác co rúm, ánh mắt nặng nề “ vậy lại phiền thêm lần nữa, đánh chết cũng đáng”

Dứt

lời, Thương Thuật ngày thường vốn nữ khí lại vung tay lên, mạnh mẽ chế

trụ hai vai Ngọc Cẩm, đưa mắt lại gần, tất cả mọi người đều nhìn thấy rõ ràng: hắn hôn Ngọc Cẩm.

Ngọc Cẩm tức giận giãy dụa, hai tay kéo tóc hắn, Thương Thuật bị đau đành phải buông nàng ra.

“Hạ lưu! Đại lưu manh!” Ngọc Cẩm tức đến đỏ mặt, giậm chân gào khóc, sau đó lại ôm lấy đầu Thương Thuật, chủ động hôn hắn. Thương Thuật ngẩn người, sau đó thì ôm lấy nàng, tiếp tục chuyện vừa rồi.

Ô a ô a ô a ô a!

A Sơ xem đến trợn mắt há mồm, Đại A Chiết thì nhắm mắt lại, dùng thân

mình che trước mặt A Sơ, miệng thì thào “phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ

nhìn”

Chuyện này trước kia cũng từng đọc trong các tiểu thuyết,

sự thật chứng minh, nam nhân cường hôn nữ nhân, so với nhu tình đeo bám

thì dễ dàng phá vỡ phòng tuyến của nữ tử hơn, Ít nhất hai người trước

mặt là như thế, đương nhiên phải là đầu tiên hai người có ý với nhau,

chẳng qua không dám đối diện mà thôi.

Hôn nhau một hồi, hai người dừng lại đưa mắt nhìn nhau, đầy thâm tình. Ngọc Cẩm không còn giận mà

vẻ mặt còn có chút thẹn thùng. Lần đầu tiên tiếp xúc thân mật, Thương

Thuật cười hắc hắc, nắm tay nàng “Ngọc Cẩm, ngươi thật thơm”

Ngọc Cẩm hai má nóng bừng, ngượng ngùng liếc nhìn A Sơ và Đại A Chiết, lại

đánh vào ngực Thương Thuật “đừng nói nữa, có người kìa”

Từ lúc bọn họ bắt đầu cãi nhau, A Sơ và Đại A Chiết tự động không nhìn

A Sơ: “…”

Đại A Chiết: “…”

Nghe bọn họ nói chuyện, Đại A Chiết liếc mắt nhìn một cái, thấy hai người

tách ra mới yên tâm mở mắt, vọt đến bên cạnh lồng sắt. Ngay sau đó ngoài cửa vang lên thanh âm hai hài tử nói chuyện, chân trước chân sau cùng

đi vào trong điện, Đại A Chiết vỗ vỗ ngực: may mà hai người kia đã dừng

lại, nếu để Tiểu A Chiết và Tuệ Tuệ nhìn thấy thì thật xấu hổ.

Tuệ Tuệ nhìn thấy Thương Thuật reo lên một tiếng rồi chạy đến bên cạnh hắn, ngạc nhiên nhìn Ngọc Cẩm đỏ mặt, lại nhìn sư phụ đang ngây ngô cười, vẻ mặt khó hiểu. Tiểu A Chiết muốn đi đến chỗ Tuệ Tuệ nhưng ở trước mặt

Đại A Chiết đành phải đứng yên, nhìn người bên kia.

Thương Thuật

nhích lại gần Ngọc Cẩm, Tiểu A Chiết cũng thuận lý thành chương mà đến

đứng cạnh Tuệ Tuệ. Thương Thuật nghiêm mặt, nhếch miệng hỏi Đại A Chiết

đang cố ý vô tình lau khóe miệng “Lão Quân có Huyền thiên kính, có thể

chiếu ra những gì mình muốn thấy, có thể cho mượn một chút không?”

