Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn

Chương 76

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mai Tử

vỗ về bụng mình một lúc sau, chỗ đó rất yên tĩnh, không có bất kỳ dấu hiệu nào,

cứ thế nàng cũng không biết thì ra bụng mình đã có một cái gì đó.

Nàng

nhớ tới mấy ngày nay nàng vừa cắt cỏ vừa cưỡi lừa, không tránh được khẩn

trương: "Đứa bé có sao không, ta không làm nó bị thương chứ?"

Tiêu

Kinh Sơn cầm lấy tay nàng, an ủi nói: "Đứa bé không sao, chỉ cần nàng

dưỡng thân thể an thai cho tốt, không cần nghĩ nhiều quá là được."

Mai Tử

vội vàng gật gật đầu, nhanh chóng xoa xoa nước mắt: "Tốt, vậy ta không khóc."

Vừa nói nàng vừa cúi đầu nhìn cánh tay phải hắn tự băng bó một chút, không nhịn

được đau lòng nói: "Nhưng tay của chàng thành ra như vậy rồi."

Tiêu

Kinh Sơn cũng không để ý, cười nói: "Cánh tay này là báo đáp ân tình hoàng

thượng đối với ta năm ấy, từ nay trở đi, chúng ta cầu quy cầu đường quy đường,

ta không thiếu người khác cái gì nữa."

Mai Tử

xuyên qua đôi mắt mông lung lệ nhìn gương mặt kiên nghị của nam nhân mình, cuối

cùng gật đầu nói: "Được, chúng ta đi, trở về thôn núi của chúng ta."

Tiêu

Kinh Sơn lại lắc đầu nói: "Chúng ta rời khỏi kinh thành trước, chờ ra khỏi

thành rồi tìm một nơi an tĩnh cho nàng dưỡng thai vài ngày đã."

Mai Tử

suy nghĩ một chút thấy cũng đúng, đôi mắt đẫm lệ mang theo ý cười nói:

"Cũng được, nghe lời chàng."

Ngày đó

Tiêu Kinh Sơn liền sai người tìm một cỗ xe ngựa rộng rãi thoải mái, dùng tay

trái cẩn thận ôm Mai Tử lên xe. Mai Tử lo lắng tay của hắn, được hắn ôm như vậy

luôn bất an, ai dè Tiêu Kinh Sơn khước thuyết: "Ta chỉ không còn tay phải,

chưa trở thành người tàn phế đâu."

Mai Tử

thấy dáng vẻ hắn không đổi sắc, cũng chỉ có thể mặc cho hắn ôm.

Lên xe

ngựa, Tiêu Kinh Sơn đặt nàng xuống, lại đem một tấm đệm cho nàng dựa nghiêng

vào. Thật vất vả sắp xếp mọi thứ ổn thỏa, ai dè Mai Tử chợt nhớ tới con lừa,

nhắc nhở: "Đừng vứt nó ở đây."

Tiêu

Kinh Sơn bất đắc dĩ cười nhẹ: "Biết, quên ai cũng không quên nó."

Tiêu

Kinh Sơn đã sai người dắt lừa đến, hắn tiếp lấy đem dây cương của con lừa buộc

sau xe ngựa.

Sau đó,

Lỗ Cảnh An cùng Hô Diên vẫn ở đó, hai người ngồi ngựa nói là muốn tiễn Tiêu

Kinh Sơn đi một đoạn đường.

Tiêu

Kinh Sơn dọn dẹp thỏa đáng rồi nhảy lên ngồi trước xe, cầm dây cương muốn xuất

phát. Nha hoàn cùng người hầu trong phủ, thậm chí cả Thôi phó tướng trước đó đi

theo cũng chạy ra, có nha hoàn nhìn này cảnh này nhịn không được hạ giọng khóc

ròng. Bình Nhi kia khóc càng thêm hung nói: "Ta vốn được hai người mang

tới đây, bây giờ hai người đi, sao không dẫn ta đi theo?"

