Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Nhân Tuổi 18

Chương 210

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thang Duy Thạc và Vũ Tình nghiêm túc đứng nhìn cô bé trước mặt, Vũ Tình nghiêm trang hỏi: "Tiểu Bác, Nhạc Nhạc, nhà trẻ lúc trước có cuộc thi nhi đồng đúng không?"

Hai tiểu ác ma lập tức ngoan ngoãn gật đầu, nhất là Nhạc Nhạc dùng sức mà gật.

Thang Duy Thạc và Vũ Tình nhìn nhau, hai mắt mở to, cùng lúc hỏi: "Vậy các con nhóm nào? Vì sao không thấy các con tập tuyện?"

Tiểu Bác nhún nhún vai, sau đó ra vẻ không chịu nổi nói: "Con là không muốn tham gia, con trai mà cũng hóa trang, môi thoa son đỏ bừng, mặt giống cái mông con khỉ! Con chịu không nổi, cho nên nói cô giáo không tham gia!"

Lời nói Tiểu Bác có điểm hợp lý, và cá tính của nó vốn như vậy rồi.

Hai vợ chồng điều dời ánh mắt đi nìn về phía con gái đang vuốt ím tóc vẻ mặt cười hì hì.

"Vậy cnf con, con vì sao không tham gia? Cô giáo vì sao không cho con tham gia?" Thang Duy Thạc hỏi.

Nhạc Nhạc chỉ cười cũng không trả lời vấn đề của ba.

"Vì sao con không tham gia?" Thang Duy Thạc sốt ruột hỏi.

Người làm cha mẹ nào mà không hy vọng bảo bối mình là tuyệt nhất, muốn được mọi nười khen ngợi. con nhà người khác đều có tham gia thi, duy chỉ có con mình là không.

Chuyện này, chỉ sợ rất nhiều cha mẹ đều không chịu được?

Nhạc Nhạc nhìn thoáng qua ba mẹ, sau đó cầu cứu anh trai, hy vọng anh trai có thể giải cứu mình.

Tiểu Bác quay đầu không để ý tới cô, vì hắn rất phục em gái mình.

Thấy anh trai không chịu giúp mình, Nhạc Nhạc đành phải tự mình nói: "Vì ...vì các bạn bè khác múa không có con không được, con vì múa hay nên khác người, cho nên cô giáo nói không cần Nhạc Nhạc nhảy!"

Lúc nói xong khuôn mặt Nhạc Nhạc nhỏ nhắn mang theo vẻ đắc ý dào dạt.

"Thì ra là vậy, anh đã nói con gái của anh là tuyệt nhất, làm sao có thể không cho con gái của anh múa được!" Thang Duy Thạc như trút được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm.

Vũ Tình đương nhiên biết Nhạc Nhạc đang nói dối, mắt đẹp trừng trừng: "Không phải là vì con không nghe theo cùng biểu diễn với các bạn nên cô giáo mới không cần con à?"

"Thật sao?" Thang Duy Thạc cẩn thận hỏi lại.

Nhạc Nhạc dùng sức lắc đầu, tỏ vẻ không phải.

"Nếu con múa tốt thì cô giáo còn không mừng kêu con múa à, chuyện này không phải rất kỳ quái sao?"

Tiểu Bác đứng một bên, nhìn thấy dáng vẻ ba mẹ sốt ruột, không nhịn được mở miệng nói: "Vì Nhạc Nhạc động tác nhỏ nhiều quá, hơn nữa lúc cô giáo dạy múa, con bé vẫn nói chuyện. Lúc múa thì múa tùy tiện. cho nên, cô giáo mới không cần em...!"

"Không phải...!" Nhạc Nhạc hướng anh trai hô lớn.

Nghe được con gái ở nhà trẻ không được như thuận như thế, Vũ Tình và Thang Duy Thạc đều căng thẳng: "Nhạc Nhạc, vì sao con không học tập tốt ở nhà trẻ, vì sao lúc cô giáo múa con lại muốn nói chuyện?"