Đại A Chiết hai má vẫn còn đỏ bừng, vất vả lắm mới ổn định được tinh thần

mà nhìn thẳng vào Thương Thuật, ánh mắt nghiêm túc dị thường “Huyền

thiên kính là bảo kính của Thiên giới, hiện do sư đệ trông coi, nếu

không có lệnh của sư phụ, dù là ai cũng không được tự tiện dùng”

A Sơ ha ha: “bảo kính đó để cho sư đệ ngươi trông coi sao…”

Đại A Chiết trịnh trọng gật đầu “vì sư đệ không có khả năng mở Huyền thiên

kính, cho nên sư phụ mới giao cho hắn trông coi. Sư phụ rất coi trọng ý

tưởng của sư đệ, nên rất yên tâm chuyện sư đệ tìm nơi cất giữ bảo kính”

Tư duy của tiểu hài tử rất khó lý giải, cũng đâu cần nói đến thâm ảo như

thế chứ. Tư duy của sư phụ các ngươi cũng làm cho người ta muốn rơi lệ

nha.

A Sơ dường như đã bình phục tâm tình, không Tiểu A Chiết mà

quay sang hỏi tiểu dược đồng của Thương Thuật “Tuệ Tuệ, ngươi có muốn

nhìn thấy Huyền thiên kính không?”

Tuy không biết Huyền thiên

kính là cái gì nhưng thấy Y Tiên nhà mình muốn xem, vậy nhất định là thứ tốt. Tuệ Tuệ gật đầu thật mạnh, còn lôi kéo tay áo của Tiểu A Chiết

“Tiểu A Chiết, ngươi cho mọi người xem Huyền thiên kính một chút đi, một chút thôi, Lão Quân sẽ không phát hiện được đâu, ta cũng muốn nhìn một

chút nha”

Đối diện Tuệ Tuệ, Tiểu A Chiết rất là khó xử “Tuệ Tuệ,

không phải ta không cho ngươi xem” hắn liếc A Sơ một cái, cúi đầu nhỏ

giọng nói “sư phụ đã mang Huyền thiên kính đến Lăng Tiêu điện rồi”

Hừ, tiểu tử ngươi giỏi ha, lần trước còn lừa nàng có Huyền thiên kính, làm

nàng còn thấy đáng tiếc mấy ngày. A Sơ âm thầm mắng Tiểu A Chiết tám

mươi lần, mất hứng nói “vậy ngươi gọi Lão Quân đến đi, ta có chuyện nói

với hắn”

“Sư phụ cùng Thiên đế và các vị tiên gia đang xem tình hình chiến sự, trong coi Thiên môn, đề phòng âm mưu của Ma giới”

“Ngươi nói cho hắn biết Dao Liên tiên tử đã chết đi’

Tiểu A Chiết liên tục xua tay: “không thể, nếu sư phụ biết ta lừa hắn, sẽ tức giận”

A Sơ tức đến mức không kiềm chế được, lớn tiếng nói ‘ai nói lừa hắn, nếu

hôm nay ta không nhìn thấy Huyền thiên kính, không nhìn thấy Mộ Khanh,

ta sẽ chết ở đây, bảo sư phụ ngươi tới nhặt xác đi”

Thấy A Sơ

không có ý nói chơi, Tiểu A Chiết hoảng hốt nhìn Đại A Chiết. Đại A

Chiết khó xử gật đầu, Tiểu A Chiết có chút vui mừng, chân chạy như bay,

vừa chạy vừa nói “Tuệ Tuệ, ngươi đợi một lát nha, ta đi lấy Huyền thiên

kính cho ngươi xem”

Mọi người: “…”

Thái Thượng Lão Quân

vội vã rời khỏi Lăng Tiêu điện chạ về, phất trần cũng bị gió thổi cho

rối tung, vừa vào cửa liền chạy tới cạnh lồng sắt, nhìn A Sơ vài lần rồi nhẹ nhàng thở ra, xoay người tính đi ra ngoài. Thương Thuật và Ngọc Cẩm liền chặn đường hắn, Ngọc Cẩm hỏi “Lão Quân, chúng ta muốn biết tình

hình tiên ma đại chiến, ngài và Thiên đế có tin gì không?”

