Hôm đó trời gió lớn.
Lâm Lan bước xuống xe, thân hình bị gió thổi loạng choạng, lảo đảo hai bước rồi va vào vòng tay người đàn ông đứng bên cạnh.
Quý Tiêu Bạch theo phản xạ đưa tay ra, ôm lấy vai chị ta.
Anh ta cười và cúi đầu, dường như đang định nói gì đó với người trong lòng, thì đột nhiên nhìn thấy tôi đi từ góc rẽ tới.
Chỉ trong khoảnh khắc đó, sắc mặt anh ta lạnh đi, ngay cả giọng nói cũng như bị đóng băng.
"Tô Hòa, cô đừng nghĩ lung tung nữa, tôi chỉ vô tình đỡ A Lan một chút thôi, đây là cục dân chính, chú ý hình....”
"Vào thôi.”
Tôi cắt lời anh ta, đi thẳng vào trong.
Anh ta có vẻ hơi sững sờ.
Bởi lẽ trước đây, hễ gặp cảnh tương tự, tôi chắc chắn sẽ oán trách, giận dữ mắng mỏ hai người họ như thể bắt quả tang tại trận.
Chẳng mấy chốc, có lẽ anh ta lại xác định được điều gì đó, khi tôi bước vào đại sảnh, phía sau vọng đến một tiếng thở dài quen thuộc.
Khu vực chờ.
Quý Tiêu Bạch ngồi đối diện tôi, Lâm Lan ngồi bên cạnh anh ta.
Anh ta khẽ nhíu mày, nhìn tôi rồi thản nhiên mở lời:
"Lát nữa tôi đưa Hạo Hạo đi phỏng vấn trường tiểu học tư nhân, tiện đường đưa hai mẹ con họ đến đây, không phải là chuyện nực cười kiểu A Lan rắp tâm muốn thị uy với cô đâu.”
Lâm Lan nghe vậy, nguýt anh ta một cái đầy trách móc: "Tiểu Bạch, thường ngày cậu nói chuyện với chị dịu dàng lắm mà, sao với Tô Hòa lại cứng nhắc thế, cậu mau nói ít thôi!”
Quý Tiêu Bạch mím môi, không nói gì nữa.
"Tô Hòa, chị đặc biệt xuống xe đi theo để khuyên cô lần nữa, dù sao cũng là người một nhà, chị không trách cô vì những hiểu lầm trước đây dành cho chị, hôn nhân không dễ dàng, đừng vì bốc đồng nhất thời mà làm hỏng tất cả nhé!”
Lâm Lan nói xong, mỉm cười nhìn tôi chằm chằm.
Chị ta có một khuôn mặt đoan trang, phong thái đĩnh đạc, nói chuyện không nhanh không chậm, khi kể lể thì mang lại cảm giác tin cậy, dịu dàng và tri thức.
Tôi không nói gì, ánh mắt lướt qua chị ta, nhìn vào màn hình hiển thị số thứ tự phía sau lưng.
Bây giờ là số 9, tôi là số 12, còn 3 số nữa.
Mỗi bước mỗi xa
Mỗi số tính khoảng 15 phút, ước chừng cần thêm 45 phút.
Tôi thầm đếm trong lòng.
......
"Tô Hòa, cô đừng trẻ con như thế nữa! A Lan là chị tôi, ít nhất cô cũng nên tôn trọng một chút, thái độ của cô khiến người khác rất khó chịu.”
Ánh mắt tôi rời khỏi màn hình, đặt lên hai người đối diện.
Quý Tiêu Bạch đang nhìn tôi với vẻ mặt không vui.
Trong ánh mắt tràn ngập vẻ trách móc và mệt mỏi quen thuộc dạo gần đây.
Lâm Lan bên cạnh cười chua chát, khẽ quay đầu đi.
Chị ta thực sự rất giỏi thể hiện kiểu "im lặng hơn vạn lời nói" trong các tình huống khác nhau.
"Vậy anh an ủi chị anh đi.” Tôi nói một câu không chút cảm xúc.
