Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tiên Ngươi Thật Hư

Chương 42

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hút? Hút như thế nào đây?

Đang lúc A Sơ đắm chìm trong tưởng tượng vô biên, Thương Thuật đã cầm một

nhánh cỏ vàng rực quơ quơ trước mặt nàng “đến, để ta giúp ngươi”

A Sơ do dự “làm…làm như thế nào?”

Thương Thuật thản nhiên đáp “kích thích cúc hoa”

Cái gì? Quá mức đả kích nha!!!

A Sơ đương nhiên không muốn, một ngàn lần, một triệu lần cũng không.

Thương Thuật kinh nghiệm phong phú tiến tới gần nàng, âm trầm sâm nhu

cười nói “đến, đến đây, rất thoải mái, thực mất hồn, bụng sẽ lập tức

không đau nữa”

A Sơ ôm lấy chân Mộ Khanh, liều mạng lắc đầu “thượng tiên, ta không muốn, ta không cần”

Mộ Khanh nghiêm mặt nhưng thật ra là cố nén cười hỏi Thương Thuật “còn cách nào khác không?’

Thương Thuật xòe tay, bất đắc dĩ nói “uống thuốc là không được, Phật quả không phải là độc dược, không cần giải dược, cho dù uống thuốc xổ, Phật quả

cũng sẽ dung hòa vạn vật mà làm thuốc xổ mất tác dụng”. Thương Thuật phe phẩy cộng cỏ trên tay, vẻ mặt vô lại “nếu không ngươi hút ra đi?Mộ

Khanh sẽ giúp ngươi hô hấp, thế nào?”

Mộ Khanh ưỡn ngực, ôm khuôn mặt nhỏ nhắn của A Sơ, hai mắt sáng ngời “mỹ nhân, ngươi không thể tự cứu mình thì để ta cứu ngươi”

A Sơ muốn rơi lệ, mặt nhăn như khỉ, gian nan nói “ngươi im miệng”

Mộ Khanh cười tủm tỉm “uh”

A Sơ đẩy hắn ra, nghiến răng nghiến lợi nói “ngươi thân thể không tốt, để tự ta là được rồi”dứt lời đút hai ngón tay vào cổ họng, nhất quyết làm

cho mình ói ra mấy thứ phiền toái.

Ngực A Sơ co rút lại, miệng

phun ra một ít nước trong nhưng vẫn không thấy bóng dáng của Phật quả.

Thương Thuật vội ngăn cản nàng “Phật quả đã vào bụng ngươi rồi, không

phun ra được” nói xong hướng về phía cửa sổ vẫy tay, một tiểu dược đồng

liền chạy vào.

Tiểu dược đồng này là một hài tử, tóc búi thành

hai búi nhỏ, xiêm y màu lam sạch sẽ, tay cầm một nắm trúc biển nhỏ đã

phơi khô, hai mắt chớp chớp

“Vị tiên tử này không thể tự bài tiết, ngươi giúp nàng đi’ Thương Thuật chỉ vào A Sơ nói với tiểu dược đồng.

Nói uyển chuyển một chút khó lắm sao? A Sơ âm thầm oán giận.

A Sơ có chút không tình nguyện, tiểu dược đồng nhìn ra tâm tư của nàng,

chạy đến trước mặt nàng, đắc ý vỗ ngực mình nói “tiên tử đừng sợ, tay

nghề của ta tốt lắm, rất nhiều tiên nhân bị nóng trong người mà bài tiết không thông đều nhờ ta trị liệu, suốt quá trình không đau chút nào”

Thật là sỉ nhục người quá mức mà.

A Sơ không cam lòng lắc đầu, dù sao mình cũng là một nữ tiên trưởng

thành, để người khác làm việc này thật quá mất mặt nhưng tiểu dược đồng

kia lại rất nhiệt tình, khí lực cũng lớn, một hơi kéo nàng đi về phía

nhà xí “đi thôi tiên tử. Nếu ngươi lại ói sẽ không tốt cho dạ dày”

A Sơ thậm chí không thể thốt lên lời kháng cự, chỉ có thể liều mạng lắc

đầu nhưng tiểu dược đồng lại rất hứng thú với việc này, hai mắt chỉ chăm chăm nhìn nhà xí, không thèm chú ý tới nàng. A Sơ bị tiểu dược đồng vừa lôi vừa kéo đi vào, nhìn tiểu dược đồng cầm tiểu trúc biển, lần đầu

tiên A Sơ cảm thấy mình bị uy hiếp rất lớn.

Liều chết giãy dụa

một hồi, A Sơ đành bất lực nhìn tiểu dược đồng hoan hoan hỉ hỉ hoàn

thành sứ mệnh vinh quang của nàng. Trong bụng quặn đau từng cơn, lần sau còn đau hơn lần trước, A Sơ thầm thề, cả đời sẽ không bước vào Phật sơn nửa bước, không ăn trái cây màu lục nữa…không bao giờ…đi vào nhà xí này nữa.

