Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn

Chương 19

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiêu

Kinh Sơn bịt kín lọ đựng tay gấu,đem lông chồn đặt vào trong giỏ trúc, chuẩn bị

ngày hôm sau mang ra chợ ở trấn trên bán. Bắt đầu chọn thịt heo rừng, những thứ

nào cảm thấy bán được giá thì bỏ vào giỏ, còn lại để ở nhà ăn dần. Phân loại

xong, lại từ giỏ lựa ra vài khối thịt béo gầy vừa phải. Mai Tử thấy, hỏi hắn

muốn làm cái gì, nhà mình ăn những thứ còn lại là tốt rồi.

Tiêu

Kinh Sơn đem mấy khối thịt cất xong, đầu cũng không quay lại giải thích:

"Ngày mai xuống trấn về, ta cùng nàng ghé qua nhà mẹ nàng một chút

đi."

Mai Tử

biết ý của hắn, mím môi cười, ôn nhu nói: "Vâng."

Buổi

tối hôm nay hai vợ chồng ngủ rất sớm. Ngày hôm sau lúc gà vừa gáy lần đầu đánh

thức bình minh hai người liền tỉnh, vội vã thức dậy rửa mặt, ăn qua loa rồi đi

ra cửa. Vốn Tiêu Kinh Sơn muốn đi một mình, nhưng hắn nghe Mai Tử nói đã lâu

rồi không có ra bên ngoài nhìn xem. Thấy dáng vẻ chờ mong của nàng, hắn liền

hỏi nàng có muốn cùng đi không, Mai Tử tất nhiên là vui vẻ đồng ý.

Tiêu

Kinh Sơn dùng một cây gậy nâng hai giỏ trúc nặng trĩu đặt lên vai. Mai Tử mang

trên lưng một bọc vải đỏ, bên trong có nước cùng thức ăn, còn có khăn tay cán

cân những vật nhỏ nhặt.

Lúc hai

người rời thôn, trên đường không có mấy người nhưng thỉnh thoảng gặp vài thôn

dân nhân lúc sáng sớm ra đồng làm việc. Ra khỏi thôn, chính là đường núi quanh

co. Thôn Bích Thủy ở trong núi lớn muốn đi ra ngoài phải vượt qua vài ngọn núi,

hơn nữa đường núi cao chót vót, muốn đi quả thật không dễ. Đơn giản bởi vì

người dân trong thôn đều chất phác, thế nhưng chất phác bao nhiêu thì tầm mắt

hạn hẹp ngu muội khó khai hóa bấy nhiêu, họ ít khi ra ngoài nên con đường này

cũng ít người quan tâm.

Thân

hình Tiêu Kinh Sơn cao lớn tráng kiện, phần trọng trách hắn mang trên vai đối

với hắn rất nhẹ nhàng, nhưng hắn lo lắng Mai Tử không quen leo núi không chịu

được mệt mỏi. Nhưng khi nhìn nàng nhanh nhẹn leo trèo, lúc này mới nghĩ đến phụ

thân nàng mất sớm, việc nhà nông vốn nặng nhọc từ nhỏ đã rèn luyện thân thể

nàng rất tốt.

Lúc đi

qua hai ngọn núi, mặt trời đã qua khỏi đỉnh núi phía xa. Sắc vàng chiếu rọi

khắp nơi dát một lớp vàng nhạt lên người Mai Tử cùng Tiêu Kinh Sơn. Mai Tử nhìn

núi xanh một màu, ánh vàng trải nhẹ, nhịn không được cảm thán nói: "Cảnh

này thường ngày trông thấy đã quen, không cảm thấy có gì khác lạ, hôm nay ngược

lại cảm thấy rất đẹp."

Tiêu

Kinh Sơn dừng bước chân, trong mắt cũng có vài phần cảm khái: "Ta - Tiêu

Kinh Sơn bình thường không nguyện vọng gì, chỉ mong thiên hạ thái bình, từ giờ

trở đi ta cùng thiên nhiên núi rừng yên bình làm bạn mãi mãi."

Mai Tử

nghe vậy không hiểu: "Thiên hạ bây giờ không phải đang thái bình sao? Lại

nói, bên ngoài như thế nào, liên quan gì đến chúng ta?"

