Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiếng

thét chói tai của Mai Tử vang lên đột ngột trong đêm. Sau khi kêu lên, Mai Tử

liền sửng sốt, Tiêu Kinh Sơn cũng sửng sốt.

Mai Tử

vội vàng lắc đầu, lắp bắp thở phì phò giải thích: “Hiện tại…hiện tại khoan đã,

không có….không có khăn…..không được….”

Tiêu

Kinh Sơn hô hấp đục ngầu chậm trãi bình tĩnh lại, trong bóng đêm hắn lặng lẽ

nhìn Mai Tử, cuối cùng xuống giường, từ trên người Mai Tử dời đi.

Mai Tử

nghĩ chắc là hắn đi lấy khăn đi?

Không

ngờ Tiêu Kinh Sơn trực tiếp cầm lấy áo ngoài khoác vào, mang giày đi ra ngoài.

Mai Tử

không hiểu, vội vàng gọi hắn lại, khẩn trương hỏi: “Chàng muốn đi đâu?”

Tiêu

Kinh Sơn dừng bước, trầm mặc nửa ngày mới nói: “Ta nói rồi, không có sự đồng ý

của nàng ta sẽ không chạm vào nàng, hôm nay là ta xúc động, nàng không cần sợ”.

Nói xong xoay người đi ra cửa.

Mai Tử

ngẩn người ôm chăn, dưới ánh trăng mờ ảo, nghĩ đây rốt cuộc là có chuyện gì?

Hắn sợ làm đau nàng hay là chê nàng?

Một đêm

này, Tiêu Kinh Sơn không trở lại phòng, hắn ở dưới gốc cây ngủ một đêm. Mai Tử

xót hắn, nhưng lại không biết chuyện này cuối cùng sao lại thành ra như thế,

cũng không dám gọi hắn quay lại phòng. Ngày hôm sau, Tiêu Kinh Sơn không nhắc

lại chuyện này, nhưng mà lúc ở chung với Mai Tử hắn có vài phần tránh né.

Mai Tử

vốn còn có chút rụt rè sợ hãi, đối mặt với sự ôn hòa của hắn, càng tăng thêm

vài phần bất an. Vì thế nàng cẩn thận nấu cơm, cẩn thận nhìn sắc mặt của hắn,

nhưng mà Tiêu Kinh Sơn chỉ trừ việc có chút trốn tránh nàng, ngoài ra mọi việc

không có khác biệt gì lắm, thậm chí lúc ăn cơm hắn còn bảo nàng ăn nhiều chút.

Mai Tử

càng thêm không hiểu, nghĩ lại đêm đó nàng cũng không có nói gì nha, làm thế

nào mà Tiêu Kinh Sơn bỗng nhiên đối đãi với nàng như vậy? Nàng càng nghĩ càng

không hiểu được, cuối cùng vẫn nhịn không được nghĩ, hay là… hắn không muốn

cùng nàng làm chuyện đó?

Nghĩ

như vậy nàng không tránh khỏi có chút tự trách, rồi vẫn phải tự an ủi mình, kỳ

thật không làm thì không làm, nghe nói lần đầu tiên sẽ rất đau, hơn nữa cái kia

phồng lên của Tiêu Kinh Sơn thoạt nhìn rất lớn, nghĩ đến lúc cái đó tiến vào

trong thân thể mình nàng liền sợ hãi, loại chuyện này không làm thì thôi.

Vốn

việc này xảy ra rồi thì cũng thôi, nhưng đêm xuống, Mai Tử phát hiện Tiêu Kinh

Sơn không hề lên giường ngủ cùng mình. Hắn mang theo cái chiếu, lại không biết

kiếm ở đâu ra một cái nệm rơm, trực tiếp đặt ở dưới gốc cây, buổi tối nằm ngủ ở

đó.

Mai Tử

giật mình nhìn mọi việc, nhịn không được đến bên cạnh hỏi: “Chàng đây là muốn

làm cái gì?”

Tiêu

Kinh Sơn không nhìn Mai Tử, cùi đầu phủi phủi giường của mình dưới tán cây,

nghe Mai Tử nói vậy, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên, thản nhiên nói: “Mùa hè

nóng nực, ngủ ở đây mát mẻ”.

Trong

lòng Mai Tử nhộn nhạo, nàng biết đây chỉ là cái cớ của hắn. Trong thôn xác thực

mùa hè cũng có nam nhân ở ngoài trời ngủ như vậy, nhưng là lúc thời tiết cực kỳ

nóng, nay trời còn không có nóng đến mức phải ngủ bên ngoài. Hơn nữa, nhà tranh

này của Tiêu Kinh Sơn chung quanh có gió lùa, gió từ núi thổi xuống rất mát mẻ,

làm sao có thể oai bức đến mức không thể ngủ trong nhà?