Mai Tử

nghe giọng Bình Nhi, vén rèm áy náy nói: "Bình Nhi, chúng ta chỉ là thường

dân bình thường trong núi mà thôi, dùng không nổi thị vệ, nếu ngươi thật sự đi

theo chúng ta thì chỉ chịu khổ ăn thô lương rau dại mà thôi."

Lỗ Cảnh

An thấy vậy, an ủi nói: "Này không sợ, người trong phủ này phần nhiều từ

chỗ ta đến. Nếu họ nguyện ý trở về chỗ ta thì đi cùng ta, không nguyện ý thì ta

sẽ phát ngân lượng cho họ đi. Còn Bình Nhi, sau này phải đi với ta."

Bình

Nhi thấp thỏm nhìn Lỗ Cảnh An, thật ra nàng mới không nguyện ý đi với tên râu

ria xuề xòa kia đâu, nhưng lúc này nàng biết mình không nên nói chuyện, chỉ có

thể mở mắt im miệng không nói gì.

Tiêu

Kinh Sơn mặc dù không có tay phải nhưng tay trái vẫn kiên quyết như cũ. Tay

trái của hắn cầm lấy dây cương cho xe chạy. Nhìn hắn cho xe ngựa chạy cũng rất

lành nghề, xe ngựa đi rất chậm, cứ thế Mai Tử cũng không cảm giác có va chạm

gì.

Mai Tử

xuyên qua rèm xe nhìn phố xá phồn hoa bên ngoài, nàng biết mình và Tiêu Kinh

Sơn cả đời này sẽ không quay lại nơi đây nữa.

Xe dần

dần chạy ra khỏi phố xá, đi tới cổng thành, tướng sĩ canh cửa thành nhìn thấy

ba vị tướng quân thì vội vàng lại đây làm lễ, cung kính đưa bọn họ ra khỏi

thành.

Trong

lòng Tiêu Kinh Sơn vốn muốn dẫn Mai Tử ra ngoài thành tìm một trạch viện nhỏ an

thai, nhưng lúc ra khỏi thành rồi thì Lỗ Cảnh An cùng Hô Diên tướng quân lại

tiến lên đề nghị nói: "Hôm nay hoàng thượng vì hành động đoạn cổ tay của

huynh mà sinh lòng áy náy, cho nên mới đồng ý thả huynh đi. Chúng ta chỉ sợ lúc

lâu sau, đêm dài lắm mộng, không bằng sớm rời khỏi."

Mai Tử ở

trong xe nghe lời này, trong lòng cũng gấp, vội vàng nhoi đầu ra nói: "Hai

vị tướng quân nói đúng, chúng ta vẫn nên sớm rời khỏi thôi. Ta không sợ đường

xá mệt mỏi, chàng lái xe cũng rất vững vàng, một chút cũng không va chạm!"

Tiêu

Kinh Sơn đương nhiên cũng biết lợi hại trong đó, do dự xuyên qua rèm xe bắt

mạch cho Mai Tử. Thật ra trong lòng Mai Tử cũng lo lắng cho đứa bé trong bụng

mình, vì vậy thấy Tiêu Kinh Sơn bắt mạch, trên mặt bắt đầu cũng thấp thỏm.

Rất lâu

sau, Tiêu Kinh Sơn cuối cùng mới nói: "Được, bây giờ chúng ta đi."

Đoàn

người tiếp tục đi về trước, ra khỏi thành mười mấy dặm thì thấy sắp đến quan

đạo, Tiêu Kinh Sơn không để hai vị tướng quân tiễn nữa.

"Ta

rời khỏi rồi, hoàng thượng không còn gì để lo lắng nữa, hai người các ngươi

cũng có thể an tâm dốc sức vì quốc rồi."

