Sáng hôm sau, ta cùng Bùi Huyền đến từ đường dâng hương khấn lạy song thân hắn. Nhũ mẫu của hắn đứng bên hầu hạ, lau nước mắt, hướng về bài vị nghẹn ngào nói:
“Vương gia, Vương phi, Quận vương cuối cùng cũng thành thân rồi, hai người ở dưới cửu tuyền cũng có thể yên lòng.”
Đôi mắt Bùi Huyền cũng đỏ hoe.
Từ nhỏ hắn đã mất đi phụ mẫu, chính vị nhũ mẫu này chăm nom việc ăn ở sinh hoạt cho hắn, cũng thay hắn quản lý Vương phủ. Danh nghĩa là hạ nhân, nhưng trong phủ trên dưới đều kính cẩn gọi một tiếng “Bội Dung cô cô”.
Chuyện giữa ta và Bùi Huyền, hắn không hề giấu bà ta.
Bà riêng tư nhắc nhở ta:
“Quận vương trọng tình trọng nghĩa, nếu đã có gần gũi da thịt thì sẽ không nỡ đuổi cô nương đi đâu.”
So với Chu cô nương, bà càng thích ta làm Quận vương phi Nam Ninh hơn — bởi vì xuất thân ta kém hơn Chu Đình, trông cũng dễ nắm trong tay.
Bà không muốn giao quyền quản gia, cho rằng ta mới gả vào, còn ngại ngùng, tất sẽ không dám mở miệng đòi quyền quản gia. Bởi thế, chẳng buồn nhắc tới.
Thế nhưng khi Chu Đình đến phủ, bà lại sai người chặn lại, còn nói là theo lệnh của ta.
Chu Đình bị chặn hai lần, nổi trận lôi đình.
Trước kia nàng ta coi Quận vương phủ như nhà mình, ra vào tự do, chưa từng cần thông báo, giờ sao chịu nổi cảnh đối xử lạnh nhạt như thế? Thế là vung roi dài, trực tiếp xông vào phủ.
Lúc đó là ngày thứ tư sau khi ta và Bùi Huyền thành thân. Hoàng thượng ban cho hắn mười ngày nghỉ cưới, mấy hôm nay hắn đều làm ra vẻ ở bên ta không rời. Chúng ta đang chơi cờ, ai thua tối nay phải ngủ mép ngoài. Tối qua đá cầu, hắn đã thua ta một ván.
Chu Đình vừa xông vào, roi đã quất thẳng lên bàn cờ, quân cờ trắng đen văng tung toé khắp nơi.
“Trời đất ơi,” Bùi Huyền nói, “ai lại chọc giận nàng mà nổi lửa lớn như thế?”
Hắn không hề tức giận, giọng điệu vừa sủng nịnh vừa bất đắc dĩ.
Ta phất tay cho đám hạ nhân lui xuống.
Chu Đình chỉ vào ta, giận dữ nói:
“Ngươi còn bảo nàng không có ý đồ? Nàng dám sai người chặn ta ngoài cửa! Nàng là cái thứ gì mà dám lên tiếng trong Quận vương phủ này?”
Bùi Huyền cau mày nhìn ta, ánh mắt đầy vẻ trách cứ.
Ta khẽ cười khổ:
“Quận vương gia, thiếp mới gả vào được bốn ngày, nơi nơi còn lạ lẫm, người trong phủ còn chưa nhận mặt hết, quyền quản gia cũng không thuộc về thiếp. Thiếp có thể sai ai được chứ?”
Bùi Huyền khựng lại, lập tức hiểu ra.
Lời giải thích của nhũ mẫu cũng rất hợp tình hợp lý, giọng điệu giống như một bề trên:
“Vừa mới thành thân mấy ngày đã không phân rõ ranh giới với nữ t.ử bên ngoài, thanh danh không cần nữa sao?”
Bùi Huyền lúng túng im lặng.
Hắn kính trọng nhũ mẫu, Chu Đình nể mặt hắn, cũng chịu nhượng bộ bà vài phần.
Nhũ mẫu cho rằng ta để tâm đến Bùi Huyền, đang cùng một chiến tuyến với bà, nên cho rằng ta phải cảm kích vì được bà giúp đỡ đối phó Chu Đình. Bà muốn ta dựa dẫm vào bà.