Vẻ tức giận thoáng qua trên mặt Quý Tiêu Bạch, anh ta dùng giọng điệu nhẫn nhịn và kìm nén nói: "Cô lại thế rồi, lại bắt đầu nhắm vào A Lan. Tô Hòa, người ta luôn phải trả giá cho sự tùy hứng của mình, nếu quá đáng, có lẽ đến cơ hội cứu vãn cũng không còn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/to-hoa/chuong-1.html.]
Nói đến cuối, lời nói mang theo ý cảnh cáo nào đó.
Tôi lặng lẽ nhìn Quý Tiêu Bạch.
Anh ta có ngoại hình điển trai, vóc dáng cao lớn, giọng nói trầm ấm, ngoại hình quả thực không có gì đáng chê trách.
Trước đây, khi tranh cãi, tôi luôn đùa rằng: "Thôi thôi, nể mặt cái vẻ đẹp trai này của anh, nghe lời anh vậy.”
Hoặc là vì công việc bệnh viện ngày đêm đảo lộn khiến tôi khó ngủ, nên mỗi đêm tôi đều bắt anh ta nói chuyện bên tai, có giọng nói của anh ta tôi mới yên tâm ngủ được.
Khoảnh khắc này.
Tôi giơ ngón trỏ lên, đặt lên môi: "Suỵt, nơi công cộng đừng lớn tiếng ồn ào.”
Giọng anh ta thực ra không lớn.
Nhưng tôi muốn yên tĩnh.
...
Quá trình ly hôn diễn ra rất suôn sẻ.
Tôi hầu như không nói gì, trong suốt quá trình, giữ im lặng nộp hồ sơ, ký tên, lăn tay.
Bản Thỏa Thuận Ly Hôn rất đơn giản.
Kết hôn 4 năm, không có con.
Công ty gia đình của anh ta không liên quan đến tôi, nhà cửa, xe cộ, cổ phiếu quỹ mua sau hôn nhân chia đôi mỗi người một nửa.
Hôm đó, khi tôi ngồi trên ghế sofa ở tầng một đưa Bản Thỏa Thuận Ly Hôn cho Quý Tiêu Bạch, anh ta đang dẫn hai mẹ con Lâm Lan đi thăm bố anh ta bị bệnh Alzheimer.
Anh ta chỉ liếc qua, "xoẹt xoẹt" ký tên rồi đóng sầm cửa bỏ đi.
Lần này, anh ta cũng chẳng nhìn gì, ký xong là quay lưng đi luôn, dứt khoát như thể đó chỉ là một trò chơi không nghiêm túc.
Bước ra khỏi sảnh cục dân chính, gió vẫn chưa ngớt.
Trên xe đầy những chiếc lá rụng bay tứ tung.
Khi tôi kiên nhẫn chậm rãi dọn dẹp, nghe thấy giọng Quý Tiêu Bạch bị gió đưa tới.
Anh ta đang an ủi Lâm Lan.
"A Lan, chị đừng tự trách nữa, cô ta sẽ không ly hôn thật đâu, thật ra cũng tốt, nhân cơ hội một tháng này uốn nắn lại tính nết cô ta, nếu không thì sau này cuộc sống của hai mẹ con chị sẽ khó khăn lắm.”
Giọng Lâm Lan chứa đầy sự buồn bã và bất lực.
"Tiểu Bạch, hay là chị đưa Hạo Hạo đi chỗ khác ở đi, lỡ một tháng sau cô ta vẫn chưa nguôi giận, hai người ly hôn thật thì chị lại thành người xấu mất.”
Quý Tiêu Bạch khẽ cười khẩy.
"Không đời nào, cô ta chẳng qua là ỷ vào một tháng thời gian hòa giải để đòi ly hôn thôi, chị cứ đợi mà xem, đến ngày đó, Tô Hòa nhất định sẽ không xuất hiện....”
Một cơn gió lớn rít lên, nuốt chửng những lời nói phía sau.
Cuốn sạch hết những chiếc lá rụng trên xe tôi.
Ngay cả một ít bụi bẩn cũng bị thổi bay đi hết.
"Gió hay thật.”
Tôi nhìn lên bầu trời khen một câu, rồi lái xe rời đi.
--