Tuần đầu tiên của thời gian hòa giải.
Quý Tiêu Bạch hoàn toàn lao vào công việc, cố ý không nghĩ đến bất cứ điều gì về Tô Hòa.
Đã nói là nhân cơ hội này dạy cho cô một bài học, thì không thể có chút mềm lòng nào.
Anh ta luôn tăng ca rất muộn, lướt điện thoại hết lần này đến lần khác.
Nhưng kể từ hôm đó, Tô Hòa không những không gọi điện, không nhắn tin WeChat, mà ngay cả một trạng thái bạn bè cũng không hề đăng.
Hạo Hạo lẩm bẩm nói muốn đi công viên giải trí, nói dì Tô đáng ghét, mẹ nói dì Tô không cho nó đi.
Anh ta nhíu mày định mắng Hạo Hạo, nhưng trong lòng chợt động, nói "được.”
Hôm đó, anh ta cố ý chụp rất nhiều ảnh chung với hai mẹ con Lâm Lan, trông rất vui vẻ và thân mật.
Anh ta biết Lâm Lan nhất định sẽ đăng lên danh sách bạn bè.
Nghĩ rằng có lẽ Tô Hòa sẽ nhìn thấy.
Với tính cách hay so đo của cô, không chừng sẽ lập tức không nhịn được đến tìm anh ta để chất vấn.
Nhưng ngày đầu tiên không có động tĩnh.
Ngày thứ hai cũng không.
Tối ngày thứ ba, anh ta mệt mỏi rã rời từ công ty trở về, bước vào nhà vệ sinh, lại bắt gặp Lâm Lan thân thể trần trụi đang tắm ở bên trong.
Lâm Lan bị giật mình ngã xuống đất, phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.
......
Lâm Lan nói mình bị trật chân.
Anh ta ném một chiếc khăn tắm vào, quấn lấy chị ta rồi bế ra ngoài.
Chị ta ở trong vòng tay anh ta nói xin lỗi, nói vòi sen ở nhà vệ sinh ngoài bị hỏng, thấy anh ta không có ở nhà nên mới sang đây dùng nhờ.
Anh ta không nói gì, bế chị ta về phòng đặt lên giường, khi quay người rời đi, giọng nói thỏ thẻ của Lâm Lan từ phía sau vọng đến.
"Thật ra, chị cũng chưa bao giờ quên.”
Cơ thể anh ta đông cứng lại.
Chị ta tiếp tục nói: "Đó là lần đầu tiên của cậu, cũng là của chị. Tiểu Bạch, giá như ngày xưa bố mẹ chúng ta không xảy ra những chuyện đó thì tốt biết mấy....”
Quý Tiêu Bạch sững sờ đứng đó.
Rất nhiều năm, anh ta luôn cố ý không nghĩ lại về cái đêm hỗn loạn và cấm kỵ thời niên thiếu kia.
Ve sầu kêu râm ran, không khí ẩm ướt.
Anh ta đang nằm trên giường vừa đọc xong cuốn sách cấm mượn của bạn học, lòng xao động khó tả, toàn thân m.á.u sôi lên.
Chị ta mặc đồ ngủ mỏng manh đột nhiên xuất hiện trong phòng anh ta, nói không tự bôi t.h.u.ố.c được ở lưng dưới, hỏi anh ta có thể giúp chị ta không.
Đêm đó, căn phòng ngập tràn mùi dầu hồng hoa nồng nặc, cùng với một mùi hương kỳ lạ khác xen lẫn, thỉnh thoảng lại xuất hiện trong cuộc đời anh ta suốt mười mấy năm sau đó.
Đó dù sao cũng là minh chứng cho tuổi thanh xuân của anh ta.
Vì vậy nhiều năm sau, khi Lâm Lan xuất hiện trở lại trong cuộc sống của anh ta với tư cách là người cầu cứu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/to-hoa/chuong-8.html.]
Làm sao anh ta có thể từ chối?
Mỗi bước mỗi xa
Đều là chuyện quá khứ rồi, dù sao cũng là chị kế của mình, giúp đỡ là điều nên làm.
Anh ta tự nhủ với bản thân như vậy.
Nhưng anh ta không ngờ, Tô Hòa với chuyện này lại phản ứng dữ dội đến thế.
...
Nghĩ đến Tô Hòa, anh ta lập tức tỉnh táo hơn một chút.
Quay đầu định nói gì đó, lại thấy Lâm Lan đã cởi khăn tắm ra, trần truồng đứng đấy, hai mắt đẫm lệ nhìn anh ta: "Tiểu Bạch, những năm này anh rất cô đơn đúng không, để em đến yêu thương anh có được không....”
Anh ta sững sờ hai giây, vừa kinh ngạc vừa giận dữ, quát lớn: "Lâm Lan, nếu chị còn như thế nữa, lập tức dọn ra ngoài!”
Anh ta quay người lao ra khỏi cửa.
Trong lòng dâng lên một cảm giác bực bội khó tả, như thể một điều gì đó lẽ ra phải ngầm hiểu với nhau, đột nhiên bị x.é to.ạc lớp màn che một cách thô bạo, điều này khiến anh ta cảm thấy tức giận, hoảng sợ, và xen lẫn một chút chột dạ.
Anh ta bỗng nhiên rất muốn gặp Tô Hòa.
Rất muốn, rất muốn.
Anh ta đến biệt thự, đèn vẫn sáng, điều này khiến anh ta bình tĩnh lại đôi chút.
Tô Hòa luôn có một sức mạnh kỳ diệu như vậy, có thể khiến trái tim hỗn loạn và bất lực của anh ta trở nên yên bình, vững vàng.
Giống như lần đầu tiên gặp cô.
Cô cúi đầu giúp anh ta băng bó, nước mắt từng giọt từng giọt rơi trên cánh tay anh ta, rồi trượt xuống dọc cánh tay.
Khiến anh ta có một cảm giác kỳ lạ.
Không kìm được bắt đầu đếm, bảy giọt, tám giọt... năm mươi giọt.
Anh ta kinh ngạc.
Không hiểu sao một cô gái nhỏ bé như vậy, lại có thể khóc nhiều nước mắt liên tục đến thế.
Anh ta biết cô rất sợ, người đã nhiều năm không hề nói đùa với ai như anh ta, lại bất ngờ nói một câu bông đùa.
Điều này mà để người trong công ty anh ta thấy, e là sẽ rớt cả hàm.
Nhưng anh ta không hề cảm thấy gượng gạo chút nào, ngược lại còn cảm thấy cực kỳ thư giãn, như thể lẽ ra anh ta phải là người như thế này.
Lúc rời đi, cô gái run rẩy như cây sậy trong gió, lại cố gắng tỏ ra nghiêm túc, chính nghĩa mở miệng nói anh ta không nên tự sát.
Trong lòng anh ta hơi chấn động, không ngờ cô gái nhỏ này lại còn có tâm tư tỉ mỉ đến vậy.
Cô đã hiểu lầm rồi.
Anh ta chưa bao giờ nghĩ đến việc tự sát, quả thật chỉ là một biện pháp cực đoan để đối phó với áp lực.
Cô không tin, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào anh ta.
Anh ta chợt mỉm cười.
Một niềm vui sướng từ tận đáy lòng dâng lên, anh ta nói với cô:
"Cảm ơn cô bé bác sĩ đã nhắc nhở.”
--