"Thất vọng, mẹ thật thất vọng về con!" Vũ Tình thương tâm rớt nước mắt, có phải cô đã thất bại hay không?

Nhìn thấy cha mẹ thất vọng, khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhạc Nhạc không còn nụ cười, cái miệng hỏ nhắn nói: "Ba mẹ phải tin Nhạc Nhạc, Nhạc Nhạc là tuyệt nhất. Nhạc Nhạc về sau sẽ học tập tốt, đi học không quậy nữa, được không?"

Từ lúc có ba, Nhạc Nhạc ở nhà trẻ rõ ràng giống như bà hoàng. Vì có ba nên Nhạc Nhạc bướng bỉnh hơn trước thiệt nhiều.

Nghe con gái hứa, thân là ba giận dữ cũng giảm không ít.

Thang Duy Thạc nhéo cái mũi nhỏ con gái, hỏi lại: "Về sau đúng là có thể ngoan ngoãn sao?"

"Đúng vậy, nhất định sẽ ngoan ngoãn!" nước mắt hối hận của Nhạc Nhạc liền rơi xuống, xem ra con bé đúng là biết sai rồi.

Tuy ba dễ dàng bỏ qua, không phải mẹ cũng dễ như vậy.

Vũ Tình đem Nhạc Nhạc vào trong phòng, bảo Thang Duy Thạc không được tiến vào.

Ầm...

Cửa phòng bị khóa lại, ngay sau đó một tiếng thét chói tai truyền ra từ trong phòng: "Đừng....a..., mẹ, con sai rồi, ô...."

Tuy Nhạc Nhạc một tiếng đã nhận 'sai rồi' nhưng Vũ Tình vẫn không dừng tay. Nếu không cho đứa con này ít giáo huấn, con bé sao có thể nhớ sai? Tuy rằng Nhạc Nhạc là con nuôi, nhưng cô nhất định phải lấy dậy con bé thật tốt.

Ngón tay Vũ Tình như cái kìm, đánh lên mông Nhạc Nhạc.

Nhạc Nhạc đau quá la loạn, nước mắt trong suốt không ngừng chảy xuống: "Ô...mẹ đừng đánh!"

Nét mặt Vũ Tình cũng đặc biệt không còn hờn giận, chỉ nửa cười nhìn cô bé. Vì nhìn thấy dáng vẻ con gái khóc, vẫn rất có ý tứ khiến cô phì cười không thôi.

Nhưng không thể vì điều đó, mà cô miễn trừng phạt?

Bàn tay nhỏ bé Nhạc Nhạc ôm nơi vừa bị mẹ đánh, dùng sức lắc đầu: "Mẹ, về sau Nhạc Nhạc không dám nữa, nhất định làm cục cưng ngoan!"

"Cô giáo có dạy con phép trừ, con có học tốt sao? cô giáo dạy nhạc thiếu nhi con có học tốt không?" gần đây có nhiều chuyện xảy ra, cô đúng là quá lơ là con bé.

"Có..." Nhạc Nhạc nức nở, sau đó nghẹn ngào đọc bài thơ cô giáo dạy.

"Áng mây trắng bay về phía xa, ô...

Giang Lăng ngàn dặm vẫn còn đây. Ô..." Nhạc Nhạc lau khuôn mặt nhỏ nhắn có nước mắt đang chảy xuống, sau đó tiếp tục ngâm nga nói: "Hai bờ sông ... tiếng.......thanh kêu da diết..."

Tiếng...da diết, hai tay có lực nắm lại cau mày nghĩ. "A? rốt cuộc là âm thanh gì kêu da diết?"

"Ô...a...vượn, hai bờ sông vượn kêu không thôi, thuyền nghẹ...khẽ nhẹ nhàng vượt qua sông cùng núi!" coi như lưu loát cuối cùng học được ngâm thơ.