Thái

Thượng Lão Quân vuốt vuốt phất trần, giọng điệu có ý cảnh cáo “trận

chiến thứ nhất giữa tiên ma đã chấm dứt, quân lực hai bên ngang nhau

nhưng Ma chủ quỷ kế đa đoan, Nhị Lang chân quân, Lý Thiên Vương và Quân

sư vẫn luôn chú ý hướng đi của Ma quân, tuyệt không dám lơ là. Hiện nay

Thiên giới ra vào đều rất nghiêm cẩn, trước khi đại chiến chấm dứt thì

không thể ra ngoài”

Tình hình càng khẩn trương, A Sơ càng lo

lắng, nhất là khi Mộ Khanh ra đi không lời từ biệt, càng làm cho nàng

bất an hơn bao giờ hết. Hắn nhốt nàng ở nơi này, dù có lý hay không,

nàng vẫn phải chấp nhận nhưng chỉ mong nhìn thấy hắn một cái, xem hắn

hiện thế nào là đủ rồi. A Sơ khẩn cầu “Lão Quân, thượng tiên đem ta nhốt ở chỗ ngươi nhưng không có nói không cho ta nhìn Huyền thiên kính.

Huyền thiên kính là đồ của ngươi, chỉ cần ngươi gật đầu thì không có gì

không thể. Không chỉ có ngươi và Thiên đế, mà chúng ta cũng là bằng hữu

của hắn, trong lòng cũng rất lo lắng, sợ hãi. Thượng tiên ngày thường

quan hệ với ngươi rất tốt, ngươi cũng biết thượng tiên đối với chúng ta

rất quan trọng, mong ngươi thông cảm cho tấm lòng của chúng ta, hiểu cho nỗi khổ của chúng ta”

Ngọc Cẩm ra sức gật đầu “nếu Lão Quân vẫn

không đáp ứng, chúng ta sẽ nâng lồng sắt đến chỗ tiên ma đại chiến. Nếu

Lão Quân lại ngăn cản thì hôm nay Ngọc Cẩm ta sẽ vặt hết râu của ngươi,

vặt râu thì đâu có vi phạm thiên quy phải không?”

Thái Thượng Lão Quân sờ sờ râu của mình vẫn kiên trì ngăn cản “bất kỳ ai cũng không được tới gần chiến trường”

A Sơ ở phía sau kéo tóc hắn “chúng ta chỉ nhìn qua gương, chúng ta sẽ

không làm phiền bọn họ, bọn họ cũng đâu thấy chúng ta, ngươi và Thiên đế đã ở Lăng Tiêu điện xem qua, sao không cho chúng ta xem?”

Thái Thượng Lão Quân do dự lắc đầu “các ngươi đều là người trẻ tuổi, dễ dàng xúc động ah”

Chuyện này A Sơ không phủ nhận, vừa rồi có hai kẻ rất xúc động nha.

Thương Thuật tự tin vỗ ngực nói “sẽ không, chúng ta là những người trẻ tuổi,

lý trí, dễ xúc động chỉ là người bị giam trong lồng sắt kia”

Ngọc Cẩm ra sức gật đầu phụ hòa, Đại A Chiết dùng ánh mắt đáng thương nhìn người trong lồng, nhẹ nhàng thở dài.

Thái Thượng Lão Quân không còn cách nào khác, phóng ra một chưởng, một đạo

ngân quang xuất hiện, trong lòng bàn tay cũng xuất hiện một mặt gương

được khảm song long hí châu. Thái Thượng Lão Quân bấm đốt tay niệm pháp

chú, Huyền thiên kính từ lòng bàn tay bay lên, xoay tròn giữa không

trung, từ đó xuất hiện một hình tròn thật lớn, một đám sương mù chậm rãi tản ra cùng nhiều điểm sáng hướng về huyền thiên kính. Lão Quân duỗi

hai ngón tay ra, Huyền thiên kính liền cố định trong không trung, các

điểm sáng cũng ngưng kết lại, chiếu ra hình ảnh trong gương.

Nơi

Thiên giới đóng quân một mảnh tuyết trắng, tuyết phong hàn khí mịt mù,

thiên binh thiên tướng chiến giáp vũ khí sẵn sàng, tùy thời chiến đấu,

hai má đỏ bừng vì lạnh.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 49
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...