Hai vị

tướng quân cảm thán một phen, bọn họ làm sao không biết, Tiêu Kinh Sơn đoạn cổ

tay không chỉ vì mình, lại càng không những vì báo ân ngày xưa, mà còn để hoàng

thượng yên tâm.

Từ đó

trở đi hoàng thượng không cần lo lắng về người có uy vọng lớn hơn cả mình, uy

hiếp đến thiên hạ của hắn.

Lỗ Cảnh

An thở dài một phen rồi chợt nhớ tới cái gì, từ trên người lấy cái túi nhỏ nặng

trĩu đưa cho Tiêu Kinh Sơn: "Mấy năm gần đây ta cũng vơ vét của hắn không

ít, bây giờ đây là ta đưa cho đứa cháu chưa gặp mặt của ta. Huynh cầm lấy trở

về cùng Tẩu Phu Nhân qua ngày, nhớ phải đem cháu ta dưỡng thành trắng trẻo mập

mạp a."

Tiêu

Kinh Sơn không cự tuyệt, mỉm cười tiếp lấy: "Nếu mình ta thì đương nhiên

không cần mấy vật ngoài thân này, bây giờ ngược lại phải cảm tạ Cảnh An

rồi."

Hô Diên

tướng quân thấy vậy, bỗng nhiên nói: "Chờ một ngày kia ta cũng muốn tháo

giáp quy điền, nhớ chuẩn bị cho ta một phần a."

Vài

người đang nói thì chợt nghe có từng trận từng trận tiếng móng ngựa từ xa vang

lại, hiển nhiên có một số đông người ngựa gấp gáp chạy đến.

Trong

lòng Mai Tử cả kinh, Tiêu Kinh Sơn cùng đám người Lỗ Cảnh An tất cả đều nhăn

mày một cái.

Lỗ Cảnh

An không nhịn được nói: "Chẳng lẽ hắn vẫn không muốn bỏ qua cho

huynh?"

Hô Diên

tướng quân cùng Tiêu Kinh Sơn không nói gì, bọn họ chỉ nhìn đoàn người ngựa đầu

xa dần dần hiện ra rõ ràng.

Đi đầu

đoàn người là hoàng thượng một thân hoàng bào.

Cuối

cùng họ cũng đến gần trước mắt, hoàng thượng ghìm chặt dây cương lật người

xuống ngựa, người phía sau cũng vội vã xuống ngựa theo.

Mai Tử

khẩn trương nhìn nhóm người này, trong lúc vô tình phát hiện đám người ngựa

phía sau hoàng thượng, thậm chí có một số gương mặt quen thuộc, chính là bọn

cướp ngày xưa! Hôm nay bọn họ đều mặc áo giáp chính tề, ai ai cũng uy phong,

không bao giờ còn dáng vẻ bọn cướp thất hồn lạc phách xông vào thôn Bích Thủy

năm ấy nữa.

Tiêu

Kinh Sơn chắp tay một lạy: "Hoàng thượng."

Ánh mắt

hoàng thượng quét qua cánh tay phải vô lực rủ xuống kia, thở dài nói:

"Kinh Sơn, ta đến tiễn ngươi một đoạn."

Hắn vừa

nói lời này ra, trong lòng Mai Tử thả lỏng hơn nhiều. Nàng cẩn thận nhìn sắc

mặt đám người Lỗ Cảnh An một chút, phát hiện trên mặt bọn họ vẫn cảnh giác như

cũ.

Hoàng

thượng phất tay một cái liền có người đưa rượu lên.

Hoàng

thượng tự mình đem ly rượu đưa đến trước mặt Tiêu Kinh Sơn, cõi lòng đầy cảm

khái nói: "Kinh Sơn, lần này đi sợ là không còn ngày gặp lại, bây giờ ta

kính một ly rượu nhạt, tiễn ngươi."

Ánh mắt

Lỗ Cảnh An và Tiêu Kinh đều rơi xuống chén rượu kia.