Coi như cũng được, miễn cưỡng cho qua.

Hai tay Vũ Tình đan lại, sau đó lại bắt đầu kiểm tra con gái tính nhẩm: "215+87 là bao nhiêu?"

Nhạc Nhạc, ngón tay đổi tới đổi lui khoảng mười lăm giây, nức nở nói: "302!"

Vũ Tình buông tay, sau đó mặt thật nghiêm túc nói: "Vài ngày nữa con nhất định phải đi học năng khiếu, nhất định phải học tốt, biết không?"

"Dạ, đã biết!" mặc dù có một ngàn lần không muốn, nhưng nếu không gật đầu, mẹ nhất định sẽ đánh cô à.

"Vũ Tình, nhanh chút mở cửa, em đừng đánh đứa con!" Thang Duy Thạc dùng sức gõ cửa, nghe được con gái gào, tim hắn đều đi theo.

Cạch 1 tiếng, cửa được mở ra!

Vũ Tình với hai mắt đang đỏ bừng, khuôn mặt tiểu ác ma đầy nước mắt.

Thang Duy Thạc nhìn thấy con gái thảm như vậy, trong lòng nổi lên giận dữ. Thật không muốn nhìn mắt Vũ Tình, đau lòng ôm lấy con gái: "Nhạc Nhạc đừng khóc, đau chỗ nào ba xoa cho!"

Nhạc Nhạc sợ hãi liếc mẹ một cái, nhẹ nhàng lắc lắc đầu: "Không đau, mông Nhạc Nhạc không đau!" Nhạc Nhạc thông minh biết nói tránh, nói cho ba chỗ mình đau.

Cúi đầu nhìn thấy con gái có vài chỗ đỏ bừng dấu đánh. Thang Duy Thạc đau lòng, sau đó một dỗ con gái: "Nhạc Nhạc muốn cái gì, ba mua cho con!"

Vũ Tình nhìn thấy cái dáng vẻ kia của hắn, cũng tương đối mất hứng: "Thang Duy Thạc, em giáo dục con anh làm trung gian phải đảm đương cho tốt. Chỉ vì anh, Nhạc Nhạc mới coi trời bằng vung? Trước kia Nhạc Nhạc ở nhà trẻ luôn hiền hòa bây giờ thì sao? ngay cả cuộc thi múa mà cũng bị loại ra ngoài!"

Thang Duy Thạc thật hối hận, vừa rồi không nên cùng cô nói chuyện này: "Không tham gia thì không tham gia, ngày kia Thang Thị khai mạc anh sẽ để con gái của anh múa. Nhiều đứa bé cùng múa với nhau, anh thấy không hiếm lạ gì!"

Những lời này nói thật không có trình độ.

"Thang Duy Thạc anh chiều con đi, chờ về sau thành đứa con hư, em sẽ tìm anh tính sổ!" Vũ Tình tức giận đến toàn thân run run, Thang Duy Thạc thật rất chiều con, làm như vậy căn bản không đúng.

Thang Duy Thạc đau lòng vì con gái, giọng nói cũng không tốt gì: "Anh chiều con gái thì làm sao, còn em đang ngược đãi con gái đó!"

'Ngược đãi con gái', trái tim Vũ Tình đau đớn đầu óc trống rỗng.

Vì Nhạc Nhạc là cô nhận nuôi, cho nên trong tiềm thức cô đặc biệt sợ người khác nói mình không tốt với Nhạc Nhạc. Cho nên, Thang Duy Thạc nói cô ngược đãi con gái, khơi lên toàn bộ giận dữ của cô.

"Thang Duy Thạc, em cho anh thu hồi lời nói vừa rồi!" Hay tay Vũ Tình nắm chặt thành quyền, hai mắt tức giận đỏ lên.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tình Nhân Tuổi 18
Chương 210

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 210
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...