Tiêu

Kinh Sơn quay đầu, chỉ thấy trên khuôn mặt non nớt của Mai Tử có vẻ tò mò, biết

nàng từ nhỏ sinh ra ở nơi núi rừng này, lại không được đọc qua sách vở, đương

nhiên sẽ không suy tư lo lắng về cuộc sống của muôn dân. Nàng chỉ quan tâm lo

lắng đến việc mưa thuận gió hòa, lo lắng cây lúa ngoài đồng cho được bao nhiêu

gạo, bữa ăn có bao nhiêu món mà thôi. Thế là Tiêu Kinh Sơn dứt khoát để đòn

gánh trên vai xuống, cười nói: "Đi nửa ngày rồi, nàng cũng mệt mỏi, ngồi

xuống nghỉ ngơi một chút đi."

Mai Tử

cũng không mệt lắm, nhưng nàng nghĩ Tiêu Kinh Sơn mang nặng sẽ mệt mỏi, liền

khéo léo tìm khối đá ngồi xuống, lấy nước ra cho Tiêu Kinh Sơn uống.

Tiêu

Kinh Sơn cầm uống một hơi, quẹt môi một cái rồi đưa cho Mai Tử. Mai Tử cũng

uống một ngụm. Ánh mắt Tiêu Kinh Sơn sâu sắc nhìn về phía ngoài ngọn núi lớn,

từ từ nói: "Mai Tử, nàng có từng nghĩ ngoài núi lớn kia có cái gì

không?"

Mai Tử

nhớ lại lúc nhỏ theo phụ thân đi ra ngoài xóm nhỏ, nói: "Bên ngoài là

trấn, trong trấn có bán gạo bán thịt, còn bày bán nhiều thứ, a, còn có các loại

thức ăn vặt rất ngon."

Tiêu

Kinh Sơn gật gật đầu hỏi: "Thế bên ngoài trấn thì sao?"

Mai Tử

nghe lời này, nghiêng đầu suy nghĩ một chút, cuối cùng mờ mịt nói: "Bên

ngoài trấn, vẫn là trấn đúng không?"

Sáng

sớm gió núi nhẹ nhàng thổi qua, tóc Mai Tử rơi nhẹ trên khuôn mặt xinh đẹp

phiêu phiêu lay động, nàng nghiêm túc trả lời hắn, ánh mắt chăm chú nhìn giống

như chú mèo nhỏ xinh đẹp.

Tiêu

Kinh Sơn thấy vậy cười, nhích tới gần Mai Tử, bàn tay nhẹ nhàng thay nàng vén

tóc.

"Nàng

nói như vậy cũng đúng, bên ngoài trấn vẫn là trấn, nhưng là trấn lớn hơn một

chút, chỗ đó cũng nhiều người hơn một chút."

Mai Tử

mở to hai mắt ngập nước, nhìn hắn nói: "Chỗ đó bán cái gì cũng nhiều hơn,

đúng không?"

Tiêu

Kinh Sơn thú vị nhìn nàng, mỉm cười gật đầu nói: "Đúng vậy."

Mai Tử

suy nghĩ một hồi, không nhịn được cảm thán nói: "Vậy khẳng định cũng rất

quý!"

Tiêu

Kinh Sơn ngẩng đầu nhìn về phía núi lớn đàng xa kia, phía đó âm u mờ mịt không

thấy được điểm cuối.

Chỗ đó

có cái gì quý hơn cơ chứ, chỗ đó tâm địa con người phức tạp hơn, chỗ đó có

quyền thế tranh đấu, chỗ đó có ngươi gian ta dối, chỗ đó có chinh chiến, có sát

phạt, có bằng hữu nằm xuống, cũng có huynh đệ đã hy sinh, còn có đối thủ đã

chết.

Con

ngươi thâm thúy của hắn lướt qua một tia buồn bã thương cảm khó nhận ra, một

hồi lâu sau mới lầm bầm nói: "Đúng vậy, chỗ đó cái gì cũng quý hơn."

