Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Nhân Tuổi 18

Chương 150

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đang khóc lóc thảm thương, người đàn bà này bị câu nói của gã đàn ông bên cạnh chọc giận, lập tức như gà mẹ xù lông.

"Vương Gia Tuấn, anh còn dám nói tôi đáng chết? Không phải vì anh, tôi sẽ ly hôn với Thang Duy Thạc sao?" tràn ngập tức giận, ả vớ đại mấy hộp cơm vung vãi trên bàn trà ném về phía Vương Gia Tuấn. Trong nháy mắt, cơm thiu cùng nước canh văng lên mặt Vương Gia Tuấn. Gã đàn ông này lập tức nổi điên, hung hăng tát vào mặt ả đàn bà. "Hoàng Vũ Hân, cô dám đánh tôi? Xem ra hôm nay tôi phải đánh chết cô."

Hoàng Vũ Hân bị Vương Gia Tuấn thượng cẳng chân hạ cẳng tay, đầu óc quay cuồng, ngã lăn ra đất, hắn vẫn không ngừng đấm đá.

Hắn mồm mắng tay đánh: "Cô đúng là con đàn bà nhẫn tâm, xem tôi đánh chết cô thế nào. Trên thế giới này mà không có cô thì đàn bà độc ác cũng không còn."

"Vương Gia Tuấn, anh còn dám đánh tôi?" Hoàng Vũ Hân như không biết đến đau đớn là gì, bốc lấy một mảnh vụn thủy tinh trên mặt đất ném vào mặt hắn.

Hai con người điên cuồng quần nhau trên mặt đất. Rất rõ ràng, Hoàng Vũ Hân không phải đối thủ của Vương Gia Tuấn, chỉ thấy cô ta bị Vương Gia Tuấn đè chặt lên, hắn vừa túm chặt tay cô ả, vừa đôm đốp vả vào hai má cô ta.

Chỉ sau mấy phát tát nảy lửa, không còn nghe thấy tiếng chửi rủa của cô ta nữa, cả một chút cử động cũng không thấy, bị đánh cũng không còn phản kháng, dường như cô ta bất tri bất giác, không hề chống cự nằm trên mặt đất.

Lửa giận vơi đi, Vương Gia Tuấn buông tha cô ta, từ từ đúng lên. Tức giận ban đầu giờ đã biến thành cực độ bi thương: "Hoang Vũ Hân, cô thật sự làm tôi đau lòng. Cuộc đời tôi thế là hết rồi. Đời tôi đều là bị hủy trong tay cô rồi."

Lúc này, trên mặt đất, người đàn bà kia bỗng trở nên hiền lành, không dám phản bác, nàm trên đất im lặng nghe.

Hai mắt Vương Gia Tuấn vì kích động mà trở nên hồng hồng, thậm chí đáy mắt còn xuất hiện một tầng sương mờ. Làm cho một người đàn ông rơi lệ, có thể thấy hắn thật sự đã bị tổn thương rất sâu sắc. "Cô không phải xem thường tôi sao, vì cái gì còn đến tìm tôi? Tôi đã có một gia đình cho riêng mình, cô vì cái gì mà còn không buông tha cho tôi?"

Khóe môi đỏ tươi khẽ nhếch lên, Hoàng Vũ Hân không nói gì, chỉ tức giận chảy nước mắt.

"Cô làm một phu nhân lắm tiền còn không tốt sao? tại sao còn muốn tôi? Gia đình tôi vì cô mà tan nát hết cả rồi. vợ tôi xóa bỏ đứa con của tôi rồi bỏ tôi. Con đàn bà đáng chết, cô có phải muốn tôi cả đời không có con không?" vừa nói, ánh mắt hắn đồng thời quét lên người đàn bà đang nắm trên mặt đất.

Nhìn thấy cô ta toàn thân tím xanh, hắn cũng không có lấy một tia hối hận.

"Tôi đánh cô cũng không oan mà."