Một khắc, hai khắc, ba khắc…

Cánh cửa nhà xí bị đẩy

ra, tiểu dược đồng cao hứng phấn chấn chạy đến trước mặt Thương Thuật

báo cáo kết quả “sư phụ, đồ nhi đã giúp tiên tử thông xong, thì ra là

một loại quả màu xanh”

A Sơ vừa đi ra tới cửa nghe được câu này dường như muốn hóa đá.

Đúng là thầy nào thì trò đó, hai người nói uyển chuyển một chút thì chết sao?

Thương Thuật vừa lòng gật gật đầu, lấy một viên kẹo dúi vào hà bao của tiểu dược đồng “làm tốt lắm, rửa tay rồi ăn kẹo đi”

Uy, uy, có cần nói khiến người ta hiểu lầm như vậy không?

A Sơ đau đầu xoa trán, bụng vẫn còn hơi đau nhưng đã bắt đầu thấy tiêu

dần. nàng quay đầu nhìn nhà xí lại nhìn nhìn Thương Thuật sau đó chậm

chạp rời đi, thắt lưng và mông đều như muốn nhũn ra, ước muốn tạo nên bộ dáng vân đạm khinh phong nháy mắt bất thành, cúi đầu nói với Mộ Khanh

đang đứng sau cánh cửa “hồi Đông Lăng điện đi”

Mộ Khanh mỉm cười đi tới chỗ nàng, mỉm cười ôn nhu.

Trực giác cản thấy ánh mắt hắn có vấn đề, A Sơ cúi đầu, xấu hổ gọi một đám

mây nhỏ, Mộ Khanh ở phía sau kêu lên “đừng dùng sức quá, cẩn thận biên

độ”

Nghe vạy, xấu hổ, giận dữ và ủy khuất liền theo nước mắt tràn mi, A Sơ lập tức leo lên mây bỏ chạy. Nàng biết Mộ Khanh ở phía sau

nhưng cũng không quay đầu lại, chỉ một mạch chạy về Đông Lăng điện,

quyết định chui vào phòng không đi ra ngoài nữa.

Mộ Khanh cũng

không phải muốn bỏ mặc nàng nhưng thấy nàng rơi lệ, hắn cũng không biết

làm gì. Hắn cảm thấy rất muốn cười nhưng cố gắng đè nén, gia tăng tốc

độ, vươn tay ôn nhu sờ đầu nàng “A Sơ ngoan, đừng khóc”

Bởi vì

chuyện vừa rồi, A Sơ không thể ngẩng đầu trước mặt hắn. Mộ Khanh khẽ thở dài, đưa tay lau nước mắt cho nàng, ôm nàng vào lòng an ủi, A Sơ nhân

cơ hội này mà vòi vĩnh

“Ta muốn ăn đào tiên”

“Ta muốn đến vườn của Vương mẫu”

“Ta muốn mặc vân ti bạch vũ nguyệt hoa sam”

“Ngày mai ta đi thải vân.”

“Ta muốn tiếp tục thân cận.”

Mộ Khanh nhìn gương mặt hoa lê đái vũ của nàng, rất không cao hứng đáp “được, ngày mai sẽ làm”

A Sơ bĩu môi, vẫn là thực ủy khuất: “Còn muốn đem bỏ hết cúc hoa ở Đông Lăng điện”

“Nga, cái này ta làm không được, ta đang muốn tìm cúc hoa a”

A Sơ thật muốn khóc “thượng tiên, ngươi xấu xa”

Mộ Khanh cười cười “nam nhân không hư, nữ nhân không yêu”

A Sơ lau nước mắt, trong lòng có chút khó chịu. Rõ ràng Mộ Khanh vẫn luôn si tình với vị hôn thê đã mất, sao lại nói những lời làm cho nữ tử khác phải suy nghĩ?

Thấy nàng không nói lời nào, Mộ Khanh biết mình

đã nói hớ, lúc này A Sơ lại ngẩng đầu lên hỏi hắn “thượng tiên, ngươi là người ta thấy đầu tiên ở Thiên giới sao?’

Mặc dù không hiểu sao nàng lại hỏi vậy, hắn vẫn gật đầu

“Khi ta hóa thành hình người là ngươi gặp được ta”

Lại gật đầu, khó hiểu nhìn nàng.

“Vậy ngươi có biết chân thân của ta là gì không? Vì sao ta niệm chú như Nguyễn Nguyễn chỉ mà vẫn không thể biến về chân thân?”

A Sơ lại hỏi: “Kia ngươi có biết ta chân thân là cái gì sao? Vì sao ta

dựa theo Nguyễn Nguyễn biện pháp mặc niệm pháp chú, nhưng vẫn biến không ra ta chân thân.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tiên Ngươi Thật Hư
Chương 42

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 42
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...