Đây đều

là cái cớ để tránh né nàng, Mai Tử nghĩ người phu quân ôn nhu săn sóc mình bây

giờ đã bắt đầu tránh né mình, bỗng nhiên nghĩ tới tương lai, bất an nổi lên.

Mắt nàng chậm rãi ướt át, mông lung nhìn nam nhân trầm mặc trước mắt, nhịn

không được nhẹ giọng mở miệng hỏi: “Chàng nếu có điều gì bất mãn với ta cứ trực

tiếp nói ra, được không?”

Cuối

cùng Tiêu Kinh Sơn cũng ngẩng đầu nhìn nàng, hắn thấy mắt Mai Tử ướt át thì có

chút không đành lòng, nhưng cũng không thay đổi chủ ý: “Mai Tử, nàng hiểu lầm

rồi, thực ra ta không có ý gì đâu”.

Nhưng

Mai Tử lại cảm thấy chắc chắn hắn có ý khác, nàng hàm chứa nước mắt ủy khuất

nói: “Thôi, chàng nếu thích ngủ ở ngoài như vậy thì cứ ngủ ở ngoài vậy”.

Nói

xong lời này, Mai Tử quay đầu đi vào phòng. Tiêu Kinh Sơn là phu quân của nàng,

nàng không thể bất mãn với hắn, cũng không thể cứng rắn mà lôi kéo hắn đi vào

nhà. Nhưng mà trong lòng không kìm được dâng lên uất ức, vì thế nàng đem hết

quần áo của Tiêu Kinh Sơn sắp xếp một phen, đem tất cả bỏ vào giỏ trúc chuẩn bị

ngày mai mang ra suối giặt, Mai Tử muốn Tiêu Kinh Sơn tắm ban đêm về không có

quần áo mặc.

Ban đêm

Mai Tử ngủ không được, vài lần tỉnh dậy chạy đến cửa sổ nhìn xem Tiêu Kinh Sơn

ở bên ngoài. Chỉ thấy ánh trăng thanh, dưới gốc cây, người nam nhân đó đang yên

lặng nằm ngủ.

Ngày

hôm sau tỉnh lại, Mai Tử không có chút tinh thần nào, ra khỏi cửa liền thấy

Tiêu Kinh Sơn đã chuẩn bị tốt cơm sáng. Nghĩ đến việc hắn ngủ ở ngoài, mặt trời

vừa nhô lên liền dễ dàng đánh thức hắn. Tuy rằng Mai Tử biết việc này nhưng

không muốn nói toạc ra, nếu hắn đã hạ quyết tâm ngủ ở ngoài, nàng chỉ là nương

tử, không có khả năng cứng rắn bắt hắn vào nhà ngủ.

Trưa

hôm đó, Mai Tử mang theo giỏ trúc cùng quần áo của Tiêu Kinh Sơn hôm qua nàng

đã chuẩn bị mang đi giặt, vừa đúng lúc Tiêu Kinh Sơn trông thấy, nhắc nhở nói:

“Không cần giặt hết tất cả đâu”. Ý hắn sợ Mai Tử giặt nhiều như vậy sẽ vất vả,

nhưng hắn không ngờ được ý tứ của Mai Tử, cho nên nàng cắn môi không nói gì

trực tiếp đi ra ngoài. Tiêu Kinh Sơn nhíu mày, hắn không biết rốt cuộc chuyện

gì xảy ra?

Qua

buổi trưa, tại dòng suối nhỏ như cũ vẫn là một đám nữ nhân đang giặt quần áo,

Mai Tử mới vừa đi đến bờ suối, liền nhìn thấy có người xa xa hướng nàng cười

tiếp đón. Mai Tử nở nụ cười đáp lại, hóa ra là A Kim.

A Kim

kéo Mai Tử đến chỗ ít người, hai người ngồi kề nhau nói đùa. Mai Tử nhớ tới

chuyện của mình và Tiêu Kinh Sơn gần đây, liền hỏi A Kim trong thôn lúc này có

hay không dị nghị nàng chuyện gì. A Kim gặp Mai Tử hỏi, do dự trả lời: “Còn

không phải đám đàn bà ba hoa chích chòe kia sao, cả ngày cùng ông chủ Lý tám

chuyện”.

Mai Tử

ngược lại không tức giận, thản nhiên nở nụ cười hỏi: “Họ nói cái gì vậy?”

A Kim

nhìn kỹ vẻ mặt Mai Tử: “Nghe mấy lời này làm gì, chỉ làm cho tâm tình thêm xấu

mà thôi”.

Mai Tử

căn bản là lơ đễnh, ngược lại thúc dục A Kim nói: “Không ngại, nếu người khác

có thể nói chúng ta, chúng ta vì sao không nghe họ nói? Nghe một chút để đỡ

nhàm chán”.