Hai

người nghỉ ngơi chốc lát, lại gấp rút lên đường. Chân Mai Tử bị rách một chút,

nhưng nàng không lên tiếng, nhẫn nhịn đau đớn tiếp tục đi về phía trước, cuối

cùng lúc ánh mặt trời nóng bức thiêu đốt cũng đến trấn dưới chân núi.

Trong

trấn có chợ, mọi người ở các thôn xóm gần núi cũng đến đây tụ tập buôn bán trao

đổi. Các loại hàng hóa đủ loại đều được bày ra, tiếng mời chào gọi bán liên

miên không dứt, người qua lại ồn ào náo nhiệt.

Lúc nhỏ

Mai Tử có đi theo phụ thân xuống chân núi, sau này lớn lên, trong nhà cũng

không có cái gì đặc biệt muốn mua, thỉnh thoảng cần xuống thì mẹ sẽ đi. Mẹ đi,

Chu Đào lèo nhèo cũng muốn đi theo, đương nhiên không đến lượt Mai Tử, nên nàng

vẫn không có cơ hội đến chợ. Hôm nay thật vất vả mới được đi cùng Tiêu Kinh Sơn,

nhìn cảnh tượng này, nàng có chút hoa mắt.

Tiêu

Kinh Sơn quen thuộc đường đi, rất nhanh liền dẫn Mai Tử lướt qua đám người nhốn

nha nhốn nháo tới một chỗ trong chợ, chỗ đó phần nhiều bán các loại thịt. Tiêu

Kinh Sơn tìm một khoảng đất trống, Mai Tử vội vã lấy một tấm bạc từ bọc vải ra,

hai người cùng nhau sửa soạn, từ giỏ lấy ra các loại thịt sắp xếp gọn gàng.

Mai Tử

nhìn mọi người đi qua đi lại. Bọn họ hoặc là đi thẳng tới quầy bán thịt họ quen

mua, hoặc là nhìn đông nhìn tây, nhưng không ai chú ý tới quầy thịt nhỏ bày

biện trên mặt đất của nhà nàng. Nàng có chút lo lắng hỏi Tiêu Kinh Sơn:

"Như vậy làm sao bây giờ?"

Tiêu

Kinh Sơn đã tính trước: "Không sao, nàng cứ ở đây, có người hỏi mua thì cứ

bán, không bán được cũng không sao. Ta đi hỏi mấy chủ quán ăn một chút."

Mai Tử

cái gì cũng không biết, Tiêu Kinh Sơn nói cái gì thì nàng nghe cái đó, lập tức

vội vàng vâng dạ. Tiêu Kinh Sơn từ trong bọc vải cẩn thận cầm lấy bộ lông chồn,

xách lọ sứ có tay gấu, căn dặn Mai Tử vài câu, lúc này mới đứng dậy đi vào

trong đám người.

Mai Tử

ngẩng đầu nhìn đám người qua lại. Quần áo người trong trấn mặc không phải là

vải thô hoặc vải rách, mà là vải mềm mại, còn có đồ trang sức. Bọn họ đi tới

một cái quầy, chọn đông chọn tây. Ở đây cũng có mấy cô gái, những cô gái kia có

bôi chút phấn, trên đầu còn có cây trâm, không làm bằng đồng thì cũng làm bằng

bạc. Cũng có người trực tiếp dùng kẹp hoa búi thành búi tóc gọn gàng. Tóm lại

ai cũng ăn mặc rất đàng hoàng tươm tất, nhìn qua bọn họ khác xa với người trong

núi.

Mai Tử

cẩn thận đem quầy nhà mình sắp xếp cho chỉnh tề tươm tất hơn một chút, chỉ hy

vọng có thể gây chút chú ý cho khách hàng đi qua. Đang cúi đầu bận rộn, bỗng

nghe bên tai có một giọng nói ấm áp hỏi: "Vị cô nương này, đây là thịt gì

vậy?"

Mai Tử

đang tập trung làm việc bỗng nghe có người hỏi, có chút sợ hãi giật mình, vội

vàng ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy đối phương cả người mặc áo trắng, cơ thể cao lớn

thon thả, mặt mũi nho nhã giống như thần tiên xuống trần. Thôn Bích Thủy của

nàng đương nhiên không có người có được tướng mạo như vậy, ngay cả trong trấn

này cũng khó mà gặp được.

