Tôi giơ ngón tay cái với cậu ấy: “Tôi chấm cho người hướng dẫn này 99 điểm, bớt đi 1 điểm vì sợ cậu kiêu ngạo.”
Thẩm Tinh Trì khẽ nhếch môi, lại bắt đầu gõ chữ: “Đây là việc mà hướng dẫn viên nên làm.”
“Trò tiếp theo đi đâu đây?”
Tôi không chút do dự: “Nhà ma!”
Thẩm Tinh Trì có chút do dự, nhưng sau đó lại gật đầu.
Dáng vẻ này, là có chút sợ sao?
Thế là tôi an ủi: “Không sao đâu Thẩm Tinh Trì, có tôi đi cùng cậu mà, nếu cậu sợ thì cứ hét thật to lên!”
Có lẽ mục đích của tôi quá lộ liễu nên Thẩm Tinh Trì nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi hoặc.
Tôi nỗ lực chữa ngượng.
“Nếu cậu thực sự sợ mà lại không hét lên được thì hãy nắm lấy áo của đại hiệp đây, bản đại hiệp sẽ bảo vệ cậu!”
Tôi kéo kéo vạt áo của mình: “Nào, nắm lấy đi.”
“Cứ đi theo sau tôi.”
Thẩm Tinh Trì lộ vẻ suy tư nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.
Sau mười phút ở trong nhà ma, sắc mặt Thẩm Tinh Trì trở nên nghiêm trọng, cậu ấy nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo tôi không buông.
Tôi nhắc nhở đầy thân thiện: “Nếu sợ thì có thể kêu lên.”
Cậu ấy lắc đầu, lại lấy điện thoại ra gõ chữ hỏi ý kiến tôi: “Không sợ, nhưng mà chán quá.”
“Chúng ta đi ra ngoài nhé?”
Đối với những người không sợ ma mà nói thì đúng là chán thật…
Tôi tiu nghỉu bỏ cuộc.
Sau khi ra ngoài, tôi không nhịn được mà hỏi cậu ấy.
“Thẩm Tinh Trì, cậu không sợ ma sao? Sao lại bình tĩnh thế.”
“Bởi vì tôi là người theo chủ nghĩa duy vật.”
…
Một câu nói khiến tôi hoàn toàn xì hơi.
Kế hoạch của tôi hoàn toàn thất bại, còn Thẩm Tinh Trì lại rất kiên trì dẫn tôi đi chơi đến tận khi trời tối, chơi qua gần 90% các trò trong công viên.
Hoạt động cuối cùng của chuyến ngoại khóa là xem trình diễn pháo hoa, nghe nói đây là màn pháo hoa hoành tráng nhất trong vòng mười mấy năm qua tại thành phố A.
Tôi và Thẩm Tinh Trì kết thúc trò chơi sớm hơn để chọn một vị trí ngắm cảnh tuyệt đẹp.
Chúng tôi vừa ngồi xuống không lâu, một vệt vàng kim rạch ngang bầu trời, tiếp đó là hàng vạn điểm sáng bỗng chốc bùng nổ, giống như dải ngân hà bị vỡ vụn đổ tràn xuống.
Tôi chắp hai tay lại, bắt đầu cầu nguyện.
“Hy vọng chúng ta đều thi đậu vào những trường đại học tốt.”
Sau khi pháo hoa kết thúc, Thẩm Tinh Trì gửi tin nhắn hỏi tôi: “Ước nguyện dưới pháo hoa có linh nghiệm không?”
Tôi cười: “Cậu cứ thử đi thì biết ngay mà.”
Nói xong, tôi kéo tay cậu ấy, áp hai lòng bàn tay cậu ấy lại với nhau.
Tầm mắt Thẩm Tinh Trì rơi vào tay tôi.
Thôi c.h.ế.t, lại quá trớn rồi!
Tôi sực tỉnh rồi vội vàng thu tay lại.
Giữa lúc ngượng ngùng, một chùm pháo hoa lại kịp thời v.út lên, tôi chân thành cầu nguyện: “Phù hộ cho Thẩm Tinh Trì sớm ngày mở miệng nói chuyện được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tieng-hat-danh-thuc-cau/chuong-5.html.]