A Kim

gặp Mai Tử cố ý nói tốt, bất đắc dĩ nói: “Ai nha, trong thôn chỉ có thể nói về

chuyện cũ trước kia thôi a, có thể nói cái gì mới đây?” Nói xong như là chợt

nhớ tới cái gì, đột nhiên hỏi: “Nhưng mà, mấy ngày nay ta nghe mẹ nói nam nhân

nhà ngươi bây giờ đêm nào cũng ngủ ở trong sân, chuyện này là sao?”

Mai Tử

phì cười một tiếng, quả nhiên chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu đồn xa

trăm dặm, ngay cả chuyện Tiêu Kinh Sơn ngủ trong sân đều bị người ngoài để

trong mắt. A Kim gặp Mai Tử cười, có chút sốt ruột: “Ai u, ngươi nói xem xem,

ngươi không vội nhưng ta vội a”.

Mai Tử

lắc đầu nói: “Không có việc gì, hắn là sợ ở trong phòng nóng bức nên ra ngoài

ngủ vài ngày”.

A Kim

đương nhiên không tin, nhìn trái nhìn phải, tiến đến bên tai Mai Tử hỏi nhỏ:

“Hắn ở trên giường thế nào?”

Lúc đầu

Mai Tử khó hiểu, nghi hoặc hỏi: “Cái gì thế nào?”

A Kim

ai u một tiếng, nhỏ giọng giải thích nói: “Chính là chuyện kia!”

Mai Tử

nhìn thần sắc ái muội của A Kim, lập tức hiểu, mặt nàng nhất thời nóng lên, nói

lung tung: “Tốt”

A Kim

quan sát sắc mặt Mai Tử, nhìn không ra cái gì, chính mình đoán thẳng: “Hắn ngày

thường là người cao to sức lớn, nhất định chuyện kia có phần hơn người? Ngươi

chịu được sao? Hay là hắn có vấn đề gì?”

Mai Tử

biết A Kim ngày thường thoạt nhìn đứng đắn, nhưng mà khi ở cùng đám tỷ muội khó

tránh nói những lời tế nhị, lời này có chút khó nghe, làm mặt nàng đỏ đến tận

mang tai nói: “Ngươi nói cái gì vậy, không nói chuyện với ngươi nữa”.

A Kim

nhìn Mai Tử thẹn thùng, nhịn không được khanh khách nở nụ cười: “Xem ra Tiêu

Kinh Sơn tên kia chưa có dốc hết sức nha”.

Trời

nhanh về chiều, Mai Tử nương vội vã chạy tới, lúc ấy vừa hay Tiêu Kinh Sơn đi

ra ngoài không có ở nhà. Mai Tử nương trực tiếp kéo Mai Tử vào trong phòng, nhỏ

giọng ép hỏi: “Mai Tử, con và hắn cuối cùng là xảy ra chuyện gì?”

Trong

lòng Mai Tử biết lời đồn đại kia đã truyền đến tai của mẹ, cười khẽ vừa nói:

“Không có chuyện gì”.

Vẻ mặt

Mai Tử nương mang chút hờn giận: “Con phải nói rõ ràng, cái gì mà không có

chuyện gì? Hai vợ chồng không ngủ chung với nhau mà nói không có chuyện gì

sao?”

Mai Tử

chẳng để ý nói: “Có hay không có ngủ với nhau thì có gì khác?”

Mai Tử

nương nhìn kỹ nữ nhi nhà mình, bỗng nhiên nhỏ giọng hỏi: “Hắn ở trên giường

bình thường chứ?”

Mai Tử

vạn lần không nghĩ được trong vòng một ngày lại bị hỏi chuyện này đến hai lần,

hơn nữa còn là chính mẫu thân của mình hỏi, nàng cúi đầu nói: “Bình thường ạ”.

Nếu

nàng nói cho mẫu thân nàng biết nàng cùng Tiêu Kinh Sơn còn chưa làm chuyện

kia, không biết mẫu thân còn nghĩ ra chuyện như thế nào nữa, vẫn là không nên

nói.

Mai Tử

nương lại ép hỏi, nhưng Mai Tử chỉ đỏ mặt cuối đầu, miệng như trai hến giống

nhau cạy không ra được chuyện gì. Cuối cùng Mai Tử nương bất đắc dĩ rời đi,

trước khi đi thở dài nói: “Con ấy, nha đầu này, khi nào mới có thể làm cho ta

bớt lo hả”.

Mai Tử

thực bất đắc dĩ, nàng cũng đâu có muốn mẹ lo lắng. Nhưng quan hệ của mình và

Tiêu Kinh Sơn thực không có nói rõ ràng ra được. Tiêu Kinh Sơn là một nam nhân,

khí lực lớn, nàng không thể cứng rắn ép hắn lên giường.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...