Nam tử

áo trắng thấy Mai Tử ngơ ngác nhìn mình, ôn nhu cười hỏi: "Cô nương?"

Mai Tử

giật mình, bình tĩnh lại, vội vàng đáp: "Công tử, đây là heo rừng thịt,

hôm qua mới làm thịt."

Nam tử

áo trắng cúi đầu nhìn thịt heo một cái, lại nhìn hai má hồng hồng của Mai Tử,

hỏi nàng: "Bao nhiêu tiền một cân?"

Mai Tử

vội vàng đáp: "70 văn một cân."

Nam tử

áo trắng gật đầu nói: "Rất tốt, cho ta lấy mười cân đi."

Mai Tử

nghe có người hỏi mua, trong lòng vui vẻ, vội vàng cầm lấy cân ở bên cạnh, đong

đến mười cân.

Nam tử

áo trắng vẫy tay một cái, một chàng trai trẻ đi tới, lấy ra 700 văn tiền đưa

cho Mai Tử, Mai Tử vội vàng nhận lấy.

Nam tử

áo trắng nhìn Mai Tử gật đầu cười, chàng trai cầm lấy mười cân thịt heo rừng,

một trước một sau rời khỏi.

Mai Tử

nhìn nam tử áo trắng rời đi cho đến khi không còn thấy bóng dáng, lúc này mới

lấy tay sờ sờ túi nhỏ đựng tiền, trong lòng hết sức thỏa mãn, đây là tiền lần đầu

tiên nàng bán được.

Trong

lòng đang vui vẻ, Tiêu Kinh Sơn đã trở về, trong tay không còn lông chồn cùng

tay gấu. Mai Tử vội đứng lên, vui mừng thích thú nhìn hắn nói chuyện bán ra

được mười cân.

Tiêu

Kinh Sơn nghe vậy có chút kinh ngạc, hắn không nghĩ có thể bán được mười cân.

Thấy dáng vẻ vui vẻ của Mai Tử, cũng cười nói: "Hôm nay mở hàng rất tốt,

lông chồn cùng tay gấu bán được kha khá tiền, không ngờ thịt heo rừng cũng bán

được mười cân. Mai Tử, nàng làm tốt lắm."

Mai Tử

được hắn khen, đỏ mặt nói: "Cái gì a, còn không phải nhờ chàng khổ cực bắt

được heo rừng sao!"

Tiêu

Kinh Sơn cúi đầu đem mấy khối heo rừng còn lại cho vào giỏ, nói: "Có quán

ăn trên trấn nói muốn mua thịt heo rừng này, bây giờ chúng ta mang qua cho bọn

họ."

Mai Tử nghe

rất vui mừng: "Họ mua hết sao?"

Tiêu

Kinh Sơn gật đầu nói: "Ừ, trước kia ta bắt được con mồi lớn, tất cả đều

được bọn họ mua hết. Nhưng mà không biết vài ngày nay bọn họ buôn bán thế nào,

ta phải qua đó hỏi trước."

Mai Tử

cũng vội vã giúp dọn dẹp, đem tất cả thịt heo đều cất hết. Tiêu Kinh Sơn lại

gánh trên vai, hai người liền hướng quán ăn mà đi. Đến trước cửa quán ăn, Mai

Tử lờ mờ đọc được phía trên tấm biển hiệu "Quán cơm Miêu Ký" , biết

đây là quán ăn rồi.

Tiêu

Kinh Sơn vào gọi một tiếng, liền có bồi bàn chạy ra mở hai giỏ trúc kiểm tra

một hồi, cuối cùng gật gật đầu để Tiêu Kinh Sơn theo hắn ra phía sau. Tiêu Kinh

Sơn bảo Mai Tử ở đây chờ mình, hắn liền đi theo bồi bàn ra sân sau.

Mai Tử

đứng ở cửa tò mò nhìn quán ăn, chỉ thấy trên bàn ở bên trong bày vài món ăn,

nhìn rất là ngon, nàng trèo núi nửa ngày, có chút đói, không nhịn được nuốt

nước miếng.