"Ha ha". Người đàn bà trên mặt đất đột nhiên cười đến cuồng dại, trên mặt lộ ra vẻ trào phúng mãnh liệt. "Chỉ bằng anh mà cũng muốn có con? Anh có tư cách có con sao? anh cho là vợ anh bởi vì tôi mới bỏ đứa con của hai người sao? Anh cho là vợ anh chỉ vì anh ở ngoài...mới ly hôn với anh sao? Tôi nói cho anh, đều không phải. là tại chính anh, chính anh không có năng lực thôi, bởi chính anh là kẻ nghèo hèn. Nếu anh có tiền, tôi nói cho anh biết, sẽ có rất nhiều người đàn bà ước ao sinh con cho anh. Nếu anh có tiền, vợ anh cũng sẽ không so đo với anh xem anh có bao nhiêu người đàn bà bên ngoài, cho dù anh có đến tam trăm người đi nữa, vợ anh cũng không dám nổi giận. Chính bởi vì anh nghèo hèn nên vợ anh mới bỏ anh, mới không muốn sinh con của anh. Ha ha."

"KHÔNG!!!" Vương Gia Tuấn căm tức ôm đầu rống giận, hai mắt đầy phẫn hận tròng trọc nhìn cô ta. "Cô cho là tất cả phụ nữ đều giống cô, đều vì yêu tiền mà đứa con của mình cũng dám vứt bỏ sao? dù sao đó cũng là một sinh mạng, cô sao có thể nhẫn tâm như vậy?"

"Còn không phải vì anh không có tiền sao? nếu anh có tiền, tôi cũng không phải lấy Thang Duy Thạc, tôi cũng không cần vứt bỏ đứa con của mình. Nếu không bỏ nó, nó sẽ chính là tai họa có thể hại chết tôi đấy, anh biết không?"

"Không có người đàn bà nào nhẫn tâm như cô." Vương Gia Tuấn đau khổ nhắm hai mắt lại, thì thào với ai đó những cũng như tự nói với bản thân.

---------------------------------------

Đưa con bé được tắm rửa xong xuôi trở về phòng, lúc này Thang Duy Thạc chật vật không chịu nổi, chậm rãi quay về phòng ngủ của mình. Đối với người danh nghĩa là bảo mẫu kia anh cũng không liếc mắt lấy một cái. Thang Duy Thạc ai oán buồn bực: "Em bắt anh tắm cho con, trong khi em ở trong này hưởng an nhàn sung sướng."

Không để ý đến anh!!!

"Mọi cô gái khi yêu đều mơ mộng về một tình yêu hoàn mỹ. Số em được hưởng phúc chân mệnh thiên tử, chẳng lẽ anh lại trái ý trời không cho em được sung sướng?" Cô khoái trí nói, ngón tay đan vào nhau khẽ nhịp nhịp.

Thang Duy Thạc từ phía sau ôm chặt lấy cô, bên tai cô thấp giọng thì thầm: "Em nói xem chân mệnh thiên tử của em có phải là anh không? Ha ha..."

Tuy rằng đây là một câu hỏi nhưng hoàn toàn mang ngữ khí khẳng định. Ha ha, sinh cho anh một lúc hai đứa con, anh còn không phải chân mệnh thiên tử của cô thì là gì?

Nhưng Vũ Tình trở mình một cái, xem thương anh, làm mặt dỗi: "Em còn chẳng biết ai là chồng em đâu."

Thang Duy Thạc đang hớn hở như phú hộ được mùa, nháy mắt khóe miệng cứng đờ, giọng điệu trở nên cương quyết: "Em hàng ngày đều ngủ với anh, anh không phải chân mệnh thiên tử của em thì là cái gì?"

Chết tiệt, người đàn ông này nói chuyện vĩnh viễn đều thô lỗ như vậy: "Không ngủ còn đi đâu?'

"Em đi xem bọn trẻ."

"Ha ha, em chăm sóc bọn trẻ nhiều như thế, thế còn phàn của anh đâu?" giọng nói sặc mùi tà khí, gương mặt tuấn tú đột nhiên ghé sát vào mặt cô, gần đến nỗi cả hai có thể cảm nhận được hô hấp của nhau.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 150
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...