Rượu

hiển nhiên không đục, trong suốt thấy đáy.

Nhưng

trong suốt thấy đáy không có nghĩa là trong rượu không có gì!

Hoàng

thượng nhìn Tiêu Kinh Sơn không có động tác gì hồi lâu, nhàn nhạt hỏi:

"Thế nào, Kinh Sơn không uống?"

Tiêu

Kinh Sơn ngước mắt liếc nhìn hoàng thượng, chợt cười: "Hoàng thượng

tứ rượu, Kinh Sơn sao lại

không uống?"

Nói

xong, hắn quả quyết cầm chén rượu kia, ngẩng đầu dũng cảm uống cạn một hơi.

Hoàng

thượng nhìn động tác này của hắn, chợt nở nụ cười, trong tiếng cười mang theo

điểm thê lương: "Rất tốt, uống xong ly rượu này, Kinh Sơn vẫn là

huynh đệ tốt của ta ngày xưa!"

Tiêu

Kinh Sơn uống xong rượu, đem ly lần nữa đặt lên khay, mặt không biểu tình nói:

"Hoàng thượng, cuộc đời này Kinh Sơn sẽ không bao giờ bước chân vào kinh

thành nữa, mong hoàng thượng bảo trọng long thể, Kinh Sơn đi đây."

Nói

xong lời này, hắn không chờ hoàng thượng nói thêm cái gì, tự nhảy lên xe ngựa

của mình, nắm dây cương cho ngựa đi.

Xe ngựa

chạy thong thả vững vàng như cũ.

Lỗ Cảnh

An và Hô Diên tướng quân đứng bên đường nhìn theo bóng dáng, chợt có một tia

buồn bã cùng cô đơn.

Hoàng

thượng đứng ở đó rất lâu, vẫn nhìn theo xe ngựa dần dần đi xa, xa đến mức không

thấy bụi sau xe bay lên nữa rồi.

Cuối

cùng hắn thở dài, nhắm hai mắt lại, nhẹ nhàng nói: "Hồi cung."

-----

Một nữ

nhân, lãnh phúng mà diễm lệ cười: "Ngươi thực sự thả hắn đi rồi?"

Một

giọng nam nói: "Ta không thả hắn đi thì phải làm sao?" Giọng nói mang

theo một tia mệt mỏi.

Nữ nhân

chợt đứng lên, lạnh giọng nói: "Người được thiên hạ không câu nệ tiểu

tiết, giữ hắn một ngày, sớm muộn gì cũng là họa!"

Nam

nhân chợt cười: "Nàng luôn nói ta giết hắn, nhưng nếu ta thật sự giết hắn,

chẳng lẽ nàng không oán trách ta sao?"

Nữ nhân

lập tức không nói gì nữa.

Nam

nhân thở dài: "Trong lòng nàng tóm lại vẫn có hắn, cho dù ta vì nàng làm

đến thế này, nàng vẫn không bỏ được hắn."

Nữ nhân

cau mày nói: "Ta vốn chính là người của hắn, ngày ấy là ngươi muốn ta, hôm

nay cần gì oán trách như thế!"

Giọng

điệu nam nhân vô cùng bất đắc dĩ: "Ta không oán trách, ta chỉ có chút mệt

mỏi, đó đều là sự thật."

Nữ nhân

lần nữa trầm mặc, nàng xác thực không biết nên nói cái gì cho tốt .

Nam nhân

cũng trầm mặc, thế là không có tiếng động gì vang lên.

Thật

lâu sau, nam nhân chợt đứng lên, giống như tự lẩm bẩm, giống như nói với nữ

nhân kia: "Ta có thể vì nàng đoạt lấy thiên hạ, nhưng ta không thể vì nàng

mà giết hắn, bất luận như thế nào hắn vẫn là huynh đệ của ta."

"Trong

lòng hắn, vẫn coi ta như huynh đệ . . . . . ."

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn
Chương 76

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 76
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...