Đợi bà rời khỏi, ta chủ động nhắc đến chuyện quản gia:
“Hay cứ để nhũ mẫu tiếp tục quán xuyến. Tuy rằng không hợp quy củ, nhưng một năm sau thiếp sẽ rời đi, đến lúc giao lại cho Chu cô nương thì lại phiền phức. Chi bằng để nhũ mẫu giao thẳng cho nàng ta là được rồi.”
Ta tỏ ra không màng tranh đoạt, đến cả Chu Đình cũng sững sờ. Nàng ta không nhìn thấu ta, nét mặt ngờ vực khó đoán.
Ta lại nói:
“Một ngày không gặp như cách ba thu, hai người nhất định có nhiều điều muốn tâm sự. Có điều nay tình thế đã khác, Quận vương gia đã thành thân, nếu tiếp tục trò chuyện riêng với Chu cô nương, e sẽ khiến người ngoài dị nghị. Thiếp ngồi một bên làm người ngoài cũng hợp lẽ — hai người đừng ngại, cứ coi như thiếp là không khí nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tieu-y-tu/chuong-2.html.]
Bùi Huyền và Chu Đình đồng thời đỏ mặt.
Ta ngồi sừng sững ở đó, bọn họ tất nhiên không tiện nói lời thâm tình, chỉ trò chuyện qua loa vài câu.
Tối đến, Bùi Huyền muốn tiếp tục chơi cờ với ta. Ta đưa mu bàn tay phải ra cho hắn xem — nơi đó có vết roi hằn đỏ, là do Chu Đình lỡ tay quất trúng.
“Người trong lòng ngài đ.á.n.h ta đấy. Có phải ngài nên thay nàng ta chuộc tội không?” Ta nũng nịu trách móc.
Bùi Huyền bật cười, hỏi:
“Vậy chuộc tội thế nào?”
“Trước tiên là bôi t.h.u.ố.c cho ta.”
Hắn làm theo, dùng đầu ngón tay chấm t.h.u.ố.c mỡ thoa nhẹ lên mu bàn tay ta, mát lạnh mà ngứa ngáy.
“Nhột quá.” Ta cứ thế bật cười mãi.
Hắn liền cố ý cúi đầu thổi hơi vào chỗ bị thương, ta đầu hàng:
“Được rồi được rồi, tối nay cho ngài ngủ bên trong.”
…
Mười ngày nghỉ cưới trôi qua, ban ngày ta hầu như không còn thấy mặt Bùi Huyền.
Chỉ có buổi tối, hắn vẫn về phủ đúng giờ.
Chúng ta vẫn ngủ cùng một giường, hết tỉ thí cầm kỳ thi họa, lại đến đấu gà cưỡi ngựa, vật tay gieo xúc xắc — trò nào cũng từng thử qua.
Hắn rất hưởng thụ mối quan hệ ám muội giữa ta và hắn — rõ ràng thân thiết, nhưng trên danh nghĩa lại chẳng ràng buộc gì.
Hôm ấy trời nắng đẹp, lúc Bùi Huyền chuẩn bị ra ngoài, ta gọi hắn lại:
Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺
Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ
Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ
CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ
“Cho ta đi cùng được không? Ở nhà một mình buồn chán lắm.”
Hắn do dự.
Ta đã chui sẵn vào xe ngựa:
“Ta mặc kệ, dù sao ngài cũng không được bỏ rơi ta.”
Chúng ta đến bãi cưỡi ngựa ở ngoại thành, đã có một nhóm người tụ họp sẵn ở đó, nam nữ đều có, Chu Đình cũng có mặt.
Lúc Bùi Huyền đỡ ta xuống xe, khung cảnh xung quanh bỗng im lặng trong giây lát.
Sắc mặt Chu Đình lập tức sa sầm.
Có người giọng mỉa mai:
“Quận vương gia, ngài đưa người ngoài tới làm gì vậy?”
Bùi Huyền vẫn nhớ lời hứa với ta, liền nói:
“Quận vương phi là thê t.ử của ta, sao lại là người ngoài?”
Mặt Chu Đình càng thêm u ám. Nàng ta giơ roi ngựa chỉ thẳng vào ta:
“Ngươi biết cưỡi ngựa không?”
“Biết một chút.”
“Dám tỷ thí với ta một trận không? Ai thua thì cút ra khỏi đây ngay!”
“Được thôi.”
--------------------------------------------------