Lúc này

bên tai nghe thấy người bên cạnh nói chuyện, nói là ở nơi xa không biết cái gì

Vương gia muốn tạo phản, bên ngoài rất có thể lại xảy ra chiến tranh. Mai Tử

không hiểu mấy việc này, nhưng lại nhớ tới lời thở dài của Tiêu Kinh Sơn lúc

sáng. Nghĩ, thiên hạ nếu không thái bình, hắn sẽ làm gì.

Mai Tử

đang muốn suy nghĩ tiếp, Tiêu Kinh Sơn đã quay trở lại, đồ trong giỏ không còn,

hắn đem hai cái giỏ chồng lên nhau, tay cầm đòn gánh đi tới, thấy Mai Tử thì

cười nói: "Cũng may, còn dư lại một ít xương, ta đưa cho bọn họ hết

rồi."

Mai Tử

vội gật đầu nói: "Vậy thì tốt."

Tiêu

Kinh Sơn xem sắc trời cũng không còn sớm, nghĩ đến còn có vài thứ muốn mua,

liền dẫn Mai Tử đi tới phía đông của chợ. Chợ phía đông người qua lại cũng

nhiều, ở đây bán lẻ tẻ vật dụng hàng ngày, đương nhiên cũng có các loại thức ăn

vặt nào là bán quế, bánh trôi, bánh hoa mai, bánh bao thủy tinh, còn có nhiều

thứ khác.

Tiêu

Kinh Sơn lấy ra tiền mới vừa bán được, mua bốn cái bánh hoa mai cầm trở về.

Bánh hoa mai còn nóng, phải dùng dầu giấy cầm lấy. Hắn cầm hai cái đưa cho Mai

Tử, hai cái giữ lại cho mình. Mai Tử thấy động tác của hắn nhanh chóng không

kịp ngăn lại, nhưng vẫn thuận miệng nói: "Không cần lãng phí như thế,

chúng ta có mang theo thức ăn mà."

Tiêu

Kinh Sơn không nói gì, chỉ đưa bánh hoa mai cho nàng dục nàng ăn nhanh. Mai Tử

cười nhận lấy, thế là hai vợ chồng tìm một chỗ yên tĩnh, phủi khối đá cho sạch

sẽ rồi ngồi xuống, lấy thức ăn cùng nước mang theo ra.

Bánh

hoa mai này hương vị ngọt ngào mềm mại, hơn nữa mới ra lò còn có làn khói mỏng

tản ra, ăn vào miệng thật là ngon mà. Mai Tử ăn được một cái sợ Tiêu Kinh Sơn

không đủ ăn, liền đem cái còn lại đưa cho Tiêu hắn. Tiêu Kinh Sơn không cần,

nói nàng cứ ăn đi, sau đó lấy thức ăn mang theo từ từ nhấm nháp. Mai Tử thấy

Tiêu Kinh Sơn khăng khăng không chịu ăn mới đem cái bánh kia từ từ nhai nuốt.

Hai

người ăn no, lại sửa soạn đứng lên. Tiêu Kinh Sơn dẫn Mai Tử đi mua chút đồ.

Ngày

trước Mai Tử cùng Tiêu Kinh Sơn đã bàn bạc cần mua vài thứ. Hôm nay có tiền,

liền mua được vài món đồ gia dụng hàng ngày

cùng với lương thực dầu vừng các loại. Sau đó còn mua chút bánh ngọt tính mang

về cho nhà mẹ Mai Tử. Mua hết mấy thứ này, Tiêu Kinh Sơn lại dẫn Mai Tử đến cửa

hàng quần áo để Mai Tử mua vài bộ về dùng. Mai Tử luôn luôn tiết kiệm, hơn nữa

lúc xuất giá vẫn có chút quần áo mới, khăng khăng không chịu mua. Tiêu Kinh Sơn

thấy vậy cũng đành thôi.

Xong

hết mọi việc, mặt trời cũng đã ngã về tây. Hai người thấy thời gian không còn

sớm, trở về lúc này may ra còn kịp, liền đứng dọn dẹp sắm sửa rời trấn trở về

nhà.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn
Chương 19

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 19
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...