Thẩm Tinh Trì khựng lại một chút, rồi gửi cho tôi một biểu tượng cố gắng: “Điều ước này sẽ thành hiện thực thôi.”
Tôi cũng cười hì hì bày tỏ sự đồng tình.
7
Sau khi màn trình diễn pháo hoa kết thúc, chuyến đi ngoại khóa cũng dần khép lại.
Vì bận tập trung nên khi chúng tôi về đến trường đã gần mười giờ đêm.
Thẩm Tinh Trì chủ động đề nghị để tài xế của cậu ấy đưa tôi về nhà.
Cậu ấy nói là tiện đường.
Nghĩ đến việc có thể tiết kiệm được một khoản tiền xe, tôi cũng không khách sáo với cậu ấy nữa.
Nhưng khi sắp đi đến cổng trường, tôi thoáng thấy một khuôn mặt vô cùng quen thuộc.
Là bố tôi.
Có lẽ tiền sinh hoạt mà chị Thẩm gửi cho tôi lại bị ông ta tiêu xài hết sạch rồi.
Tôi dừng bước, kéo Thẩm Tinh Trì nấp sau một cái cây lớn.
“Thẩm Tinh Trì, tôi có việc đột xuất, cậu về trước đi.”
Tôi không muốn để Thẩm Tinh Trì bị kéo vào chuyện này.
Thẩm Tinh Trì rõ ràng bị vẻ nghiêm trọng của tôi làm cho bất ngờ, nhưng cậu ấy không có ý định rời đi.
Tôi hết cách, đành giải thích: “Chuyện riêng của con gái, cậu ở đây không tiện đâu.”
Thẩm Tinh Trì cuối cùng không tiếp tục kiên trì nữa: “Vậy cậu đi đường cẩn thận, đến nơi thì nhắn tin cho tôi.”
Tôi gật đầu, tiễn cậu ấy đi rồi quay người định về lớp học tạm bợ một đêm.
Vì có bảo vệ ở đây, Giang Vĩ chắc là không dám xông vào trường làm gì đâu.
Tôi rảo bước nhanh hơn, cố gắng thu mình vào trong bóng đêm.
Nhưng mới đi được vài bước thì nghe thấy giọng nói quen thuộc phía sau gọi mình là Tiểu Trúc Tử.
“Tiểu Trúc Tử, có phải mày đã lấy trộm 2.000 tệ mà bà nội để lại không?”
“Mày giỏi thật đấy, ngay cả di vật của bà nội mà mày cũng dám trộm, hôm nay mày mà không nộp số tiền đó ra thì người làm bố như tao đây nhất định phải dạy cho mày một bài học!”
Ông ta hùng hổ xông tới.
“Số tiền đó là bà nội để lại cho tôi đi học làm tiền sinh hoạt, không phải trộm!”
“Đừng có tìm tôi đòi tiền nữa! Tôi không có tiền đâu!”
“Mày đừng tưởng tao không biết, tiền tài trợ mà cô Thẩm gửi cho mày đều chuyển hết vào thẻ của mày rồi.”
“Đó là tiền sinh hoạt của tôi!”
Nghe tôi nhắc đến tiền tài trợ, mắt Giang Vĩ sáng rực lên.
“Mày đi mà lừa quỷ ấy, mày than nghèo với bố mày, vậy mà lại có tiền bỏ ra 300 tệ để đi ngoại khóa.”
“Mày nói rõ đi, có phải cái người họ Thẩm kia lén lút đưa tiền cho mày không?”
“Vậy mày gọi điện bảo nó gửi thêm ít nữa đi.”
Tôi lùi lại hai bước.
“Không đời nào, nếu không có chị Thẩm tài trợ cho tôi đi học thì tôi đã phải bỏ học về nhà lâu rồi, không biết chừng đã bị ông đem bán đi đâu rồi nữa!”
“Tôi không thể đi làm phiền chị ấy thêm nữa, ông đừng hòng dựa vào tôi để lừa tiền!”
“Tôi khuyên ông bây giờ cút ngay đi, đây là trường học, không phải nơi để ông làm càn.”
Giang Vĩ nổi trận lôi đình, lôi kéo tôi về phía cổng trường.
--------------------------------------------------